Bướm đêm

Có đôi lúc tôi thấy anh giống như một pho tượng bằng ngà, lặng thinh, trang nghiêm nhưng vẫn nhẹ nhàng một cách lạ lùng . Cũng như hôm nay , bên bờ biển Pattaya, dưới một gốc dừa già đang còng lưng xoè những tán lá rộng sát mặt cát, anh ngồi đó, trầm mặc, anh quên hẳn tôi, quên luôn rằng hai chiếc kim đồng hồ đang rủ nhau chỉ đến số hai . Giờ này chắc mọi người đã lên tàu ra đảo san hô, vui chơi cùng trời cùng nước, rất có thể họ đã lục lọi mọi xó xỉnh tìm chúng tôi cho đến giờ tàu nhổ neọ Họ không muốn ai trong đám du khách vắng một cuộc vui nhưng cũng không muốn mất thêm thời gian với những kẻ không đúng hẹn. Thế là họ đi, bỏ chúng tôi trên bờ cát lạ, chỉ để lại một mảnh giấy nhỏ trong hotel ân cần chỉ vẽ những điều cần thiết khi ra ngoài hoà nhập với xã hội Thái Lan .

buom dem

Những lời dặn dò tỉ mỉ chỉ có ích cho tôi, chứ còn anh, bình thản như một người dân bản xứ. Anh đi giữa những nhộn nhạo của các sạp hàng lề đường như đã quen thuộc với cái cảnh chợ phiên này từ lâụ Nhất là khi tôi trông thấy anh, ngồi dưới bóng râm của hàng dừa Pattaya đang thì thầm với một thiếu nữ Thái, tóc buông dài quá nửa lưng, chân trần, làn da bánh mật duyên dáng lấp lánh cát thủy tinh.

Gió mát xô sóng đùa lăn tăn chạy viền khắp bờ cát, sóng ôm chầm lấy chân tôi rồi vội dạt ra xa như sợ tôi dẫm bừa lên lớp bọt ren trắng . Tôi nhìn anh, những đường nét trên khuôn mặt tượng ngà như được vẽ bằng mực tàụ Ðôi mày đậm dài, ánh mắt sáng đen lóng lánh và làn môi đều đặn. Anh cười nhẹ khi trông thấy tôi đang nhăn nhó giữa những khe lá dừa :

- Nhỏ, em không đi sao ?

Môi tôi run lên ,mắt cay xè muốn khóc, tôi giận anh đã bỏ rơi tôi trong một buổi chiều đẹp như thế này,

cục nghẹn từ đâu dâng lên chặn ngang cổ khiến tôi không nói được lời nàọ Người thiếu nữ Thái nhìn tôi

rồi ngó sang anh, mỉm cười bối rốị Tôi thấy tay nàng xoắn mãi một góc khăn lụa cho đến khi nhầu nát .

Giọng anh vẫn điềm tĩnh, mát lạnh giữa trời Pattaya hừng hực ba-mươi-hai độ C :

- Tên cô ta là Ni .

Ni chắp tay đưa lên ngang mũi, làm quen bằng một câu chào bản xứ dịu dàng : "sawanikha " . Nàng tránh

tia nhìn của tôi, trong lúc đôi mắt mực tàu của anh vẫn chăm chú quan sát những nét biến đổi trên khuôn mặt tôi:

- Nếu nhỏ không có gì làm thì ngồi xuống đâỵ..

Ni vội đứng dậy nhường chỗ cho tôi và bằng một thứ tiếng Anh bồi, nàng lắp bắp:

- Time, to gọ.. Nick wait mẹ.. Can not… Can not …

- And tonight ? Anh hỏi

- Yes, yes… you can go, everybody can go …

Ni lục lọi gì đó trong chiếc xắc tay rằn ri xanh đỏ của nàng, hồi lâu nàng chìa cho anh một mẫu giấy nhàu

nát từa tựa như một tờ quảng cáo, nói hấp tấp:

- Ađress… Timẹ.. Have to gọ.. See yoụ..

Nàng thoăn thoắt rời bãi cát bước sang bên kia đường, lẫn vào đám người bán hàng rong rồi biến mất.

Chỗ nàng ngồi chỉ còn lại một vệt cát lõm thoang thoảng hương hoa lan. Tôi nhìn anh với con mắt của một quan toà, tra hỏi và dò xét:

- Anh có hẹn ?

Anh mỉm cười : – Nhỏ, em không nghe cô ta nói sao, everybody can go, em cũng có thể đi nữa …

- Em ghét những trò không lành mạnh… Tôi nói, cố ý cho anh thấy cái trề môi khinh khỉnh.

Một cuộc hẹn hò mờ ám giữa cái thành phố nổi tiếng là ăn chơi của Thái Lan làm cho tôi nhìn anh không khác gì những người đàn ông trụy lạc. Khuôn mặt tượng ngà nhếch môi, nhưng không thèm thanh minh gì hết, tôi chỉ thấy một trái dừa ướp lạnh được đưa sang:

- Uống đi nhỏ !

Tôi mím môi, cơn giận quả nhiên làm cổ họng tôi khô ran , tôi chụp lấy trái dừa hút một hơi dài, hòng dùng thứ nước ngọt lịm đẩy nhanh sự hờn dỗi vào sâu tận cùng bao tử.

- Anh gặp Ni lần đầu tiên ở PatPong, trước cửa một quán bar … Cuối cùng anh mới chịu mở miệng -

Không ngờ cô ta cũng đến Pattaya hôm nay ….

Vùng chợ trời PatPong ở mãi tận BangKok, nhộn nhịp và hỗn tạp. Mặt tôi nóng bừng khi nhớ đến cái đêm cùng đoàn du lịch len lõi giữa những lối đi chật ních. Nơi đó sự mua bán hàng hoá và đổi chác thân xác được nhào trộn lẫn lộn. Chợ đồ vật và chợ người bày tênh hênh trước mắt mọi người, trơ trẽn nhưng hợp pháp. Hai bên lối đi là hai thế giới khác hẳn nhau, bên phải là giang san của những đồ vật vô tri vô giác nhưng vui tươi , người ta bày bán những đ ôi đũa gỗ chạm khắc tỉ mỉ, những chiếc sắc tay vải bố thêu thùa rực rỡ hoặc những chiếc bao gối óng ánh vảy vàng… Bên trái là một dãy bar rượu , kích thích sự tò mò của thiên hạ bằng ánh sáng mờ tím của những ngọn đèn halogien , thấp thoáng đâu đó là các thân hình vũ nữ trần trụi lấp lánh kim tuyến đang uốn éo như rắn theo điệu nhạc. Các cô gái mới xon! g buổi diễn, bước ra tận cửa , nói cười ríu rít , vừa nhai kẹo gum vừa ngã giá với khách hàng một cách bình thản, vô tư như mua rau cải trong một phiên chợ …

Hồi ức làm tôi nhăn mặt , chỉ tưởng tượng đến cái cảnh mua bán sống sượng diễn ra với anh và Ni tôi cũng đã phát bệnh. Anh ngước nhìn những tàu lá dừa, không để ý đến khuôn mặt tôi đang đổi màu:

- Buổi tối mà anh gặp Ni, trông cô ta thật kỳ lạ giữa đám bạn bè, lạc lõng và rụt rè. Cô ta cố gắng chìa cho anh thấy tấm poster quảng cáo một sex show, nhìn anh với đôi mắt trống rỗng… Rồi thôi, không mời gọi , không níu kéọ Cho đến khi một cô trong bọn cười hăng hắc nắm tay Ni đưa lên cao và hét vào mặt anh "New, New…" anh mới đoán ra một cách lờ mờ rằng có lẽ Ni là một cô "ma mới" … Rồi buổi tối đó anh "mua" Ni với giá 200 Baths .

Tôi nhớ ra hôm đầu tiên ở BangKok khi tôi ríu rít mua sắm với đoàn thì anh lẳng lặng biến mất . Tôi trố mắt ngó anh, hồi hộp chờ nghe một lời thú tội …Anh nhìn tôi , mỉm cười:

- Nhỏ, em có vẻ thích chuyện action…

Tôi đỏ mặt và anh tiếp, giọng trầm hẳn lại:

- Anh dẫn Ni khỏi PatPong , ra dấu cho cô ta được tự do . Ni mừng rối rít, nói líu lo với một thứ tiếng Anh kỳ cục pha lẫn những thổ âm Thái , anh hiểu rằng cô ta mệt lắm, chỉ muốn ngủ một giấc an bình đến sáng. Cô ta chạy đi, vung vẫy tay như một đứa trẻ và biến mất trong bóng đêm. Anh thật sự bất ngờ khi gặp lại cô ta nơi đâỵ Ni đến Pattaya đễ diễn một show đặc biệt nào đó tối nay, cô ta tìm đến anh như mời chào một khán giả …

Anh im lặng rồi bất ngờ vụt hỏi:

- Nhỏ ! … có khi nào em nghĩ đến các cô gái đáng thương đó như những con người bình thường không ?…

hay là em kết án họ ?…

Câu hỏi của anh làm tôi ngây người, anh quay lại nhìn tôi và trong ánh mắt anh, tôi thấy lơ lửng một đám mây xám. Nhưng sự quan tâm của anh đối với Ni làm tôi bực mình, nhất là chuyện anh đã làm cho tôi mất đi một chuyến tàu biển lý thú chiều naỵ Tôi trả lời để nghe giọng mình tua tủa đầy gai nhọn:

- Có người nói với em rằng , nhiều khi các cô cũng biết cách làm cho đàn ông thương hại để rồi moi tiền họ một cách lương thiện hơn. …

Một thoáng yên lặng trôi qua rồi tôi thấy cánh tay mình đang bị siết chặt , giọng anh lạnh ngắt bên tai:

- Tối nay nhỏ đi với anh …

Tôi vùng vẫy tránh đôi mắt mực tàu đen láy trước mặt:

- Em không thích coi show bậy bạ đâu

- Anh chờ em dưới phòng khách chung sau giờ ăn tốị..

Nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, anh biết cách làm tôi xìu như bong bóng xì. "Ði thì đi , để xem anh muốn gì

… " Tôi lầm bầm, nỗi ấm ức còn quanh quẩn chưa tan. Anh nắm tay tôi, mân mê từng ngón :

- Em là một cô gái hạnh phúc, em chưa biết thế nào là sự vật lộn với cuộc sống, tay em còn mềm mại quá nhỏ ơi!

Tôi giật phắt tay về, nổi giận:

- Anh không được so sánh em với họ …

Chắc lúc đó nét mặt tôi toát ra vẻ khinh khỉnh dễ ghét đến độ anh đứng dậy lẳng lặng đi về hotel. Tôi

bước theo, lòng sôi sục … Tôi không thích cãi nhau với anh, tôi không thích cái cách anh nhìn tôi như đang nhìn một đứa bé con và khuôn mặt tượng ngà của anh lúc đó luôn luôn làm tôi cảm thấy còn lâu anh mới thôi gọi tôi là "Nhỏ" .Tôi mong cho bữa cơm tối kết thúc thật mau, món ăn Thái tưới đẩm vị cay làm đầu tôi bừng bừng nóng.

Anh chờ tôi ở phòng khách, kiên nhẫn và điềm tĩnh , mắt anh nhìn thẳng vào mắt tôi như chính tôi mới là người quyết định cuộc hẹn hò. Tôi nhìn ra ngoài trời, gió đêm nóng hổi lung lay cây đào tiên trước cửa hotel, một nhóm du khách đang trố mắt nuốt từng lời nói của một chàng hướng dẫn viên người Tháị Thiên hạ bắt đầu đổ xô ra đường và Pattaya ban đêm như một nồi tả pí lù khổng lồ trộn lẫn lộn mùi gió biển , mùi các xe hàng rong và mùi của những quán bar chật cứng ngườị Ðêm của say sưa, của tình tứ và trụy lạc đang bắt đầụ Cái không khí rờn rợn đó kích thích sự tò mò của tôi một cách lạ lùng. Tôi giục anh:

- Có phải anh đang muốn dẫn em đi đâu không ?

- Ðến show diễn của Ni …

Lại Nị.. Tôi nhăn mặt … nhưng trễ rồi, anh đã vẫy được một chiếc "Song Thẻo", một loại xe lam của Thái

Lan, và chúng tôi leo lên cùng một vài người khác chung đoàn.

- Cô bé gan quá ta, có thật là dám đi coi cái show đặt biệt này không ?

Một người đàn ông nháy mắt với tôi, tôi nhận ra ông ta bởi bà vợ to béo hiền lành hay đi kèm. Anh trả lời

thế tôi, giọng đùa vui:

- Tò mò chút mà bác.

Người đàn ông cười xuề xoà:

- Tôi cũng vậy, cũng chỉ tò mò muốn biết cái gì gọi là thiên đường hạ giới thôi, chứ từng tuổi này, sơ múi gì…

Bà vợ thì thầm:

- Nghe người ta nói chỉ Thái Lan mới có show này thôi đó nghẹ..

Một nhóm thanh niên đi chung xe nghịch ngợm ngắt lời bà:

- Tụi con thì khác dì ơị.. Tò mò thì ít mà muốn rửa mắt thì nhiềụ.. cô nhỏ kia có đủ mười tám tuổi chưa đó ?

Tôi níu chặt lấy anh , đỏ nhừ mặt, anh vỗ nhẹ tay tôi mỉm cười trấn an. Chiếc "Song Thẻo" dừng lại trước một bãi đất trống, tôi thoáng trông thấy ánh đèn màu xa xa, mờ mịt và ma quáị Có một người Thái nào đó hét bên tai tôi, lối phát âm tiếng Việt lơ lớ như giọng Tầu lai:

- Hướng bên phải, phòng vé hướng bên phải, xin chuẩn bị cho 500 Baths..

Ðám thanh niên ngịch ngợm chen nhau đi trước, tôi lẽo đẽo theo anh, hồi hộp như đang dấn thân vào một cuộc mạo hiểm ly kỳ nào đó. Một căn rạp tồi tàn hiện ra trước mắt tôị Hồ nghi cho cái gọi là "thiên đường hạ giới", tôi chỉ thấy một bầu không khí ảm đạm toả ra từ ngọn đèn néon gắn trên nóc quầy vé. Lối vào rạp nhấp nháy những ngọn đèn màu , vui vẻ một cách giả tạọ Tôi lách qua bậc cửa loè loẹt đó để bước vào một gian phòng hun hút tốị Một rạp hát mini có những chiếc ghế bọc nhung và một sân khấu nhỏ, sàn lót careau đen trắng, được trang trí một cách vô mỹ thuật bằng những mớ giấy trang kim lóng lánh, loại dùng décor cây thông giáng sinh.

Rồi tiếng nhạc trổi lên ầm ỉ, người ta bắt đầu diễn. Cái show đặc biệt mà khán giả háo hức chỉ là một Sex show không hơn không kém. Tôi ngồi chết cứng trên ghế, đỏ nhừ mặt ngó sang anh bằng một cái nhìn giận dữ, đáng lẽ anh không nên dẫn tôi đến những nơi hắc ám như thế nàỵ Tôi chưa kịp nổi cơn tam bành thì anh đã nói khẽ:

- Nhỏ, em có trông thấy Ni không ?

Tôi lại ngước mắt lên sân khấụ Tiếng nhạc dịu đi, ánh đèn chuyển hướng rơi thẳng vào giữa những cây cột óng ánh kim nhũ, và tôi thấy thấp thoáng đâu đó những thân hình con gái trần trụị Thiên hạ xôn xao, tôi chợt hiểu những màn sống sượng cho khán giả rửa mắt khi nãy chỉ là phần phụ của chương trình được đồn là "có một không hai" trên thế giớị Phần chính thật sự bắt đầu từ lúc này, ba cô gái tập trung vào khoảng giữa sân khấụ Ni khoác một tấm khăn choàng lụa đỏ , son phấn làm nàng già đi nhiều so với khi sáng. Vệt chì đen thẫm như kéo đôi mi Ni sụp xuống, ánh mắt nàng sâu một cách kỳ lạ, trơn lạnh như mắt một con rắn.

Bằng một cử chỉ thờ ơ Ni vứt tấm vải choàng sang một bên, thân hình nàng lồ lộ trước ánh sáng trơ trẽn của ánh đèn sân khấu, không đẹp và có triệu chứng phát phì. Nhưng khán giả dường như đến đây không phải để chiêm ngưỡng dung nhan nàng, họ đang chờ đợi một điều kỳ lạ nào đó xứng đáng với giá 500 Baths đã bỏ ra cho quầy vé. Và tôi thật sự kinh hoàng khi thấy Ni gập người như một tờ giấy xếp đôi, nhẫn nhục lôi từ trong chỗ kín ra những lưỡi lam sáng loáng được xỏ thành xâụ Hai cô gái còn lại làm theo nàng. Tôi không nhìn rõ những nét đau đớn nào của họ , chỉ thấy họ hì hục lôi hết dây lưỡi lam này đến dây lưỡi lam khác, dường như ngăn bụng họ hoàn toàn trống rỗng tựa một tủ chứa đồ. Ánh thép bén ngọt thỉnh thoảng loé lên làm tôi rùng mình. Tiếng nhạc vẫn xập xình xập xình nhưng cả rạp nín lặng, !

khi chiếc lưỡi lam cuối cùng được rút ra tôi nghe có tiếng vỗ tay rào rào giữa các hàng ghế. Thì ra khán giả vẫn chưa quên rằng mình ngồi đây để xem một trò ảo thuật lạ, những tiếng vỗ tay vô tình dửng dưng làm tim tôi thắt lạị Tôi ngó sang anh vừa lúc anh cũng nhìn qua tôi, cả hai chúng tôi đều lặng thinh.

Ni và các bạn vẫn tiếp tục những trò lạ lùng của họ . Họ lại dùng chỗ kín để mở nút chai, dùng sức ép của bụng thổi tắt đèn cầy và bơm bong bóng, khủng khiếp hơn nữa là họ cứ đều đều nhét đủ thứ vào bụng qua đường dưới, dây hoa, khăn lụa, thậm chí cả vỏ những chai nước ngọt to đùng . Thoạt đầu họ còn khoác lên người đủ loại áo quần hở hang loè loẹt như cố tình khêu gợi khán giả mặc dù chẳng ai trong số họ cao ráo dễ coi, về sau họ phơi thân thể ra trước đám đông một cách ngang phè để làm cho xong gọn những màn xiếc quái dị. Họ uốn cong người, nằm bò trên sàn, lăn lộn oằn oại như một giống mèo hoang. Tôi trông thấy những vẻ chán chường hiện rõ trong mắt họ . Khi xưa một cô giáo dạy Sinh vật đã nói với tôi rằng thân thể con người là một điều kỳ diệu của tạo hoá, nơi đây, trong căn rạp nhỏ xíu nà! y, "điều kỳ diệu" đó được định giá rẻ mạt,chỉ đáng khoảng mười lăm đến mười sáu US.

Tiếng nhạc đổi điệu,lồng lên như ngựa, những âm thanh điên khùng của các nhạc cụ đang quấn lấy giọng gào thét như hết hơi của một nhóm Rock, kích động hung hãn. Các cô gái hững hờ với sự thay đổi đó,

thân hình họ dường như nặng ngàn cân. Những cánh tay nhấc lên theo nhịp múa một cách khó khăn để rồi cứ rớt phịch bên hông , rã rời mệt mỏị Không gì tội nghiệp bằng khi nhìn họ làm những cử chỉ uốn éo khiêu gợi với ánh mắt vô hồn lạnh ngắt, họ giống như một loại búp bê kỳ lạ biết cử động. Những mảng cơ thể đàn bà trắng nhễ nhại quấn quanh các cây cột, nhầu nát, tàn tạ. Họ giống một loại bướm đêm, nhàn nhạt và xấu xí đang dẫy dụa trong màn lưới nhện khổng lồ. Một gã thanh niên sau lưng tôi vỗ tay cười hô hố, một gã khác đập tay đen đét vào đùi xuýt xoa:

- Ðộc đáo thiệt, đáng đồng tiền à nghen…

Tôi lợm giọng, đám khán giả không có nhiều người cùng tâm trạng như tôi, trừ cặp vợ chồng người đàn bà hiền lành to béo thỉnh thoảng lại nhăn mặt khó chịụ Nhóm trẻ còn lại hờ hững một cách độc ác , vẫn vô tình gân cổ lên hò hét cổ võ cho những trò man rợ trên sân khấụ Show diễn dường như đã kết thúc vì tôi trông thấy các cô bắt đầu lại màn diễn đầu tiên. Và tôi hoảng kinh khi chợt hiểu họ phải diễn như vậy liên tục không nghỉ ngơi cho đến tận sáng.

Anh dẫn tôi ra khỏi rạp, đám khán giả cũ đờ đẫn xôn xao, đám khán giả mới nói cười, miệng nhai kẹo gum lách chách, vui vẻ ùa vàọ Tiếng nhạc vẫn lùng bùng bên tai , theo tôi ra đến tận cửạ Trời đêm làm tôi tỉnh hẳn người, vẻ lặng lẽ của anh làm tôi hiểu anh hơn lúc nào hết. Cái khuôn mặt tượng ngà đăm chiêu và đôi mắt mực tàu đen láy đó nhìn tôi đầy vẻ bao dung ấm áp. Anh nắm nhẹ tay tôi, vô tình tôi nhớ đến câu anh đã hỏi tôi " Em có kết án họ không…". Tim tôi thắt lại, tôi đang nhớ tới ánh mắt mệt nhọc của Ni, khoé miệng nhoè nhoẹt son triũ nặng ráng nhếch lên một nụ cười méo mó của nàng. Tôi bất chợt thì thầm "Họ tội nghiệp như những con bướm đêm". Anh nhìn một giọt lệ long lanh trên khoé mắt tôi , không chút ngạc nhiên,và lần đầu tiên trong đời anh không gọi tôi là "nhỏ" nữa :

- Em đang là một người lớn…

Hà Yên

Tags: , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,