Không thể quên nụ hôn trộm của sếp
Câu chuyện của tôi là câu chuyện chưa có hồi kết bởi tôi là người rất thiếu bản lĩnh và không nghiêm khắc với bản thân mình. Tôi viết những dòng này với mong muốn có ai đó phân tích rõ cho tôi những cái sai của mình để tôi có thể sống tốt hơn. Vì dù thiếu rất nhiều thứ, nhưng ít ra tôi cũng có một cái đầu biết suy nghĩ.
Tôi 28 tuổi, chồng tôi hơn tôi 2 tuổi và chúng tôi có một nhóc tì rất ngoan ngoãn, dễ thương. Chồng tôi không phải là người chu đáo lắm nhưng rất yêu tôi và thương con. Trước khi lấy chồng, tôi cũng đã yêu 2 người đàn ông khác. Vì nhiều lý do mà tôi không đi hết cuộc đời với cùng một trong 2 người đàn ông ấy. Tôi vẫn cho rằng vợ chồng có một phần duyên nợ mới lấy nhau được.
Cưới nhau sau 1 năm, tôi có bầu. Thể trạng tôi không được tốt nên tôi phải nghỉ ở nhà đến tận lúc cháu được gần 1 tuổi mới đi làm lại. Khi tôi nghỉ việc ở cơ quan cũ, lương tháng của tôi là 500 USD. Nhưng tôi vốn là người quản lý đồng tiền rất kém nên không giữ lại được gì. Có tiền là tôi mua sắm đầy đủ các thứ trong nhà, mua quần áo, giày dép, đồ dùng cho chồng, cho bố mẹ, anh chị, các cháu. Chồng tôi thì ngược lại, khi nào tôi năn nỉ ỉ ôi lắm thì mới dẫn tôi đi mua đồ, mà có khi là tôi trả tiền.
Khi tôi đi làm lại, vì muốn học hỏi cách kinh doanh mà 2 vợ chồng đang dự định đầu tư nên chồng tôi sắp xếp tôi vào làm tại cơ quan của bạn anh ấy. Tôi vào như một nhân viên học việc bình thường, lương thấp, mọi chế độ đều không bằng một nửa công việc cũ. Tôi không cho mọi người biết quan hệ của tôi, chồng tôi và giám đốc (là người bạn đó) vì tôi thực sự muốn học hỏi. Anh bạn này của chồng, cũng đến lúc đấy tôi mới gặp và quen biết. Anh ấy sắp xếp tôi vào thử việc ở nhiều vị trí khác nhau trong công ty để tôi học kinh nghiệm. Chúng tôi cũng không mấy khi gặp nhau.
Một lần, anh ấy uống rượu liên hoan đâu đó ở ngoài và nhờ tôi đưa về. Khi đưa anh ấy về, tôi vẫn chưa biết là anh ấy say vì anh vẫn lái xe rất lụa. Khi dừng xe bên đường, rất bất ngờ, anh ấy đã ôm chầm lấy tôi và hôn như điên dại. Tôi hết sức ngạc nhiên, vì từ trước đến giờ chúng tôi hầu như không nói chuyện gì với nhau, kể cả trong công việc, và anh ấy luôn đến cơ quan với một vẻ mặt rất lạnh lùng và phong thái rất “sếp”. Ngửi thấy mùi rượu, tôi mới biết là anh ấy đã uống, có lẽ là rất nhiều. Tôi cố gắng không phản ứng quá gay gắt, chỉ đẩy anh ra và hỏi xem có chuyện gì. Anh ấy không nói gì cả, chỉ gọi tên tôi, không xin lỗi. Rồi tôi về.
Nhưng khổ cho tôi, đêm đó và cả những ngày sau, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn bị ám ảnh ghê gớm. Tôi cố gắng để hiểu tại sao anh ấy làm như thế, nhưng không thể nào tìm ra được nguyên nhân. Anh ấy vẫn đến cơ quan với phong thái như trước, không tỏ ra có điều gì đặc biệt hơn với tôi. Sau khoảng 1 tuần, khi tôi đang làm việc thì anh gọi tôi lên phòng nói chuyện. Anh trao đổi về công việc một lúc, rồi hỏi tôi có giận anh vì chuyện hôm trước không.
Tôi cười: “Hôm đó em say quá nên quên sạch rồi, anh đừng nhắc lại nữa”. Anh nói hôm đó anh say, nhưng hành động đó không phải hoàn toàn do say mà do một phần tình cảm của anh nữa. Câu chuyện dừng ở đó và tôi quay lại làm việc bình thường.
Từ đó, anh có vẻ quan tâm đến tôi hơn, hay hỏi han tôi về công việc, và lúc nào có thể là khen ngợi tôi trước mặt mọi người. Anh bảo tôi học rất nhanh, sắp giỏi hơn cả anh rồi. Chồng tôi thỉnh thoảng đến đón tôi, vẫn uống trà đá với anh ở gần cơ quan. Chồng tôi không biết những ám ảnh trong lòng tôi.
Cách đây 2 ngày, khi tôi sắp hết giờ làm việc và chuẩn bị ra về thì anh gọi điện và nhờ tôi qua nhà dỗ hộ đứa con gái 2 tuổi vì nó không chịu ăn (nhà anh ở gần cơ quan). Hôm ấy vợ anh đưa con lớn của anh chị về quê. Tôi đến, đoán trước rằng sẽ có chuyện gì đó xảy ra, nhưng không dừng lại được. Tôi không sai, đến nơi, dắt xe vào là anh siết chặt tôi, hôn đến ngạt thở. Con gái anh ngồi xem tivi, quay lưng lại nên không biết gì.
Tôi không bất ngờ vì thật xấu hổ, hình như tôi cũng rất mong anh sẽ làm thế. Nhưng dù trong lòng rất muốn, tôi vẫn từ chối anh, chỉ để anh ôm một chút rồi ra về. Hôm ấy, tôi đủ can đảm để nói rằng tôi rất quý anh, và xin anh đừng làm điều gì khiến tôi phải thất vọng. Vì câu nói ấy mà anh đối xử với tôi tôn trọng hơn.
Nhưng một lần nữa, tôi lại phải nói rằng tôi rất xấu hổ, vì người đáng thất vọng là tôi. Tôi cũng tin rằng, nhìn từ phía của anh ấy, tôi cũng không thể là một phụ nữ tốt. Tôi bị giằng xé, dằn vặt cả ngày lẫn đêm. Tôi muốn chuyển chỗ làm nhưng có phải người lẳng lơ như tôi thì đi đâu cũng không thoát khỏi ám ảnh không?
Tôi cũng xin nói rõ rằng tôi không tìm lý do để rời bỏ gia đình, tôi không tìm lý do để xa cách chồng tôi. Tôi không mong chờ gì một kết cục tốt đẹp cho chuyện này. Tôi biết sếp tôi cũng vậy. Tôi cũng chỉ là một người đàn bà khiến anh ấy xao lòng một chút như bất cứ người đàn bà nào khác có thể thôi. Nhưng tôi không sao buộc mình quên đi được.
Tôi hằng ngày vẫn mong nhìn thấy anh ấy, cười với anh ấy và vẫn điên rồ mong nhận được tín hiệu gì chứng tỏ rằng anh ấy quan tâm đến tôi.
Tôi rất mong mọi người mở mắt cho tôi. Tôi xin cảm ơn tất cả!
Khánh





Comments (1)
December 30th, 2008 at 6:00
Hôm nay đọc tâm sự của bạn, cũng giống với tâm trạng của tôi gần đây, và tôi thấy mình đồng cảm với bạn. Tôi biết rằng, khi viết ra những dòng tâm sự này, chắc chắn sẽ nhận được chỉ trích của nhiều người, tôi biết điều đó, nhưng đơn giản vẫn muốn viết ra để ít nhất trong lòng mình cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Tôi không giỏi viết, nhưng tôi sẽ cố gắng diễn đạt để mọi người hiểu.
Cho đến giờ phút này, ngồi đây viết những dòng tâm sự mà tôi cũng không biết mình muốn gì, có lẽ mình đang hoang mang về những ngày đã qua, những ngày sống trong tâm trạng của kẻ đi lạc đường. Tôi thấy mình thật là tồi tệ, mà không sao dứt hình bóng của anh ra khỏi tâm trí.
Tôi một kẻ đã có chồng và một cô công chúa dễ thương, một gia đình hạnh phúc mà vẫn miên man trong nỗi đớn đau. Chúng tôi quen nhau trong chuyến hội thảo tại nước ngoài, cả thời gian dài chẳng ai nói với ai lời nào, cho đến ngày cuối cùng ấy, cái ngày cuối chia tay để về nước, chúng tôi đã có buổi farewell party thật tuyệt.
Chúng tôi nhảy nhót, uống rượu bên nhau, tất cả dường như không còn danh giới nào cả. Trong hội thảo thì tranh luận này nọ có vẻ nghiêm túc lắm, nhưng đến lúc vui chơi thì mới thể hiện hết mình. Tối hôm đấy chúng tôi rất vui, tôi uống khá nhiều, bởi chia tay các bạn ở các nước khác nữa nên cũng cảm thấy lưu luyến.
Mọi người có lẽ khá ngạc nhiên, vì trong quá trình học tôi cũng không thể hiện mình nhiều, đến lúc chia tay mọi người ai cũng khen tôi nhảy đẹp. Tôi biết được lợi thế của mình bởi tôi có dáng người khá chuẩn và cũng có một chút năng khiếu về nghệ thuật. Thế là trong buổi party tôi thu hút được sự chú ý của mọi người.
Anh cũng thế, anh có vẻ khá ngại khi tham gia, nhưng tôi đã kéo anh lên nhảy và anh đã hòa vào cùng mọi người. Tất cả đều rất vui và lưu luyến. Sau buổi tiệc, đáng lý tôi về phòng ngủ để sáng mai ra sân bay sớm. Nhưng rồi có chút việc phải xuống lobby, gặp mấy người bạn nước khác đang rủ nhau đi bar, họ kéo tôi đi cùng.
Vì ngại đi một mình (lúc ấy cũng khá muộn) nên tôi bảo họ đợi, vào gọi lên phòng rủ anh đi cùng, đơn giản để cho vui, dù sao cũng là ngày cuối. Chưa đầy 5 phút sau anh xuất hiện, rồi chúng tôi đến bar để vui chơi tiếp. Nói thế thôi chứ đến để cho biết, và nhảy nhót chút ít chứ cũng không phải để uống rượu hay làm gì cả.
Ở quán đấy họ chia làm nhiều cấp độ khác nhau. Mấy anh bạn nước ngoài rủ anh sang phòng khác có mức độ hấp dẫn hơn, một lúc sau anh quay lại và kéo tay tôi đi cùng. Anh nói rằng, không thể để tôi một mình được. Bước sang phòng khác tôi quả là choáng ngợp bởi độ hot của nó.
Chúng tôi ngồi bên nhau ngắm nghía mọi người, rồi nói chuyện. Anh bảo rằng anh rất bất ngờ về tôi, anh cứ nắm lấy tay tôi, nhìn và tự hỏi tại sao những ngày qua, chẳng ai nói với ai lời nào nhỉ. Tại sao lại để những ngày trôi qua vô vị thế. Còn tôi biết nói thế nào nhỉ, tôi đã cảm mến anh ngay từ lần đầu gặp, tôi ấn tượng bởi anh rất trí thức, đẹp trai, hiểu biết, nhiệt tình giúp đỡ mọi người, anh khiến cho bạn bè quốc tế nể phục.
Trong tất cả các giờ học anh luôn là người hăng hái tranh luận, đưa ra chính kiến của mình. Dường như anh rất say sưa với vấn đề của hội thảo, kể cả lúc chia nhóm để thảo luận anh bao giờ cũng được bầu làm trưởng nhóm. Tôi đã khâm phục anh từ lúc nào không biết, nhưng ngại chẳng muốn nói chuyện nhiều vì thấy anh khá nghiêm túc.
Và tôi cứ để tay trong tay anh như thế cho đến lúc về đến khách sạn. Tôi không thể nào đẩy anh ra được khỏi phòng tôi, nhưng tôi đã tự thề là sẽ không có chuyện gì xảy ra cả. Tôi tự dối lòng mình rằng tất cả là do men rượu, tất cả là do hoàn cảnh xô đẩy, và một chút tặc lưỡi ở đây là nước ngoài chẳng ai biết mình là ai.
Tôi đã ngượng ngập bối rối nhìn anh, tôi cố tránh nụ hôn của anh nhưng không được. Trời ơi tôi đã hôn người khác, không phải là chồng mình. Tôi cứ chìm đắm trong cái cảm xúc ấy, của nụ hôn vụng trộm anh dành cho tôi. Trái tim tôi đập loạn với bao cảm xúc, cái cảm xúc mình đã chinh phục được một người mà mình ngưỡng mộ, cái cảm giác tội lỗi với chồng và cô con gái nhỏ. Cái cảm giác của một người đang phiêu lưu mạo hiểm, cái cảm xúc ngọt ngào của nụ hôn với một người đàn ông xa lạ. Tất cả cứ giằng xé nhau trong tôi.
Tôi thấy mình hoang mang biết mình đi lạc lối mà không sao quay lại được. Chúng tôi cứ thế ôm và hôn nhau đến tê dại. Anh cắn môi tôi suýt bật máu, còn tôi cắn anh vào ngực, anh bảo như thế cho nhớ. Anh thật tiếc vì sao mình không nói chuyện gì suốt thời gian ở đây. Tôi bảo vì anh say sưa học tập quá, chẳng nghĩ đến ai cả.
Tôi thích cái nheo mắt của anh nhìn tôi, tôi thích nụ cười của anh, tôi nhớ cái nắm tay xiết chặt của anh. Tôi như người mộng du, chẳng biết mình làm như vậy người ta sẽ nghĩ thế nào, tại sao mình lại buông thả như thế được cơ chứ. Tôi tự nhủ tất cả sẽ chấm hết khi chúng tôi bước chân lên máy bay về Việt Nam. Và vì tôi và anh ở hai đầu đất nước, tất cả sẽ qua thôi.
Khi về VN, một thời gian sau anh ra công tác HN, anh gửi email muốn chúng tôi gặp nhau. Tôi đã lấy hết can đảm để không gặp anh, nhưng rồi tôi lại nhớ anh đến quay quắt, tôi đã không thể nào quên được gương mặt thông minh ấy, cái dáng cao cao ấy, đôi bàn tay đã nắm chặt tay tôi mà sao thấy thân quen lạ.
Tôi lại liều mình đến gặp anh, ở một quán cafe, anh nói nhớ tôi rất nhiều, anh hỏi em có nhớ tôi không. Tôi đã lấy hết can đảm để thì thào vào tai anh ba từ đơn giản mà sao khó nói “Em nhớ anh”. Tôi tự ngượng với mình là tại sao lại có thể dễ dàng thốt ra được câu ấy cơ chứ. Nhưng quả thực tôi đã nhớ anh đến tái tê.
Tôi đã nhớ anh đến bần thần người, tôi đã không thể nào ngủ được, vì nhớ anh. Anh nói anh vui lắm, cám ơn em đã nhớ anh, thế là cũng có người nhớ đến mình!
Tôi mong cơn say nắng của mình sẽ qua nhanh, để tôi sẽ không phải dằn vặt mình vì những điều tội lỗi. Tôi sẽ cố gắng kiềm chế nối nhớ đang dâng tràn trong tim, để không viết gì cho anh, để không liên lạc với anh nữa. Tôi sẽ cố, sẽ cố vì cô con gái bé bỏng của tôi, vì người chồng dẫu sao đã có thời tôi cũng yêu như thế.
Mong Khánh gắng vượt qua chính mình!
Trackbacks - Pingbacks (0)