Bậc thang

Ngày xửa ngày xưa có 1 cậu bé ngây thơ vô tư lự, ngày ngày cậu bé vui chơi với bạn bè trên những cánh đồng êm ả, ngủ say trên những bãi cát vàng phẳng lặng,và hân hoan trên những con đường trải đầy hoa.Bỗng một ngày cậu đi tới 1 bậc thang cao vời vợi,cậu đếm:1 bậc,2 bậc,3 bậc,10 bậc, 20 bậc,trăm bậc..

Cậu không tài nào đếm nỗi bậc thang ấy,nó cao,cao ghê lắm, nhưng nó thật kích thích cậu,cái tâm trí vốn dĩ đã quen với sự yên bình, nay lại bị thôi thúc bởi 1 cái gì đó gai góc hơn,mạo hiểm hơn nhưng cũng thú vị hơn bội phần.Thế là cậu bắt đầu leo lên!

012709 0804 bcthang1 Bậc thang

Những bậc đầu tiên thật dễ dàng,cậu quay nhìn lại và nghĩ:” có gì ghê gớm đâu, nhưng ta đã cao hơn trước đây rồi” và cậu đi tiếp

Cậu leo cao, cao hơn và rồi quay nhìn lại ” Ta thật là cao, bậc thang này đơn giản hơn ta nghĩ nhiều, ta vẫn thấy rõ những người bạn của ta,nếu thích ta vẫn có thể quay lại với họ”

Nghĩ thế cậu lại tiếp tục leo miệt mài, ánh mắt cậu chỉ nhìn về phía trước,về những bậc thang vút lên tận trời, đến một hôm cậu nhìn lại phía sau:” cảnh vật thật hùng vĩ,ta có thề thấy tất cả mọi thứ,mọi thứ đều dưới chân ta,ta thật vĩ đại,những thứ trước đây là bạn của ta,nay đã là những người phải phục tùng ta,mà phải thôi,ta đang rất cao mà”

Cậu tự hào và mạnh dạn bước lên cao hơn vì cậu tin ràng càng cao mình sẽ càng mạnh mẽ..Cậu leo,leo miết và không bao giờ nhìn lại.Ngày này qua tháng nọ cậu cứ leo trong môt niềm thôi thúc mãnh liệt của mình,nhưng rồi một hôm cậu mệt,cậu ngồi xuống nghỉ và nhìn về phía sau:” hì, tất cả chỉ còn là những chấm nhỏ xíu..ta cũng chẳng còn thấy những người bạn ngày xưa nữa..mà cũng phải thôi địa vị của ta cao hơn họ mà..họ làm sao xứng đáng với ta ”

Leo,leo nữa, leo mãi, trong tâm trí cậu chỉ còn 1 ý nghĩ là phải vươn cao vươn cao mãi lên,đến 1 ngày cậu nghe những tiếng bước chân sau lưng mình, cậu quay lại cười:” À chào bạn, thế là có người đồng hành cùng với tôi rồi,chúng ta cùng leo lên nhé?”

Nhưng ngược lại với nụ cười của cậu,người kia nhìn cậu bằng 1 ánh mắt căm thù :” 1 bậc thang không thể có 2 người, nếu đi cùng ngươi ta sẽ không bao giờ cao hơn nguơi được,ngươi hiểu ý ta rồi chứ!” Thế là người kia kéo mạnh chân của cậu bé lôi xuống..cậu bé bất ngờ chống cự mãnh liệt,chân câu giẫm đạp liên hồi,đạp lên vai lên mặt người kia,cậu sợ,cậu lại đạp dữ dội hơn.Và một lúc,cậu không còn cảm thấy tiếng động của người kia phát ra nữa,cậu nhìn lại và người kia đã bị rơi mất dạng phía dưới những bật thang tự lúc nào.Cậu sợ,rất sợ,và cậu biết rằng :” Không phải chỉ có 1 mình mình trên bật thang này,muốn leo lên cao phải biết đạp người khác xuống.”

Không thể dừng lại,cậu lại leo,leo đến chân tay rã rời,đầu óc mệt mõi nhưng cậu không dám nghỉ ngơi,không dám đánh một giấc ngủ ngon lành vì cậu sợ ” Khi ngủ sẽ có một người nào đó lôi mình xuống..mình sẽ rơi xuống và mình sẽ mất đi tất cả”Từng đêm thao thức,nhìn về phía dưới của những bậc thang,chỉ còn là một màu trắng xóa,tất cả đã trở nên thật xa lạ.

Cánh đồng cỏ êm ả,bãi cát vàng đầy ánh trăng,con đường đầy hoa,và những người bạn,giờ còn đâu ? Nhìn lên cao, bậc thang vẫn hun hút ấy”Trên đỉnh đó là điều gì?” Cậu tự hỏi” mình đang cố gắng cho điều gì chứ” Cậu lại sợ,một cảm giác sợ chán chường,chứ không phải một cảm giác sợ đầy hứng khởi như ngày xưa. Bậc thang thật chông chênh, thật sâu hút, và chỉ có mình cậu cô đơn leo lên. Cậu sẽ đi về đâu đây…? Cậu cười,cười trong những giọt nước mắt…

Ngày qua ngày,vẫn trên những bậc thang ấy..vẫn là 1 cậu bé miệt mài leo,leo lên trên đỉnh của tham vọng,leo trong nổi cô đơn tột cùng.Cậu bé không biết rằng,bậc thang ấy chính là trái tim của cậu ,bậc thang hun hút vì trái tim của cậu luôn khép kín,khép kín vì muốt đạt được tham vọng tràn trề.Bậc thang ấy không hề tồn tại,cậu vẫn đang dậm chân tại chỗ mà thôi,chỉ cần mở khóa trái tim mình,cậu sẽ lại thấy được những cánh đồng êm ả, những bãi cát trải dài ,những con đường đầy hoa và cả những người bạn đang chờ cậu đi về phía trước……………..

Blog NhocTen

Post to twitter