Chú Bé Rắc Rối (Tiếp theo)
Chương 5: Chú Bé Rắc Rối
Thế là tôi với An đã học chung với nhau được hơn nửa tháng. Trong nửa tháng đó, tôi chỉ mới gặp má nó có một lần. Là chủ sạp vải, má nó suốt ngày ở ngoài chợ, lâu lâu mới "xẹt" về nhà một lần. Má nó người mập mạp, hồng hào, trông lúc nào cũng tất bật.
Thấy tôi tới học chung với An, má nó khoái lắm:
- Ừ, hai đứa ngồi trong nhà mà học, đừng có chạy nhảy ngoài đường nghen !
Nói xong một câu, má nó đi mất.
An bình luận:
- Má tao vậy đó, suốt ngày lu bu ngoài chợ . Nhưng má tao chìu tao lắm.
Như để chứng minh cho lời nói của mình, nó rút từ trong túi áo ra tờ giấy bạc năm trăm đồng giơ lên trước mặt.
- Tiền ở đâu vậy ? – Tôi hỏi .
- Đây là tiêu chuẩn hàng ngày của tao! – An giải thích với vẻ kiêu hãnh. – Trước khi ra chợ, bao giờ má tao cũng nhét vào túi tao một tờ như thế này !
- Mày xài sao hết ?
- Hết tuốt ! Nhưng từ nay, tao và mày sẽ xài chung !
Nghe vậy, tôi vừa cảm thấy thinh thích, lại vừa ngường ngượng. Tôi lắc đầu:
- Thôi …
Nhưng An không để tôi nói hết câu . Nó cắt ngang:
- Không có "thôi thôi" gì hết! Còn không, tao nghỉ chơi mày ra luôn !
* * *
Tôi gặp má An một lần nhưng anh Dự của nó tôi gặp tới bốn, năm lần. Anh Dự người hơi ốm, da ngăm đen, tóc để dài phủ gáy . Mặt anh xương xương, hàng ria mép rậm rì như hai con sâu . Anh lúc nào cũng mặc quần jean, áo pun, tay đeo đồng hồ Rađdô mới tinh, lại thêm hai chiếc
nhẫn vàng chóe trên các ngón tay, miệng anh luôn luôn phì phèo thuốc lá thơm và trong túi áo lúc nào cũng có sẵn một gói "555". Hóa ra chính vì vậy mà thằng An cứ bị ám ảnh bởi ý nghĩ "tao đi theo anh Dự" hoài .
Chẳng hiểu cái tổ hợp nhựa nơi anh Dự làm việc hoạt động như thế nào mà tôi thấy anh ở nhà hoài . Lần nào tới đó học chung với An, tôi cũng đều gặp anh.
Hôm gặp lần đầu tiên, anh lặng lẽ quan sát tôi từ đầu đến chân. Ánh mắt lạnh lẽo của anh khiến tôi vô cùng lúng túng. Anh hỏi:
- Em tên gì ?
- Em tên Nghi ! – Tôi đáp.
An xía vô:
- Nó là bạn thân nhất với em trong lớp đó. Nó đến học chung với em.
Ánh mắt của anh Dự có vẻ thân thiện hơn. Anh vỗ vai tôi:
- Vậy thì được !
Tôi không hiểu anh bảo được là được cái gì nhưng tôi không dám hỏi . Anh móc thuốc ra mời tôi:
- Em hút thuốc không ?
Tôi lắc đầu . Trong lúc đó thằng An nhanh tay rút một điếu .
- Mày biết hút thuốc hả ? – Tôi ngạc nhiên hỏi .
- Tao hút hoài ! – An vừa nói vừa ngậm điếu thuốc.
Tôi trố mắt nhìn nó bật quẹt, châm thuốc và nhả khói với vẻ sành sỏi . Tôi lấy làm lạ vì ở trường chẳng bao giờ tôi thấy nó hút thuốc. Chắc nó sợ bị phạt.
Đợi anh Dự đi khỏi, nó chìa điếu thuốc cho tôi:
- Mày kéo thử một hơi coi !
Tôi xua tay:
- Thôi, thôi tao không biết hút đâu !
Nó nài nỉ:
- Mày cứ hút thử đi ! Ngon lắm !
Nhưng mặc cho nó nói, tôi vẫn cương quyết từ chối . Thấy vậy, An không thèm mời tôi nữa . Nó ngồi ghểnh chân lên ghế, hút ngon lành.
- Mày hút thuốc vậy, má mày có biết không ? – Tôi tò mò hỏi .
- Biết chớ ! Nhưng má tao la . Chỉ có anh Dự là thoải mái với tao thôi .
Cái chuyện thằng An ngủ một mình trong lò thịt hôm trước, hôm sau là tôi kể cho anh Dự nghe . Tôi kể như là kể một chuyện ly kỳ, nhằm quảng cáo cho thằng bạn có "tinh thần lành mạnh" của mình. Tôi tưởng nghe xong anh Dự sẽ khen nó. Không dè ảnh trợn mắt, nạt lại hai đứa tôi:
- Sao tụi mày chơi ngu vậy ? Đứa nào bày ra cái trò ngốc này ?
Thấy ảnh nổi nóng, hai đứa tôi im re .
Anh Dự dằn giọng:
- Đã có bao nhiêu người đi vô trong đó rồi không trở ra, tụi mày có biết không ?
Tôi ấp úng:
- Em đâu có biết !
An phân trần:
- Nhưng em vô trỏng mà đâu có sao !
Anh Dự đập bàn:
- Mày còn cãi nữa hả ? Tại mày chưa tới số thôi . Lần sau mà còn như vậy thì đừng hòng sống sót !
Trước khi bỏ đi, anh Dự còn chỉ tay vào hai đứa tôi:
- Từ giờ về sau, tao cấm hai đứa mày bước chân vô lò thịt, kẻo có chuyện gì xảy ra người ta lại trách tao sao không bảo trước. Hừ, hết người ghẹo sao mà đi ghẹo ma !
Còn lại hai đứa, tôi ngó An:
- Sợ chưa mày ?
An "hừ" một tiếng:
- Sức mấy mà sợ ! Tao cóc tin có ma !
- Anh Dự bảo có kìa !
- Kệ ảnh !
Tự nhiên tôi cảm thấy khoái An dễ sợ . Chơi với một đứa bạn gan lì như nó thật là thic’h !
* * *
Nhưng "tinh thần" của thằng An chỉ "lành mạnh" trong mỗi chuyện đó thôi, chứ còn trong chuyện học tập thì tinh thần nó chẳng lành mạnh tí nào . Từ hôm bắt đầu học chung với nhau tới nay, hai đứa hầu như chẳng học được bao nhiêu .
Hôm đầu tiên, An học hành còn có vẻ nghiêm túc. Nó sắm một cuốn tập mới tinh, bao bìa đàng hoàng. Ở trang đầu tiên, nó còn nắn nót kẻ dòng chữ "vở học ở nhà" bằng mực đỏ, trông rất khí thế.Hai đứa ngồi vào bàn. Tôi giở thời khoá biểu ra coi, thấy ngày mai có môn số học, bèn kêu nó đem tập toán ra, ôn lại bài mới nhất: "Nhân và chia các số gần đúng".
Nó lật tập loạt soạt một hồi rồi trố mắt:
- Đâu phải bài "Nhân và chia" ! Bài "Cộng và trừ" chớ !
- Cộng và trừ các số gần đúng là bài tuần trước !
Nó lại lật tới lật lui, xoay ngang xoay dọc cuốn tập cả buổi rồi lại ngước nhìn tôi:
- Cái bài đó nó trốn đâu mất tiêu rồi !
- Thôi đừng có giễu hề nữa . Đưa cuốn tập tao coi !
Tôi giật cuốn tập trên tay An và giở ra . Đúng là không có bài học vừa rồi . Bài sớm nhất trong tập nó là bài "Cộng và trừ các số gần đúng" học tuần trước.
Điều đó khiến tôi ngạc nhiên:
- Bài "Nhân và chia" đâu ?
An chép miệng:
- Bữa đó tao nghỉ học.
Nó tính bịp tôi nhưng mà đâu có được. Tôi nghiêm mặt :
- Xạo đi mày ! Bữa đó mày có đi học đàng hoàng.
An ngồi bên cạnh tôi nên hôm nào nó nghỉ học là tôi biết liền. Làm sao nó qua mặt tôi được !
An cũng biết vậy, nên thấy tôi lật tẩy, nó cười giả lả:
- Bữa đó tao quên chép bài .
- Chép bài mà quên !
Tôi nguýt nó một cái và tiếp tục kiểm tra cuốn tập toán của nó. Té ra nó không chỉ "quên" một bài mà "quên" tới ba, bốn bài . Dò cuốn tập toán thiếu gần phân nửa bài học trong chương trình của nó, tôi ngán ngẩm:
- Học như mày thì không biết bao giờ mới "cùng tiến" với người ta nổi .
An tỉnh bơ:
- Thì từ từ tao đuổi theo chứ lo gì !
Tôi bực mình, gắt:
- Mày thì lúc nào cũng từ từ !
Cuối cùng, tôi đành phải lấy cuốn sách "Số học và đại số" ra chỉ cho nó học. Nhưng càng hướng dẫn cho An học, tôi càng kinh hoàng nhận ra trước nay nó chẳng bao giờ học bài . Đầu óc nó trống rỗng, không chứa lấy một chữ. Tôi giảng trước nó quên sau, giảng sau nó quên trước. Điều đó khiến tôi đâm nản. Tôi thở dài:
- Đầu mày giống cục đá quá !
Nó sờ đầu nhận xét:
- Mềm hơn cục đá chớ !
Đang bực mình nhưng nghe nó pha trò, tôi cũng phải phì cười . Rốt cuộc tôi phải giảng lùi lại bài trước. An vẫn không hiểu nổi . Tôi lại lùi thêm một bài nữa . Nó vẫn ngơ ngơ ngác ngác. Tôi thở hắt ra một cái và lùi tuốt tới bài đầu năm học, bài "Tỉ lệ thức".
Thằng An thấy tôi hết chổ lùi rồi nên nó đành phải cố nghe tôi giảng bài . Để giúp cho nó phân biệt được ngoại tỷ và trung tỷ của một tỷ lệ thức, tôi phải mất gần nửa tiếng đồng hồ và tiêu tốn mất mấy lít mồ hôi chứ không phải ít. An vừa học vừa nhăn nhó. Nếu nó là nhỏ Ái thì tôi đã cốc nó u đầu từ lâu rồi . Nửa tiếng đồng hồ tiếp theo, tôi giảng cho An về cách hoán vị các số hạng. Lần này, đầu ócnó bớt chậm chạp hơn khi nãy, nó hiểu bài nhanh hơn. Tôi để ý thấy nếu An chịu học, tức là chịu chú ý, thì có lẽ nó chẳng kém ai . Nhưng nói chung là nó rất lơ là. Nhiều lúc tôi giảng muốn đứt hơi, xong hỏi nó:
- Mày hiểu rồi chứ ?
Nó lắc đầu:
- Chưa .
Tôi đỏ mặt tía tai:
- Trời ơi, tao nói khô nước miếng vậy mà mày không hiểu ! Chớ đầu óc mày nãy giờ để đâu ?
Nó chỉ ra cửa sổ:
- Tao để ở ngoài kia . Nãy giờ tao mắc coi hai con gà đá lộn ! – Chợt nó reo lên – Kìa, kìa ! Nó lại đá nữa kìa !
Tôi dòm ra . Có hai con gà đang đá nhau thật. Thế là trong thoáng mắt, tôi quên béng cả chuyện dạy dỗ lẫn nỗi tức tối trong lòng mà lại … noi gương thằng An, ngẩn người xem đá gà một cách say sưa. Hai "thầy trò" vừa xem "đấu võ đài" vừa bình luận rôm rả:
- Con gà tía có cú song phi ác liệt !
- Nhưng con kia lẹ hơn. Nó tránh được hết.
- Chỉ được cái tránh đòn. Nó đâu tấn công được miếng nào !
- Cần quái gì tấn công ! Nó dụ cho con gà tía hao sức.
- Sức mấy mà hao sức !
- Hao !
- Không hao !
Thằng An gân cổ cãi khiến tôi nổi sùng:
- Thôi đi học bài tiếp đi !
Nó nhe răng cười hì hì:
- Hết giờ rồi !
Tôi giật mình liếc đồng hồ trên tường. Đã năm giờ kém năm. Trong khi tôi ngẩn người ra thì An hớn hở thu xếp tập vở. Nó nhận xét:
- Buổi đầu tiên học chừng đó là đủ rồi .
- Có chút xíu mà kêu đủ ! – Tôi lầm bầm.
Nó cười nhăn nhở:
- Phải để dành ! Bữa nay mày đòi học hết, mai mốt lấy gì mà học ! Tôi ngồi im không trả lời . Nhưng đến khi An mở tủ lạnh lấy ra miếng đu đủ vàng lườm thì mặt mày tôi rạng rỡ hẳn lên:
- Ngon không mày ?
- Hết sẩy !
Nó bê nửa trái đu đủ ra đặt giữa bàn khiến tôi cứ nhấp nhổm trên ghế. Buổi học chung đầu tiên giữa tôi và An kết thúc một cách "ngọt ngào" như vậy.
Chương 6: Chú Bé Rắc Rối
Buổi học thứ hai giữa hai đứa tôi còn tệ hại hơn buổi học thứ nhất. Lần này thằng An "phá hoại" buổi học không phải bằng cách dụ tôi coi đá gà như bữa trước, mà bằng những câu đố. Trước nay, tôi không biết An có cái tài vặt này . Cái thằng, toán thì dốt đặc cái mai mà các câu đố mẹo không biết ở đâu nó lôi ra lắm thế!
Khi thấy tôi ngồi vào bàn, chuẩn bị lật tập ra, An khoát tay:
- Từ từ hãy học! Ngồi chơi chút xíu đã!
Tôi liếc nó:
- Chút xíu là bao lâu ?
- Chừng mười, mười lăm phút thôi! Nghỉ khỏe thì học mới mau hiểu!
Trời ơi, sao bữa nay nó nói một câu dễ thương quá xá vậy không biết! Thực bụng thì tôi không tin nó lắm, nhưng ngẫm ra thấy nó nói cũng có lý. Mới chân ướt chân ráo bước vô nhà nó, học liền cũng mệt. Tôi duỗi người trên lưng ghế, miệng không quên nhắc nhở:
- Nghỉ đúng mười phút thôi nghen!
- Ừ muời phút.
Nói xong, An cũng ngả lưng lên ghế, hệt như tôi . Mắt nó nhìn lên trần nhà, có vẻ suy nghĩ lung lắm. Chẳng biết nó "nghỉ ngơi" thiệt hay đang âm mưu điều gì. Nhưng thôi, kệ nó. Phần tôi, tôi cứ nhắc chằm chặp:
- Còn bảy phút… còn năm phút… còn ba phút…
Đột ngột, An nhỏm người dậy:
- Tao đố mày cái này nè!
Tôi nhướn mắt:
- Cái gì ?
Nó nheo mắt, tinh quái:
- Tao chỉ đọc câu đố một lần thôi . Mày ráng nhớ kỹ nghe!
Tôi sửa lại ghế ngồi, lắng nghe .
- Có một chiếc xe buýt chở năm người . Khi xe ghé trạm thứ nhất, có 3 người xuống xe . Ghé trạm thứ hai, thêm một người xuống và 2 người lên. Ghé trạm kế tiếp, 2 người xuống, 4 người lên…
An cố tình đọc chậm rãi để cho tôi tính. Còn tôi thì vừa lẩm nhẩm trong miệng vừa bật các ngón tay để đếm số người còn lại trên xe, bụng nghĩ: "Bài toán dễ ợt vậy mà nó cũng đem ra đố".
- … Ghé một trạm nữa, không ai xuống nhưng có 2 người lên. Ghé trạm kế tiếp, 3 người xuống, không ai lên. Ghé trạm nữa …
An cứ thao thao đố còn tôi vẫn tiếp tục đếm. Cuối cùng, nó hỏi:
- Đố mày từ nãy giờ, xe buýt ghé mấy trạm cả thảy ?
Tôi chưng hửng. Tưởng nó hỏi số người, ai dè nó hỏi số trạm.
Trong khi tôi tức điên người vì bị lừa thì An ngồi cười hô hố một cách khoái chí.
Cười đã, An đằng hắng:
- Bây giờ tao đố mày câu khác nè!
Tôi cảnh giác:
- Cũng đố mẹo nữa hả ?
An lắc đầu:
- Không, lần này tao đố đàng hoàng. Nhưng bởi đây là những câu đố đơn giản, do đó khi tao hỏi mày phải trả lời ngay tức khắc, hễ ngập ngừng là coi như thua .
- Được rồi! – Tôi gật đầu .
- Chuẩn bị nè! – An hắng giọng – Một bàn tay có mấy ngón ?
- Năm ngón! – Tôi đáp như một cái máy .
- Hai bàn tay có mấy ngón ?
- Mười ngón!
- Mười bàn tay mấy ngón ?
- Trăm ngón!
An bật ngửa ra ghế, cười sằng sặc.
Tôi ngơ ngác:
- Thì đúng rồi chứ gì nữa!
Nó ngoáy mũi chọc quê tôi:
- Mười bàn tay mà có tới trăm ngón! Hê hê!
Tôi vẫn gân cổ:
- Chứ không trăm ngón thì…
Đang nói, tôi chợt phát hiện ra sai lầm của mình liền im bặt, mặt đỏ tới mang tai . Lần thứ hai tôi rơi vào bẫy của An: mười bàn tay chỉ có năm mươi ngón thôi!
Thấy điệu bộ của tôi, thằng An rất khoái chí. Nó hỏi:
- Sao ? Không cãi bướng nữa chứ ?
Đầu óc đang nghĩ cách trả đũa, tôi không màng đến thái độ khiêu khích của nó.
- Đây! – Tôi hào hứng hẳn lên khi nghĩ ra một câu đố hóc búa – Tới lượt tao đố mày! Sẵn sàng nghe chưa!
An nhấp nhổm trên ghế:
- Đố đi!
Tôi nháy mắt:
- Nghe kỹ nghen! Một người đi ra bờ sông câu cá. Ngày đầu ông ta câu được 6 con bị đứt đầu. Ngày thứ hai ông ta câu được 9 con bị đứt đuôi . Ngày thứ ba, câu được 8 con bị đứt đôi .
Hỏi tổng cộng trong ba ngày ông ta câu được mấy con cá ?
Tôi nhủ thầm:
Ông cho mày nghĩ nát óc luôn! Ai dè mới nghe xong câu hỏi, nó vọt miệng đáp liền:
- Dễ ợt! Không câu được con nào hết!
Nó nói trúng phóc làm tôi chưng hửng. Hẳn là nó đã nghe câu đố này ở đâu rồi. Nhưng tôi không chịu công nhận chiến thắng của An một cách dễ dàng:
- Tại sao lại không có con nào ? Mày giải thích nghe coi!
- Thì con số 6 mà bỏ cái móc trên đầu tức thì thành con số 0, con số 9 bị đứt cái đuôi cũng là con số 0, con số 8 bị cắt đôi thành hai con số 0. Đúng chưa ? Câu đố này xưa như trái đất, ai mà chẳng biết!
Nghe cái giọng khi dể của An, tôi tức run cả người:
- Được rồi, – tôi hằm hè – Để tao đố mày câu khác!
Nói vậy nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra một câu đố nào đáng giá đủ sức đánh gục An. Những câu đố kiểu như "cái gì không sơn mà đỏ, không gõ mà kêu …" chắc nó thừa sức trả lời. Thấy tôi ngồi im re, An nóng ruột:
- Sao ? Đã nghĩ ra câu nào chưa ?
Tôi khoát tay:
- Chờ một chút! Tao sắp nhớ ra rồi!
Thực ra trong đầu tôi vẫn chưa có một chữ nàọ Đang lúng túng, đột nhiên tôi nhớ đến câu đố lúc trước bà tôi đố tôi và nhỏ Ái:
- Bên này cưa ngọn, bên kia cưa ngọn, đố mày là cái gì ?
An nheo mắt:
- Cái gì hay con gì ?
Tôi ấp úng:
- À… à… con gì ?
An cười hì hì:
- Con ngựa chứ con gì! Cưa ngọn tức con ngựa . Những câu đố kiểu nói lái này tao biết hàng đống!
Nó làm tôi xuôi xị . Tôi ngả lưng vào thành ghế như một người bại trận, mất hết nhuệ khí. Nhưng An vẫn chưa chịu chấm dứt trò chơi . Nó chồm người tới trước:
- Giờ tới lượt tao …
Đang nói, nó chợt ngưng lại . Nó nhìn dáng điệu uể oải của tôi với vẻ dò xét:
- Sao ? Đầu hàng rồi hả ?
- Đố đi! – Tôi bực mình gắt.
- Nghe kỹ nè! – An nói, giọng hồ hởi – Hai vợ chồng dẫn một đứa con đi chơi . Tới một ngã tư đột nhiên đứa con nói: "Bốn chúng ta hôm nay đi chơi vui quá". Đố mày tại sao đứa con lại nói là "bốn chúng ta" ?
Ra câu đố xong, nó ngồi thu chân trên ghế như một con mèo và nhìn tôi bằng ánh mắt tinh quái .
"Bốn chúng ta hôm nay đi chơi", tôi nhẩm câu đố trong đầu, loay hoay tìm cách giải . Hai vợ chồng với một đứa con, tại sao lại hóa thành bốn người được. Tôi vừa nghĩ ngợi vừa nhăn nhó, hệt như lúc an cơm, biết có một hạt sạn trong miệng mà chẳng biết cách nào để lừa ra . Bí quá tôi đáp cầu may:
- Chắc là má nó mang bầu ?
An lắc đầu:
- Không. Má nó bình thường!
- Hay là nó cộng cả ông cảnh sát giao thông ?
- Trật luôn!
Trả lời hai lần đều sai, tôi càng bối rối . Lại thêm thằng An cứ lải nhải bên tai:
- Chịu thua chưa ?
Nghe muốn nỗi điên. Tôi nhướng mắt:
- Sức mấy mà thua!
- Không thua thì nói đi!
Tôi hắng giọng:
- Tao biết cái mẹo của mày rồi . Thằng bé nó nhìn thấy cái bóng của mình chứ gì!
- Hi hi! Bóng đâu mà bóng!
Thằng An nhe răng cười . Nó có vẻ khoái chí trước sự bế tắc của tôi .
Lần này thì tôi nản chí thật sự:
- Thôi, tao chịu thua . Tại sao thằng bé lại nói là bốn người, mày cho biết đi!
An đưa tay xoa cằm:
- Có gì đâu! Bởi vì nó còn nhỏ, nó chưa biết đếm. Ba người mà nó đếm thành bốn!
Đang tựa lưng vào ghế, tôi bật người dậy, tức tối:
- Dẹp mày đi! Ngay từ đầu mày có bảo thằng bé không biết đếm đâu!
- Cần gì bảo! Tự mày phải đoán ra chứ!
Tôi bĩu môi:
- Đoán cái mốc xì! Không ai lại ra câu đố như mày cả!
An nghinh mặt:
- Sao lại không ?
Sự bướng bỉnh của nó làm tôi điên tiết. Chẳng biết làm gì, tôi thò tay cầm cuốn tập trên bàn
với vẻ giận dỗi:
- Thôi! Bắt đầu học đi!
Nghe đến chuyện học, An cụt hứng liền. Nó chép miệng:
- Thôi để tuần tới đi!
- Không tuần tới tuần lui gì hết! – Tôi gạt phắt.
- Nhưng bây giờ thì…
- Bây giờ thì sao ? – Tôi liếc nó.
An chưa kịp trả lời tôi thì cái đồng hồ trên tường đã trả lời giùm nó:
- Boong! Boong! Boong! Boong! Boong!
Thế là đã năm giờ. Trong khi tôi nhăn nhó thì An tươi mặt hẳn lên:
- Thấy chưa!
- Thấy gì! Tại mày hết đó!
- Sao lại tại tao ?
- Chứ gì nữa! Tại mày bày ra cái trò đố qua đố lại .
An nhe răng cười:
- Thì giải lao mà lại!
- Tưởng mươi, mười lăm phút, ai dè kéo dài cả hai tiếng đồng hồ! – Tôi cằn nhằn.
Phớt lờ sự cau có của tôi, An phấn khởi một cách lộ liễu:
- Không học bữa nay thì còn bữa khác, lo gì! Để tao lấy mấy trái xoài ra thưởng cho mày!
Trong một thoáng, tôi chợt hiểu mình bị mắc lừa . Cái thằng quỉ quái, không những nó lừa tôi trong những câu đố mà qua những câu đố, nó đã lừa tôi bỏ mất cả một buổi học chung!
Nhìn An đứng lom khom bên tủ lạnh, tôi vừa tức nó lại vừa giận mình. Thế là tối nay tôi phải bỏ chương trình ti-vi để học bài ở nhà mới kịp.
Nhưng không phải chỉ mình tôi mắc bẫy của An.
Có một hôm, tôi và An đang ngồi học, gọi là ngồi học nhưng thực ra lúc đó hai đứa đang chơi chọi dế, thì bất thần thằng Nhuận và nhỏ Dạ Lan ghé vào . Chắc là tụi nó đi kiểm tra việc học chung của hai đứa tôi .
Nhác thấy bóng thằng Nhuận ngoài cổng, An vội đút chiếc hộp giấy trong đó hai con dế đang quần nhau vào ngăn bàn. Còn tôi thì vội vã lật cuốn tập trên bàn ra .
- Chà, hai ông tướng học tập nghiêm chỉnh quá hén!
Cái giọng eo éo của thằng Nhuận vang lên.
An kéo ghế mời hai vị khách quý ngồi .
- Tụi mày đi đâu đây ? – Tôi liếc Nhuận, hỏi với giọng kém thân mật.
Nhuận chưa kịp đáp thì nhỏ Dạ Lan vọt miệng:
- Tụi tôi tính ghé xem hai bạn học như thế nào .
Con nhỏ này lúc nào cũng vậy, nghĩ gì nói nấy, chẳng e dè, nể sợ ai hết. Đụng vào nó như đụng vào bức tường thép. Vả lại hành động của Nhuận và Dạ Lan hoàn toàn chính đáng. Theo dõi, đôn đốc và kiểm tra các đôi bạn cùng tiến là trách nhiệm của Nhuận, tổ trưởng tổ học tập của tôi và An.
Trong hoàn cảnh đó, tôi đành cười giả lả:
- Thì học bình thường thôi chứ có gì đâu!
- An và Nghi đang học bài gì vậy ? – Nhuận đột ngột hỏi .
- Tụi tao học toán. Đang học tới bài này nè!
Vừa đáp, tôi vừa cúi xuống lật tập sột soạt.
Thực ra, từ nãy đến giờ, tôi và An chưa hề đụng tới bài vở. Tôi vừa bước chân qua khỏi ngưỡng cửa, thằng An đã chìa cái hộp giấy ra trước mắt tôi:
- Tao vừa tóm được hai con dế "ác chiến" lắm mày ơi!
Nghe tới dế, tôi lập tức quên bẵng hết mọi thứ trên đời .
Tôi chúi đầu trên chiếc hộp, reo lên:
- A, có một con dế lửa!
An vỗ vai tôi:
- Tao nhường mày con dế lửa đó. Tao lấy con dế than. Đá thử chơi xem ai hơn ai! Con dế than của An to hơn con dế lửa của tôi nhưng tôi không ngán. Khi lâm chiến, chưa chắc con nào lì hơn con nào . Riêng tôi, trước nay tôi vẫn "mê tín" dế lửa .
Thế là chẳng đứa nào nhắc đến chuyện học hành, tôi và An thò tay vào hộp bắt con dế mình ra . Tôi thò tay lên đầu bứt một sợi tóc, cột vào chân dế, quay vù vù. An cũng làm hệt như vậy . Thậm chí nó còn phun nước bọt phèo phèo vào con dế của nó. Làm như vậy để cho con dế nó "bốc" nó "hăng máu", tất cả bọn trẻ chúng tôi đều làm điều đó trước khi tiễn các "võ sĩ" của mình ra đấu trường.
An một đầu, tôi một đầu, từ hai phía đối diện trong hộp giấy, chúng tôi lùa hai con dế ra chính giữa võ đài . Vừa đối diện với địch thủ, con dế than ra oai gáy một tràng dài . Không chịu thua, con dế lửa của tôi cũng phồng cánh, gáy một tràng đáp lễ. Dường như thấy nghi thức chào sân như vậy đã đủ, hai võ sĩ xông vào nhau, ẩu đả liền.
Tôi và An đứng ngoài vừa hò hét động viên vừa nhảy chồm chồm theo từng cú đòn diễn ra trong "võ đài".
Đúng ngay hồi gay cấn nhất thì thằng Nhuận và nhỏ Dạ Lan tới . Thành thử bây giờ nghe Nhuận hỏi, tôi vừa lật tập giả bộ tìm kiếm để hoãn binh, vừa nghĩ cách đối phó.
Trong khi tôi đang loay hoay chưa tìm ra diệu kế thì An thình lình vỗ vai Nhuận:
- À mày, hôm trước tao và Nghi đọc được một bài toán đố trên báo . Bài toán dễ thiệt dễ mà chẳng đứa nào giải ra …
- Toán hình học hay toán đại số ?
- Chẳng phải toán hình học cũng chẳng phải toán đại số! Một bài toán thông thường thôi, giống như toán cấp một vậy .
Nhuận nhìn An nghi ngờ:
- Thiệt không ?
- Thiệt mà.
- Mày còn nhớ đề toán không ?
- Nhớ! – An vừa nói vừa xoay người trên ghế – Bài toán như thế này nè. Có ba người vào khách sạn thuê phòng. Họ thuê chung một phòng với giá 30 đồng. Như vậy, mỗi người chỉ phải trả góp 10 đồng. Tên bồi cầm 30 đồng khách đóng đến nộp cho ông chủ khách sạn.
Nhưng ông chủ chỉ lấy 25 đồng và bảo tên bồi đem trả lại cho khách 5 đồng. Cầm lấy 5 đồng, tên bồi nghĩ hoài vẫn không biết làm sao chia đều cho ba người, cuối cùng, nó giấu đi 2 đồng, và với 3 đồng còn lại nó trả đều cho mỗi người khách một đồng… Nói tới đây, tự nhiên thằng An im bặt. Thằng Nhuận và nhỏ Dạ Lan nãy giờ đang trố mắt nghe, thấy vậy liền giục:
- Rồi sao nữa ?
An vỗ trán:
- Chờ một chút đi! Để tao nhớ lại phần sau coi!
Ngay từ đầu, tôi đã biết đây là mẹo của An. Nó cố tình làm cho Nhuận và Dạ Lan bị hút vào câu đố để quên đi chuyện kiểm tra việc học tập của tụi tôi . Cũng giống như chiến thuật nó áp dụng với tôi hôm trước. Cả lần này nữa, nó cũng lại thành công.
Nhìn vẻ mặt chăm chú, căng thẳng của Nhuận và Dạ Lan, tôi biết hai đứa đã quên mất mục tiêu "viếng thăm" của mình. Và tôi không nén được một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Nếu biết từ nãy đến giờ, tôi và An chơi đá dế thay vì học, chẳng hiểu ngày mai vào lớp, tụi nó sẽ cho tôi "thưởng thức" những món gì. Có khi tụi nó lại báo với cô Nga, giáo viên chủ nhiệm nữa không chừng! Ai chứ thằng Nhuận thì nó chẳng từ một hành động nào .
Thằng An ậm ự một hồi, chờ cho hai vị khách thật sốt ruột mới chịu nói tiếp:
- À, tao nhớ rồi! Như vậy là mỗi người khách chỉ đóng có 9 đồng. Chín đồng nhân với 3 người khách thành 27 đồng, đúng chưa ? Hăm bảy đồng cộng với hai đồng tên bồi giấu đi là 29 đồng cả thảy . Vậy còn 1 đồng nữa biến đi đâu ?
Đúng là một bài toán mẹo hóc búa . Không chỉ có Nhuận và Dạ Lan mà ngay cả tôi cũng bị câu đố thu hút. Đồng thời tôi cũng rất ngạc nhiên về An. Với những trò chơi câu đố của mình, An tỏ ra có một đầu óc rất thích hợp với toán học. Rõ ràng là nó nhớ và rất thích thú với những chi tiết lắc léo, đòi hỏi phải vận dụng trí não đến mức tối đa . Vậy mà khi học hành nghiêm chỉnh, nó lại rất lười học toán. Nói chung là nó lười học tất cả các môn. Có lẽ hình ảnh của anh Dự đã ăn sâu vào suy nghĩ của nó, vì vậy nó chẳng tha thiết gì đến chuyện học tập. Nó đã từng nói với tôi như vậy . Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, tôi vừa giận nó lại thương nó.
Nhuận ngồi thừ người trên ghế. Nó nghĩ ngợi đến nhăn cả trán. Nhỏ Dạ Lan thì vừa nghĩ vữa lấy ngón tay vẽ ngang vẽ dọc trên mặt bàn, chốc chốc nó lại nhìn ra ngoài trời . Còn tôi cũng muốn điên cái đầu về đồng bạc bị mất.
Lâu thật lâu chẳng đứa nào lên tiếng.
Chợt nhỏ Dạ Lan chép miệng:
- Hay là đồng bạc bị thằng bồi đánh rơi ?
Tôi "xì" một tiếng:
- Đánh rơi đâu mà đánh rơi!
Nhuận xen vào:
- Không phải đánh rơi đâu . Chắc là có cái mẹo gì đây . Bây giờ mình thử tính lại coi . Ba ông khách đóng 27 đồng, thêm 2 đồng trên người bồi là 29… là 29… Thiếu mất một đồng. Ủa, nhưng còn 25 đồng người chủ khách sạn lấy nữa chi, tổng cộng là 54 đồng…
Tôi cắt ngang:
- Không được. Mày tính nhầm rồi, 25 đồng người chủ khách sạn giữ nằm trong 27 đồng ba người khách đóng, đâu thể cộng thêm vào đó được.
- Ừ hén, – Nhuận gật gù – Nhưng như vậy thì một đồng kia ở đâu ?
Nhỏ Dạ Lan vọt miệng:
- Bây giờ cứ tính mỗi người giữ bao nhiêu tiền thì ra chứ gì!
Sáng kiến của Dạ Lan như một tia chớp lóe lên trong đêm tối . Tôi vỗ tay đôm đốp, tán thưởng một cách lộ liễu:
- Đúng rồi! Đúng rồi!
Còn Nhuận thì reo lên:
- Thật là chí lý! Chúng mình điểm lại coi . Ông chủ khách sạn giữ 25 đồng, người bồi giữ 2 đồng…
- Còn mỗi người khách giữ 1 đồng. Ba người giữ 3 đồng! – Tôi tiếp lời .
Nhuận hắng giọng:
- Như vậy là vừa đủ 30 đồng, đâu có mất đồng nào .
Dạ Lan ngơ ngác:
- Nhưng bài toán lại tính thiếu 1 đồng ?
Nhuận nhíu mày:
- Lạ thật!
Tự nhiên tôi chợt hiểu ra:
- Bài toán cộng sai! Bài toán cộng sai!
Nhuận dòm tôi:
- Sai chổ nào ?
- Đây nè! Ba người khách đóng 27 đồng, phải chưa ? Trong 27 đồng đó, người chủ khách sạn lấy 25 đồng và người bồi lấy 2 đồng. Do đó không thể lấy 27 đồng cộng cho 2 đồng được, vì 2 đồng người bồi giữ đã nằm trong 27 đồng kia rồi . Đúng ra phải lấy 27 đồng cộng với 3 đồng còn lại nơi 3 người khách thì đề toán lại cộng với 2 đồng của người bồi, do đó dẫn đến việc thiếu mất 1 đồng. Đúng không mày ?
Tôi quay nhìn An, vẻ đắc thắng. Từ nãy đến giờ, trong lúc tụi tôi vắt óc suy nghĩ, An ngồi im lặng, không nói một câu . Bây giờ, thấy cái mẹo của bài toán bị phanh phui, nó gãi đầu cười ruồi:
- Có lẽ đúng! Nhưng bài toán giải được là nhờ Dạ Lan chứ không phải nhờ mày đâu! Giọng của nó cũng không giấu vẻ đắc thắng. Bởi vì lúc ấy Nhuận đã xô ghế đứng lên:
- Thôi tụi mày học tiếp đi! Tao và Dạ Lan còn phải đi kiểm tra mấy cặp khác!
Chỉ chờ có vậy, thằng An đứng dậy tiễn hai vị khách quý ra cửa bằng nụ cười toe toét.
Tôi ngồi trong nhà rụt cổ nhìn theo, miệng lẩm bẩm: Hú vía!
Chương 7: Chú Bé Rắc Rối
Thằng An có trăm nghìn cách để không chịu "cùng tiến" với tôi . Không chỉ bằng các câu đố, bằng những trò đá gà, đá dế, nó còn "dụ khị" tôi bỏ các buổi học chung bằng lắm trò hấp dẫn khác.
Còn tôi, lý trí thì cưỡng lại những sự rủ rê của An, nhưng tình cảm và hành động cứ bị cuốn hút theo những việc làm sai trái nhưng đầy quyến rũ của nó.
Nói cho đúng ra, An chỉ tỏ vẻ hào hứng với chuyện học tập một lần. Đó là lần anh Vĩnh nó về phép, kiểm tra bài vở của nó và dọa đưa nó đi cải tạo . Nhưng nó chỉ hào hứng được có một ngày . Qua ngày hôm sau là mọi chuyện lại vào đâu vào đấy ngay .
Tôi và An bắt đầu học chung với nhau đã khá lâu nhưng kết quả thực sự chẳng đạt được bao nhiêu .
Thực ra, những buổi tôi ôm tập đến nhà nó gọi là "chơi chung" thì chính xác hơn là "học chung".
Bây giờ nó vẫn tiếp tục giở giọng "từ từ hãy học" nhưng tôi khó mà phản đối được. Bởi kèm theo cái điệp khúc lười biếng của mình, bao giờ nó cũng rủ:
- Bây giờ hai đứa mình đi xem phim đi!
Tôi từ chối yếu ớt:
- Thôi, học đi! Phim phiếc gì!
An vẫn không nản. Nó tiếp tục tấn công:
- Phim "Trộm mắt Phật" hay lắm mày .
- Phim "Trộm mắt Phật" thật hả ?
- Ừ, phim nói về tên trộm thành Bátđda đó!
Tôi háo hức:
- Phim đó đang chiếu ở rạp nào ?
- Rạp Cây Gõ. Gần đây nè!
Thế là quên phắt đi chuyện học tập, tôi giục nó:
- Đi thì lẹ lên!
Nói xong tôi không khỏi áy náy về quyết định của mình. Tôi bèn nói thêm:
- Nhưng đi một lần này thôi nghe!
An tươi tỉnh:
- Ừ, một lần thôi! Lần khác mình xem phim khác!
Tôi nhăn nhó:
- Thôi đi, không có lần khác đâu!
Nói vậy nhưng tôi biết tôi "nói là nói vậy", giống kiểu nói của bà tôi, khi chấp nhận thua cuộc trước ba má tôi . Có lẽ thằng An cũng thừa biết điều đó nên nó không buồn lên tiếng trước thái độ của tôi . Y vậy, lần sau, nó lại rủ rê . Nhưng lần này nó tỏ ra khéo léo hơn.
Vừa thấy mặt tôi, nó nhướn mắt lên:
- Mày đọc cuốn truyện "Người Vô Hình" chưa ?
- Có phải cuốn truyện trong đó có anh chàng tàng hình vào ở trọ trong quán không?
- Đúng rồi! Cuốn sách có cái bìa xanh xanh đó.
- Ừ, tao đọc rồi! Tao mượn ở thư viện trường mình chứ đâu .
An khịt mũi:
- Người ta đang chiếu phim đó mày ạ .
- Phim gì?
- Phim "Người tàng hình" chứ phim gì! Tụi nó xem xong khen quá trời!
Tới đây, tôi đã biết thằng An muốn gì. Nhưng phim "Người tàng hình" quả là có một sức hút mạnh liệt. Tôi rất thích cuốn truyện đó, bây giờ tôi rất nôn nóng muốn xem những hành động của người tàng hình trong phim đó như thế nào .
Thế là hai đứa tót ra đường. Còn tôi, quả tình tôi không còn tâm trí nào nhớ đến lời nói quyết liệt của mình hôm trước.
Nhưng không phải bao giờ các rạp chiếu bóng cũng có phim hay . Những lúc đó, thằng An lôi kéo tôi bằng cách khác:
- Đi Sở thú chơi mày!
Tôi lắc đầu:
- Tháng trước tao đi rồi .
- Nhưng cách đây một tuần, con cọp cái trong sở thú mới đẻ một bầy con.
Tôi tròn mắt:
- Sao mày biết?
- Tao xem trên ti-vi .
- Người ta có quay mấy con cọp con không?
- Có chứ! – An mô tả bằng giọng sôi nổi – Tụi nó trông hiền khô à! Giống như mấy con mèo . Tụi nó nằm bú mẹ trông dễ thương ghê! Đang nói tự nhiên nó hạ giọng:
- Đi coi đi!
Thế là chiều hôm đó hai đứa tôi tha thẩn trong Sở Thú đến tối mịt mới về.
Lần đó, thằng An phải lấy xe đạp chở tôi về nhà bởi tôi vẫn chưa dám đi ngang lò thịt một mình vào ban đêm. Cứ như vậy, hết đi xem phim đến đi Sở Thú, hết đi ăn kem đến bóng đá, An dẫn tôi la cà rong chơi suốt, hai đứa học chung với nhau chẳng bao lăm…
An lại sẵn tiền, chúng tôi tha hồ tiêu xài . Điều đó tăng thêm sự thú vị trong những buổi đi rong. Thoạt đầu tôi còn áy náy và ngượng ngùng, nhưng càng về sau tôi càng quen dần, chẳng còn thấy lương tâm cắn rứt nữa .
Má An thì suốt ngày ở ngoài chợ, lo buôn bán, chẳng bao giờ để ý đến chuyện học hành của An. Thỉnh thoảng gặp tôi, má nó chỉ nói gọn một câu "bạn bè với nhau, cháu giúp nó giùm bác" rồi quày quả đi mất.
Anh Dự thường có mặt ở nhà. Anh nói tổ hợp nhựa nơi anh làm hiện nay đang thiếu vật liệu nên chẳng có công việc gì nhiều . Dù vậy tôi vẫn thấy anh ăn xài rất sang, chẳng tỏ vẻ gì túng bấn cả. Tính anh lầm lì ít nói, thoạt đầu tôi rất sợ nhưng rồi cũng quen dần.
Cũng như má An, anh Dự chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện bài vở của em mình. Trừ cái chuyện vào lò thịt hôm nọ còn chẳng bao giờ tôi thấy anh rầy la An một chuyện gì. Anh để mặc nó muốn làm gì thì làm. Thỉnh thoảng xài hết tiền má đưa, An lại xin tiền anh Dự và
chẳng bao giờ anh từ chối nó. Trong những lần nói chuyện với tôi, An thường tỏ ra rất tự hào về anh Dự .
Chính vì gia đình An như vậy nên hai đứa tôi lêu lổng thỏa thích.
Chỉ có ba tôi thỉnh thoảng hỏi han:
- Dạo này bạn An của con học hành ra sao rồi ?
Tôi đáp lấp lửng:
- Cũng bình thường thôi, ba!
- An chịu học rồi chứ ?
- Dạ .
Nói dối là một việc vô cùng xấu hổ. Nói dối với ba lại càng xấu hổ hơn. Mỗi lần như vậy, lòng tôi thật dằn vặt, nhưng quả tình tôi không đủ can đảm để nói sự thật. Tôi chỉ biết tự nhủ thầm: lần tới mình sẽ giúp An học hành nghiêm túc! Nhưng cái lần tới đó chẳng tới bao giờ.
Bà tôi mỗi lần thấy tôi ôm tập vở chuẩn bị đến nhà An lại gật gù:
- Giúp bạn là một việc tốt, cháu ạ!
Nhưng bà vẫn không quên dặn với theo:
- Khi đi ngang lò thịt có ai gọi, cháu nhớ đừng trả lời nghe chưa!
- Bà cứ dặn hoài! Cháu nhớ rồi mà! – Tôi nhăn mặt đáp.
Trong chuyện này chỉ có nhỏ Ái là tỏ vẻ nghi ngờ. Nó thường nhìn tôi dò xét:
- Anh có học chung với anh An thật không đó ?
Tôi hất hàm:
- Sao lại không? Chẳng lẽ tao giả bộ à ?
Nó rụt vai:
- Em nghi lắm.
Tôi giơ nắm đấm trước mặt nó:
- Nghi cái gì ? Tao cốc cho một cái bây giờ!
- Hôm trước em thấy anh và anh An đèo xe đạp đi chơi ngoài phố.
Tôi giật bắn người:
- Đừng có xạo! Mày thấy hồi nào ?
- Thứ năm tuần trước.
Chết rồi! – Tôi nhủ thầm – Chiều thứ năm tuần trước, đúng là hai đứa tôi có đi rong ở công viên Phú Lâm. Không hiểu tại sao nhỏ Ái thấy được! Đúng là xui tận mạng!
Biết không thể nào giấu được, tôi chống chế:
- À, hôm đó học xong rồi tụi tao chạy lòng vòng một chút cho mát đó mà!
Nhỏ Ái không căn vặn gì nữa nhưng nhìn ánh mắt của nó, tôi biết là nó vẫn chưa hết ngờ vực. Nhưng chả sao, nó là em tôi, vả lại lát nữa nó sẽ quên ngay mọi chuyện. Nó còn bao nhiêu công việc nhà phải làm.
Kẻ tôi ớn nhất vẫn là thằng Nhuận. Nhưng từ hôm đó đến nay, Nhuận không "viếng thăm" tụi tôi thêm một lần nào nữa .
Có lẽ nó đinh ninh tôi và An đã đi vào nề nếp. Nhưng để che mắt được ban cán sự lớp và mấy đứa bạn trong tổ không phải là chuyện đơn giản. Tôi và An phải bàn cãi với nhau mấy ngày trời mới tìm ra mưu kế. Theo mưu kế của tụi tôi, hôm nào có các tiết học "dễ chịu" như môn địa của cô Nga, môn sử của cô Hồng Lãng, môn sinh vật của thầy Lưu chẳng hạn, thì thằng An cố gò mình học bài cho thiệt thuộc. Tới lớp, khi kiểm tra bài cũ, đợi thầy cô hỏi "em nào thuộc bài ?" thì An xung phong giơ tay liền. Nó đã làm như vậy hai ba lần. Lần nào cũng thành công rực rỡ. Vì đã chuẩn bị trước, nó trả bài ro ro, nhuyễn như cháo . Hành động anh hùng của An khiến cả lớp trố mắt. Các thầy cô cũng ngạc nhiên tột bực. Ai đời một học sinh chẳng bao giờ thèm ngó ngàng đến bài vở, coi điểm một điểm hai là bạn bè thân thiết của mình, bỗng vụt một cái trở thành một đứa gương mẫu, giơ tay xin lên bảng trả bài, bảo ai không bàghoàng cho được! Thằng Vương, nhỏ Tuyết Vân và thằng Nhuận nhìn An ánh mắt đầy thiện cảm. Tất nhiên, tôi cũng được h ởng lây vinh quang của nó. Trước mặt tụi bạn, hai đứa tôi đúng là một cặp cùng tiến mẫu mực, đáng cho các cặp khác học tập.
Sau vài lần như vậy, các thầy cô không màng "hỏi han sức khỏe" An nữa . Trong một thời gian dài, chẳng bao giờ nó bị kéo lên trả bài . Và chúng tôi cũng chỉ đợi có vậy . Sau vài màn biểu diễn ngoạn mục, thằng An chẳng phải gò mình học bài nữa . Nó lại trở lại là cái thằng An "từ từ hãy học" trước đây .
Nhưng cái mưu mẹo trên chỉ có thể đối phó được các môn học lý thuyết. Còn với các môn có thực hành kiểm tra như toán, văn, vật lý, hóa học, sinh ngữ … thì tôi chỉ có mỗi cách "hộ trợ" An là cho nó … cóp-pi .
Đối với các học sinh lười, cóp-pi đã trỡ thành một nghề. Và vì là một nghề, kỹ thuật sao chép đã được nâng lên đến mức điêu luyện. Chỉ cần thằng bạn hớ hênh trong một tích tắt, đứa ngồi bên cạnh đã thu thập đầy đủ những con số và dữ kiện cần thiết cho bài làm của mình, không
sai một mảy may . Huống hồ gì ở đây, hai đứa tôi lại đồng lõa với nhau . Mỗi lần làm bài tập, An cũng giả bộ hí hoáy tính tính toán toán để che mắt thiên hạ . Đợi đến khi cả lớp chú tâm làm bài, không ai để
ý xung quanh, tôi sè sẹ nhấc tay lên cho nó "chụp hình" bài làm của tôi . Mà cái thằng này, làm bài thì dốt mà liếc bài làm của người khác thì nó lại tỏ ra thông minh, nhanh nhạy quá cỡ.
Đảo mắt qua một cái là nó ghi lại trúng phóc, thật là tài!
Chúng tôi cứ "cùng tiến" với nhau như vậy một thời gian, chẳng có ai phát hiện.
Mãi đến khi xảy ra chuyện sau đây thì mọi sự mới đổ bể.
Số là hôm đó chúng tôi học đại số. Cô Quỳnh Hoa ra một bài toán về giải phương trình:
"Một đàn ngỗng trời đang bay, chợt một con ngỗng khác bay qua kêu: "Chào trăm bạn!" Con ngỗng đầu đàn đáp: "Chúng tôi không đúng một trăm. Số chúng tôi hiện có phải cộng thêm với số hiện có và một nữa số hiện có và một phần tư số hiện có, lại cộng thêm cả bạn vào nữa thì mới đúng một trăm". Hỏi đàn ngỗng có bao nhiêu con?"
Đây là một bài toán cổ, có trong sách giáo khoa . Thằng An tất nhiên là mù tịt. Nó chỉ giỏi các câu đố mẹo có nhiều yếu tố đánh lừa, chứ bài toán "nghiêm chỉnh" trong chương trình học đòi hỏi phải thực hiện các phép tính, phải giải các phương trình thì nó mít đặc.
Ngay cả tôi, một trong những học sinh khá toán của lớp cũng phải hoảng trước cái đề lạ lùng này . Nhất là cô Quỳnh Hoa chỉ giới hạn làm bài trong hai mươi phút.
Trong khi tôi tính tới tính lui, tẩy tẩy xóa xóa trên giấy nháp thì thằng An ngồi cắn viết chờ thời .
Phải gần hết hai mươi phút quy định tôi mới giải được bài toán. Đúng lúc đó, cô Quỳnh Hoa đập thước xuống bàn một cái "cốp" ra hiệu nộp bài . An quýnh quáng. Nó chỉ kịp chép vội vàng cái đáp số của tôi rồi mang lên nộp.
Đó là một sơ suất lớn mà ngay lúc đó vì hấp tấp, tôi và An không đứa nào kịp nhận ra . Trong lớp thiếu gì đứa không giải được bài toán nên không nộp bài . An hoàn toàn có thể làm như vậy nhưng không hiểu ma xui quỉ khiến như thế nào, nó lại chép nhoáng nhoàng mỗi một cái đáp số rồi mang tờ giấy lên dấm dúi vào giữa sấp bài của tụi bạn đang để trên bàn cô .
Cô Quỳnh Hoa chấm bài rồi phát ra ngay tại lớp. Trong bốn chục học sinh chỉ có năm bài làm đúng, trong đó có bài của An. Thật ra, học sinh lớp tôi trình độ không đến nỗi kém như vậy .
Nhưng vì thời gian làm bài bị khống chế nên nhiều đứa mày mò mãi chưa xong. Trong số ít ỏi những đứa tìm ra đáp số bài toán, khổ thay, lại có An.
Là một học sinh dốt đặc về toán mặc dù gần đây An có "tiến bộ" chút chút, nhưng để giải một bài toán "tầm cỡ" như vậy, rõ ràng là An chưa đủ sức. Chỉ mỗi hiện tượng đó đủ để gây ra nghi ngờ. Huống chi, bài làm của nó không trình bày phép giải mà chỉ có trần trụi một cái đáp số, dù rằng An cũng hơi khôn ngoan khi viết thành một hàng: x= 99.(4/11) = 36 thay vì viết 36 gọn lỏn.
Nhưng điều đó vẫn không làm cô Quỳnh Hoa thoả mãn. Cô cầm xấp bài trên tay, nói:
- Cả lớp chỉ có năm em giải được bài toán này . Trong đó cô rất ngạc nhiên về sự tiến bộ của em An. Tuy nhiên bài làm của An chưa trình bài đầy đủ phép giải . Bây giờ cô đề nghị An lên bảng giải lại bài toán cho các bạn cùng xem!
Cô gọi nó lên bảng mà tôi có cảm giác kêu nó ra tòa . Khổ nỗi, nó mà ra tòa thì tôi cũng đi tù.
Tôi liếc An, thì thầm:
- Phen này tụi mình lãnh đủ!
Nó tỉnh bơ còn pha trò:
- Lãnh dư chứ lãnh đủ gì!
Nói xong, nó bước ra khỏi chổ ngồi, tiến lên bảng. Cầm viên phấn từ tay cô Quỳnh Hoa, An bắt đầu đứng … suy nghĩ. Nó đứng lâu thật lâu, chân đổi hai ba lần. Nó còn bặm môi, trợn mắt, y như đang suy nghĩ ghê lắm. Biết nó giở trò "ăn vạ" dưới lớp bắt đầu có tiếng cười khúc khích. Cô Quỳnh Hoa cũng không còn lạ gì An. Tuy nhiên cô vẫn hỏi bằng giọng nghiêm nghị:
- Sao em đứng lâu thế ?
Đúng như tôi nghĩ, An trả lời bằng một câu "bài bản":
- Thưa cô, em đang nghĩ ạ! Cô đợi em nghĩ thêm một chút nữa thôi!
Nhưng cô Quỳnh Hoa không bị mắc bẫy . Cô nói:
- Có gì đâu mà phải suy nghĩ! Em chỉ trình bày lại cách giải em vừa làm kia mà! An gãi cổ:
- Khi nãy em làm được, còn bây giờ em quên béng mất rồi ạ! Tính em sao dạo này hay quên quá! Tôi ngồi dưới theo dõi cuộc đối đáp, nửa tức cười nửa ngán ngẩm, nghĩ bụng: Giờ này mà nó còn pha trò được, thiệt hết biết!
Đúng lúc đó, nhỏ Tuyết Vân và thằng Nhuận quay đầu lại dòm tôi bằng ánh mắt nghi hoặc. Tôi phớt lờ, không thèm nhìn tụi nó. Ở trên bảng cô Quỳnh Hoa lại hỏi:
- Thôi bây giờ em trả lời cho cô biết: con số 99 ở đâu ra ? Tất nhiên là An không thể biết xuất xứ của số 99. Nhưng nó có biệt tài là không chịu bó tay trước bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào . Trước các câu hỏi, dù biết hay không nó cứ trả lời đại, trúng trật đã có… trời lo . Lần này cũng vậy, nó đáp:
- Thưa cô, em lấy 100 trừ 1 còn lại 99 ạ!
Rõ ràng là An pha trò. Nhưng trớ trêu một cái, trong bài toán tôi giải, số 99 đúng là do 100 trừ 1 mà thành. Cô Quỳnh Hoa hỏi tiếp:
- Thế số 100 từ đâu ra ?
An lưỡng lự một chút rồi đáp cầu may:
- Đó là số 100 trong đề toán ạ!
Lại đúng!
- Còn con số 1?
An nhắm mắt nói liều:
- Đó là con ngỗng trời bay ngang ạ!
Một lần nữa, An lại trả lời đúng, y như có phép màu . Tôi theo dõi "số phận" của nó y như đang xem phim trinh thám, trán toát mồ hôi, trống ngực đập thình thịch.
Cô Quỳnh Hoa lại truy, nhưng lần này giọng cô có vẻ hài lòng:
- Cô hỏi em một câu chót nữa thôi : Thế con số 11 từ đâu mà có ?
Với câu này tôi biết chắc thằng An sẽ bị lộ tẩy . Nhưng nó, nó không hề biết điều đó và lại giở mửng cũ:
- Thưa cô, em lấy 10 cộng 1 ạ! Thực ra thì số 11 này do các con số 8x + 2x + x thành 11x, sau đó ẩn số x được chuyển sang vế bên kia của đẳng thức, chỉ còn lại con số 11. Nói cho chính xác ra thì con số 11 không đứng riêng rẽ mà nó là tử số của phân số 11/4.
Có tài thánh, thằng An cũng không hiểu được những ngoắt ngoéo đó. Cho nên lần này vận may không đứng về phía nó nữa . Cô Quỳnh Hoa mỉm cười:
- Thật là lạ! Con số 10 ở đâu ra thế ? Tới đây, thằng An thấy nguy, biết mình đã đặt một chân xuống hố. Nó đành lao theo luôn:
- Dạ ở trong đầu em ra ạ! Cả lớp cười rần rần, Thằng Quyền cười to nhất. Nó còn hét tướng:
- Thưa cô, đáp số của bạn An không phải ở trong đầu mà ở trong bài làm của bạn Nghi ra đó ạ!
Trong khi An lủi thủi đi xuống thì tôi chồm qua lưng Hưng nhí thoi thằng Quyền một quả thật mạnh. Nó quay lại định đánh trả nhưng thằng Nhuận đã kịp giữ tay nó lại:
- Không được đánh nhau trong lớp!
Nói xong Nhuận nhìn tôi:
- Còn mày, mày giúp đỡ An như vậy đó hả!
Ngay ngày hôm sau, mấy đứa trong tổ tôi, với sự tham gia của nhỏ Tuyết Vân trong tư cách lớp phó học tập, tổ chức một buổi kiểm tra trình độ của An.
Mọi chuyện thế là vỡ lở. Cả bọn vô cùng kinh ngạc khi phát hiện ra những điểm số mà An đạt được trong các bài kiểm tra hoàn toàn là nhờ cóp-pi mà có. Và tệ hại hơn nữa, qua đó, tụi bạn cũng bắt đầu biết được trong thời gian qua tôi và An đã "học chung" với nhau như thế nào .
Chương 8: Chú Bé Rắc Rối
Chuyện bê bối của tôi và An được đưa ra công khai trước lớp trong tiết sinh hoạt chủ nhiệm đầu tuần. Như thường lệ, cô Nga không điều hành cuộc sinh hoạt. Mọi việc do ban cán sự lớp chủ trì.
Cái bàn trên cùng của tổ một được kéo ra giữa lớp, ngồi trên đó, mặt quay xuống dưới là thằng Vương, lớp trưởng, nhỏ Tuyết Vân, lớp phó học tập và nhỏ Thúy Ái, lớp phó trật tự.
Mở đầu buổi sinh hoạt, Vương báo cáo tình hình thi đua của lớp về các mặt học tập, trật tự, lao động… căn cứ vào điểm số do các tổ báo lên vào cuối tuần trước. Sau đó, các tổ trưởng lần lượt đứng lên nhận xét về các mặt mạnh yếu của tổ mình và đề ra biện pháp khắc phục những thiếu sót. Cuối cùng, cô Nga, giáo viên chủ nhiệm, nêu lên một số gợi ý có tính cách hướng dẫn.
Phần thứ hai, ban cán sự lớp phổ biến những việc cần làm trong tuần tới, dựa vào bảng công tác tuần treo ở văn phòng ban giám hiệu. Chẳng hạn về học tập, tuần tới các lớp phải đăng ký tiết tốt ba buổi, phải đảm bảo ôn bài đầu giờ một trăm phần trăm số học sinh có mặt. Về trật tự kỷ luật, nhắc nhở học sinh không được đánh đáo ăn tiền, không chạy xe trong sân trường, khi có tiết trống, không được lai vãng các lớp khác… Và, bao giờ cũng vậy, phần cuối của chương trình sinh hoạt kiểm điểm những vấn đề nổi cộm trong tuần. Hôm nay, đó là "vụ án" tôi và An.
Tuyết Vân lên tiếng trước:
- Trước đây, cô Nga đã phân công bạn Nghi kèm cặp, giúp đỡ cho bạn An trong học tập. Nhưng trong thời gian qua, bạn Nghi đã không hoàn thành nhiệm vụ được giao. Hai bạn thường xuyên bỏ học, rủ nhau đi chơi. Đã vậy, đến lớp bạn Nghi còn cố tình cho bạn An cóp-pi để đánh lừa mọi người. Theo tôi, đó là một hành động cần phê phán.
Tiếp theo là cái giọng éo éo của thằng Nhuận:
- Sự thiếu trách nhiệm trong việc giúp đỡ bạn của Nghi đã được đưa ra phân đội đóng góp một lần rồi nhưng rõ ràng bạn Nghi không hề sữa chữa.
Tới phiên thằng Vương "kết án" tôi:
- Nếu sự gian lận không bị phát hiện trong giờ toán vừa rồi thì chẳng hiểu bạn Nghi sẽ "qua mặt" chúng ta đến bao giờ!
Tôi ngồi nghe, cứng họng không nói được một câu. Thằng An ngồi cạnh tôi cũng im thin thít. Nhưng "hình phạt" chưa phải đã hết. Sau đó, đến lượt một số đứa trong lớp có ý kiến. Chẳng có ý kiến nào bênh vực cho hai đứa tôi.
Thằng Quyền tức tối từ lâu, nó nói oang oang:
- Như vậy là bạn Nghi hại bạn. Bạn An từ đó đến nay chẳng tiến bộ được một chút xíu nào.
Đứa nào nói tôi còn nhịn được chứ còn thằng Quyền "phang" tôi, tôi không thể ngồi im.
- Tôi không đồng ý! – Tôi đứng phắt dậy, sửng cồ – Đâu phải chỉ một mình bạn An không tiến bộ! Trong lớp thiếu gì bạn học yếu mà đến giờ này cũng đâu nhúc nhích được chút nào! Tại sao không kiểm điểm các cặp kia?
Thấy tôi nổi nóng, vả lại những điều tôi nói không phải không có lý, Quyền im re. Ban cán sự lớp cũng lộ vẻ lúng túng. Nhỏ Tuyết Vân chớp mắt nhìn cô Nga.
- Nghi nói vậy không được! – Cô Nga hắng giọng, can thiệp – Các đôi bạn khác có thể học chung với nhau chưa có kết quả. Nhưng đó là do phương pháp học tập chưa tốt. Còn trườnghợp Nghi và An, vấn đề là thiếu tinh thần trách nhiệm. Chưa nói đến kết quả học tập, chỉ riêng chuyện Nghi và An thường bỏ học đi chơi, rồi chuyện Nghi cho bạn cóp-pi, đủ đáng bị phê phán rồi.
Cô Nga nói chậm rãi, rành mạch và những điều cô nói tôi không chối vào đâu được. Mỗi lời nói của cô như những cây đinh đóng chặt tôi vào ghế. Đúng lúc đó thằng An đột nhiên đứng dậy:
- Thưa cô! Từ trước đến nay, chỉ có em rủ rê bạn Nghi bỏ học chứ bạn Nghi chưa khi nào có ý đó ạ!
Hóa ra, An muốn "giải vây" cho tôi. Điều đó khiến tôi xúc động, suýt chút nữa tôi đã nấc lên. Nhưng cô Nga dường như chẳng xúc động tí nào. Cô nói:
- Về phần em, cả lớp sẽ góp ý sau. Còn về phần Nghi, dù không chủ động nhưng đã nghe theo sự rủ rê của em để đưa đến những hậu quả hôm nay thì rất đáng bị kiểm điểm, không oan chút nào đâu!
- Thấy sự nhận lỗi thật thà của mình không xoay chuyển gì được tình thế, An không còn đầu óc nào nghĩ đến chuyện pha trò như mọi bữa.
Kết thúc phiên tòa, cô Nga "tuyên án":
- Kể từ ngày hôm nay, lớp sẽ phân công bạn khác giúp đỡ An thay cho Nghi!
Quyết định của cô Nga khiến tôi rụng rời cả tay chân. Nếu hồi đầu năm, tôi chờ đợi điều đó bao nhiêu thì bây giờ tôi lại sợ nó xảy ra bấy nhiêu. Bởi vì dù sao, trong thời gian qua hai đứa tôi đã gắn bó nhau với biết bao nhiêu "kỷ niệm", đã trở thành một đôi bạn thân từ lúc nào không hay. Vả lại, ngoài chuyện xúi tôi bỏ học, An là một người bạn tốt đối với tôi. Nó lại có những đức tính quí báu như dũng cảm, hài hước, không sợ ma… Bên cạnh một người bạn như nó, tôi cảm thấy thoải mái và an tâm vô cùng. Do đó, bây giờ "giao" nó lại cho một người khác, tôi cảm thấy một sự mất mát tình cảm không thể nào bù đắp được. Nói tóm lại, tôi biết rằng tôi sẽ rất đau khổ nếu không được "cùng tiến" với nó.
Dường như An cũng có những ray rứt tương tự nên khi nghe cô Nga nói vậy, nó vội đứng lên:
- Thưa cô, em xin cô đừng bắt em phải xa bạn Nghi ạ! Em hứa với cô từ nay về sau em sẽ không rủ bạn Nghi bỏ học nữa, em sẽ cố gắng học tập đàng hoàng ạ!
Lần đầu tiên, tôi nghe giọng An đượm vẻ buồn buồn. Điều đó khiến tôi đâm ra mủi lòng và tự nhiên nghe cay cay nơi mắt. Trước tình cảnh "buồn thảm" đó, cả lớp cũng ngồi im, không ai nói một câu.
Cô Nga mỉm cười nhìn tôi:
- Còn Nghi? Em thấy thế nào?
Nghe cô nói vậy, tôi có cảm giác mọi chuyện sẽ sáng sủa. Không ngần ngại, tôi đứng bật dậy:
- Em cũng vậy ạ! Em hứa sẽ giúp đỡ bạn An tận tình. Chúng em sẽ không bỏ học đi chơi nữa đâu ạ! Nếu có đi chơi ….
Cô Nga ngạc nhiên:
- Em nói sao?
Tôi ấp úng:
- Dạ, nếu có đi chơi thì phải học xong bài vở mới đi ạ!
Thằng Vương vốn nghiêm nghị xưa nay, nghe tôi nói bỗng dưng nó phì cười khiến cả lớp cười theo. Tôi đâu phải đứa ưa pha trò như thằng An mà không hiểu sao lúc đó tôi lại nói một câu vô duyên vậy không biết!
Trong một thoáng, không khí lớp học trở lại như cũ. Đúng lúc đó, tiếng trống đổi tiết vang lên "tùng, tùng, tùng."
Trưa đó, trên đường về, tôi nói với An:
- Lần này phải học đàng hoàng nghe mày?
Nó ậm ừ trong miệng.
Tôi nhìn nó dò xét:
- Đã hứa thì phải giữ lời!
- Giữ thì giữ!
Tôi gắt:
- Thôi đi! Đừng có giễu!
An khoát tay qua vai tôi:
- Tao nói thật đó! Tao không muốn cô Nga tách hai đứa mình ra!
Những lời nó nói gợi tôi nhớ đến thái độ đầy cảm động của nó trong lớp lúc ban sáng. Tôi khịt mũi:
- Thì tao cũng vậy! Nhưng cái chính còn vì sự lợi ích của việc học…
Tôi chưa nói hết câu, thằng An đã cắt ngang:
- Tao chẳng thấy ích lợi quái gì hết!
Nghe cái giọng ngang phè của nó, tôi biết đầu óc nó vẫn chưa có chuyển biến gì hết. Nó vẫn còn sùng bái lối sống không-học-hành-mà-vẫn-giàu-sang của anh Dự nó. Nhưng tôi chẳng hơi sức đâu, và cũng chẳng đủ lý lẽ, để cãi nhau với An. Miễn nó chịu học là được rồi, dẫu là học chỉ để bảo vệ tình bạn thắm thiết giữa tôi và nó.
Buổi học đầu tiên sau khi bị kiểm điểm ra thật nghiêm túc.
Thằng An ngồi khoanh tay trên bàn, cuốn tập nháp giở ra trước mặt đầy vẻ sẵn sàng. Nó không còn giở giọng "Rạp Cây Gõ có phim hay lắm" hoặc đòi nghỉ giải lao để chơi trò câu đố nữa.
Thấy nó mẫu mực quá, tôi cũng hào hứng lây. Giở thời khóa biểu ra coi, thấy ngày mai có tiếtngữ pháp, tôi kêu nó đem tập ngữ pháp ra để tôi kiểm tra.
Mặc dù biết An mất căn bản trầm trọng, tôi vẫn luôn bị bất ngờ và nhanh chóng chán nản trước sự "dốt đặc cán mai" của nó. Hỏi nó vài ba câu, sự hào hứng ban đầu của tôi lập tức biến mất.
Khi ôn tập về các từ loại đã học, An lẫn lộn lung tung, nó không thể nào hiểu được tại sao "xanh" là tính từ mà "màu xanh" lại là danh từ. Tôi giảng giải rát cả cổ, nó cứ đực mặt ra:
- Tao thấy hai từ đó cũng giống hệt nhau chứ có khác gì đâu?
- Sao lại không khác! Ví dụ người ta có thể nói màu xanh trải dài trên cánh đồng nhưng không thể nói xanh trải dài trên cánh dài trên cánh đồng, nghe nó chướng tai lắm!
An gật gù:
- Ừ, tao cũng nghe nó kỳ kỳ làm sao!
Mặt tôi tươi lên:
- Đó, vậy là mày hiểu rồi đó!
Nó lắc đầu:
- Tao có hiểu gì đâu!
Tôi nổi sùng:
- Mày không hiểu cái gì?
Nó nuốt nước bọt:
- Tại sao màu xanh là danh từ?
- Thì nó là danh từ chứ sao!
- Nhưng mà tại sao?
Tôi nghĩ ngợi một thoáng rồi đáp:
- Bởi vì nó có thể làm chủ ngữ trong câu.
Nói xong, tôi hiểu lời giải thích của mình chẳng ăn thua gì. Sự khác nhau giữa các loại từ, thằng An còn phân biệt không xong, nói gì đến các thứ rắc rối như chủ ngữ, vị ngữ.
Không thèm nhắc đến "xanh" với "màu xanh" nữa, tôi hỏi tiếp:
- Thế mày phân biệt được tính từ với động từ chưa?
- Rồi.
- Thiệt không?
- Thiệt chớ!
An khẳng định hùng hồn nhưng thật bụng tôi không tin lắm. Tôi dò bài:
- Động từ là gì?
Nó đáp ngay:
- Động từ là những từ chỉ hoạt động và trạng thái.
Tôi gật đầu:
- Còn tính từ?
- Là những từ chỉ đặc điểm, tính chất, tình trạng.
Tôi ngạc nhiên:
- Mày học hồi nào vậy?
Nó nhe răng cười:
- Hồi nãy.
- Hồi nào?
- Thì mới đây! Lúc lật tập ra, tao liếc sơ sơ!
Tôi thở dài não ruột.
Thằng An nhìn tôi lom lom:
- Mày còn hỏi gì nữa không?
Hỏi cái giọng đó, dám nó tính chuồn đi chơi! Nghĩ vậy, tôi quắc mắt:
- Nữa!
- Thì hỏi đi!
Tôi "hừm" trong miệng:
- Cao là từ gì?
- Tính từ.
- Đúng rồi! Ăn là từ gì?
- Động từ.
- Giỏi!
- Tính từ.
Giỏi là tôi khen nó giỏi. Nó tưởng tôi hỏi nên nó trả lời giỏi là tính từ. Tôi cười thầm trong bụng nhưng không nói. Dù sao thì nó cũng đáp đúng.
- Học tập?
- Động từ.
- Dễ thương?
- Tính từ.
- Nhớ nhung?
- Tính từ.
Tôi nhún vai:
- Sai rồi! Nghĩ ngợi?
An phân vân:
- Hình như là … động từ!
- Không có hình như gì hết! Nghĩ ngợi là từ gì?
Thấy tôi làm gắt, tự nhiên nó đổi "tông:"
- Tính từ.
Tôi chép miệng:
- Trật rồi ông ơi! Nhớ nhung và nghĩ ngợi đều là động từ hết ráo!
An bứt tóc:
- Làm sao tao biết nó là động từ! Nó có sự chuyển động nào đâu!
Hóa ra An chỉ có thể biết là động từ với những từ nào chỉ sự chuyển động cụ thể như ăn, uống, chạy, nhảy, leo, trèo, cắn, xé … còn những động từ chỉ trạng thái thì nó chào thua.
Tôi giảng tới giảng lui một hồi, nó vẫn không tài nào phân biệt được tính từ và động từ chỉ trạng thái.
Rốt cuộc tôi phải lật sách ngữ pháp ra, coi phần đặc điểm của các loại từ.
Coi xong, tôi khều nó:
- Đây nè! Động từ thì có thể đứng sau các từ hãy, đừng, chớ … còn tính từ thì thường đứng sau các từ rất, hơi, cực kỳ …, hiểu chưa?
- Chưa.
- Có gì mà chưa hiểu! Ví dụ như từ nghĩ ngợi. Người ta có thể nói hãy nghĩ ngợi hoặc đừng nghĩ ngợi, chứ không ai nói rất nghĩ ngợi. Do đó, nghĩ ngợi là động từ chứ không thể là tính từ được.
An sáng mắt lên:
- À, à … hiểu rồi!
- Hiểu sao?
- Thì hiểu như mày vừa nói đó!
Tôi hất hàm:
- Vậy mày cho ví dụ thử coi!
Nó bặm môi suy nghĩ một hồi rồi nói:
- Ví dụ như học tập rất mệt. Mệt là tính từ vì nó đứng sau từ rất.
Tôi tỏ vẻ hài lòng:
- Đúng rồi! Giờ mày hãy cho một ví dụ về động từ!
Tôi vừa dứt câu, nó đáp liền:
- Hãy đi chơi, đừng học nữa! Đi chơi và học là động từ vì chúng đứng sau từ hãy và từ đừng, đúng không?
- Đúng rồi! Nói chung là đầu óc mày cũng không đến nỗi mít đặc lắm!
Đang nói, tôi chợt giật mình:
- Này, này! Mày nói cái gì mà hãy đi chơi, đừng học nữa hả?
An cười hì hì:
- Thì tao cho ví dụ.
Tôi nhăn mặt:
- Ví dụ cái khỉ mốc! Bộ mày tính rủ tao đi chơi nữa hả?
Nó nói tỉnh bơ:
- Đâu có! Tao chỉ tính rủ mày giải lao chút thôi.
Tôi gạt phắt:
- Thôi dẹp mày đi! Bộ mày muốn tụi mình bị lôi ra kiểm điểm trước lớp nữa hả?
An rụt vai:
- Làm gì mà kiểm điểm! Thì mình học xong mình có quyền đi chơi chứ!
Tôi lắc đầu nguầy nguậy:
- Không được đâu! Mới học được có nửa tiếng đồng hồ mà xong!
An vẫn bướng bỉnh:
- Nhưng mà tao hiểu bài rồi!
- Hiểu cái cốc khô!
Nó gân cổ:
- Sao lại không hiểu! Tao chẳng phân biệt được động từ với tính từ là gì!
Nó nói nghe cũng có lý. Lòng tôi đã xìu xìu. Nhưng dù sao tôi cũng không chịu đầu hàng một cách dễ dàng:
- Nhưng còn các từ loại khác mày đã phân biệt được đâu. Nào là số từ, đại từ, phó từ …
An kéo dài giọng:
- Thôi đi mày ơi! Mỗi ngày học một thứ may ra tao còn nhớ được, chứ mày dồn một đống vô trong đầu tao, qua ngày sau là tao quên hết ráo.
Thấy điệu bộ của An, tôi biết nó nói thật. Tôi xếp tập lại, thở dài:
- Mày nói vậy thì thôi! Hôm sau học tiếp!
Chỉ đợi có vậy, nó cười toe:
- Bây giờ tao và mày đi chơi hén?
- Đi đâu? – Tôi hỏi lại, giọng hờ hững.
Không thèm để ý đến vẻ uể oải của tôi, An hí hửng:
- Đi đá bóng đi!
Hai chữ đá bóng khiến tôi bật nhanh dậy, vẻ mệt mỏi biến mất:
- Ra sân bóng của phường hả?
- Ừ.
Sân bóng của phường nằm không xa nhà An. Đó là một cái sân xấu kinh khủng, dáng xiên xẹo, không ra hình chữ nhật cũng không ra hình bình hành. Bốn góc sân cỏ mọc cao lút ống quyển. Mặt sân thì lồi lõm, chạy nhảy một hồi tróc hết móng chân. Vậy mà cứ chiều chiều độ hai giờ là trẻ con trong xóm đã kéo ra chơi đá bóng và quần thảo mãi đến tối mới chịu về.
Đội bóng thì nhiều mà sân bóng chỉ có một nên không đội nào được quyền chơi trên toàn mặt sân.
Cái sân bóng lớn được chia ra thành nhiều sân bóng nhỏ nằm chen lấn bên nhau. Các cầu thủ vừa đá vừa la hét, bụi tung mù mịt. Có khi trái bóng bên này văng tuốt qua trận đấu bên kia khiến một số cầu thủ bên kia tưởng nhầm lại chen vào tranh giành. Thế là cãi cọ, rượt đuổi om sòm, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn chưa từng thấy.
Khi tôi và An ra tới nơi thì các trận đấu đã bắt đầu từ lâu. Chẳng lẽ ngồi chầu rìa ngoài sân chờ đợi, thằng An hét chõ vào:
- Cho tụi tao đá với nghen! Mỗi bên thêm một đứa!
Đang đuổi theo bóng nhưng nghe tiếng An, một vài đứa ngoái đầu lại. Một đứa khóat tay:
- Vào đi! Vào đi!
Đứa khoát tay chính là thằng Phước, cùng tổ học tập với hai đứa tôi. Nó ngồi bàn trên, ngay trước mặt An, mê bóng đá nhất hạng.
Tôi vừa nhận ra nó thì nó cũng vừa nhận ra hai đứa tôi. Nó trố mắt:
- Ủa, sao tụi mày ở đây?
Tôi giả bộ ngó lơ chỗ khác. Còn An thì sừng sộ:
- Không ở đây chứ ở đâu?
Phước thè lưởi:
- Tao tưởng tụi mày đang học bài chung chứ! Hôm trước tụi mày hứa với cô Nga rồi mà!
An vặn lại:
- Chứ còn mày, sao mày lại đi đá bóng?
Phước nhún vai:
- Nhỏ Trầm Hương học chung với tao nó về quê ăn giỗ rồi!
Thấy tình hình ngày càng xấu đi, tôi vớt vát:
- Tụi tao mới học xong định ra đá bóng một lát rồi chạy về học tiếp!
Tôi biết giải thích kiểu đó con nít còn không tin nữa là thằng Phước nhưng tôi chẳng còn cách nào khác.
Phước chưa kịp nói gì thì trái bóng lăn tới chỗ nó, thế là nó vội vàng quay mình đuổi theo bóng, bỏ mặc hai đứa tôi đứng trơ ra đó.
Tôi nhìn An:
- Sao mày?
- Sao cái gì?
Tôi đằng hắng:
- Bây giờ vô đá hay quay về?
Nó vung tay:
- Vô đá chứ về làm gì! Tao cóc sợ! Đằng nào nó cũng thấy tụi mình rồi!
Tôi tự trấn an:
- Nhưng chắc gì nó méc cô!
- Cho nó méc!
Nói xong, An chạy vô sân. Nó vừa chạy vừa la:
- Tao vô phe bên này nghen!
Thế là tôi đành chạy vô theo, tất nhiên là về phe ngược lại.
Không hiểu thằng An thế nào chứ thú thật là hôm đó, tôi đá bóng chẳng có một chút hứng thú nào. Trong bụng lo ngay ngáy, tôi giữ chân hậu vệ mà cứ để tiền đạo đối phương lọt qua hoài khiến thằng gôn đứng phía sau phải la chí chóe: "Con mắt mày để ở đâu rồi, Nghi ơi?"
Chương 9: Chú Bé Rắc Rối
Thằng Phước méc cô thật. Đúng ra thì nó báo với thằng Nhuận và thằng Nhuận báo lại với cô Nga.
Nhỏ Dạ Lan dọa tôi:
- Lần này thì chết nhé!
Tôi thanh minh:
- Chết gì ! Hôm đó tụi tao học bài xong rồi mới đi chớ bộ!
Nhuận lừ mắt:
- Xong gì mà xong! Thằng Phước bảo mới ba giờ rưởi, tụi mày đã tót ra sân bóng rồi.
Hết đường chối cãi, tôi im re, trong bụng giận mình kinh khủng.
Tôi và An đang có nguy cơ bị lôi ra kiểm điểm lần nữa thì xảy ra một chuyện.
Có một buổi tối, má tôi đi làm về trể. Trong nhà hết thức ăn, má tôi sai tôi chạy đến quán dì Thẩm mua hột vịt. Muốn đến quán dì Thẩm phải đi ngang qua lò thịt. Mới nghĩ đến chuyện đó, tôi đã thấy lạnh cả sống lưng.
Sợ thì sợ nhưng tôi không dám nói ra miệng. Bởi ba má tôi chúa ghét chuyện ma quỷ. Tôi chỉ có cách từ chối khéo:
- Má kêu nhỏ Ái đi mua đi!
Má tôi nạt:
- Mày lớn mày phải đi chứ sao lại sai em!
Tôi chống chế:
- Con còn phải học bài.
Má tôi phẩy tay:
- Thôi đi, đừng có làm biếng! Lát nữa học! Chạy đi mua hột vịt có năm phút chứ lâu la gì!
Nhỏ Ái rất thông minh. Nó hiểu ngay tâm trạng của tôi, bèn lên tiếng:
- Thôi, anh với em cùng đi!
Tôi nhìn nó bằng ánh mắt biết ơn:
- Ừ, để anh đi lấy xe đạp chở em đi!
Bình thường, tôi thường "mày mày, tao tao" với nó, tự nhiên lúc này tôi "anh anh, em em" ngọt xớt.
Lúc đó khoảng tám giờ tối, trời ló trăng non. Ánh trăng lờ mờ rọi dọc con đường ngang qua lò thịt càng làm khung cảnh tăng thêm vẻ rùng rợn.
Tôi nhắm mắt nhắm mũi dấn bàn đạp, không dám liếc nganh liếc dọc. Nhỏ Ái ngồi phía sau ôm cứng lấy tôi. Nó cũng chúa nhát.
Hai anh em cứ thế lùi lũi phóng xe.
Phải đến khi ánh điện nhà dì Thẩm nhấp nháy trước mắt, tôi mới dám thở mạnh.
Lượt đi không thấy gì "ghê gớm", lượt về tôi đã thấy bớt sợ. Lúc chạy ngang lò thịt, tự nhiên tôi không cưỡng nổi ý muốn liếc thử "nó" một cái, xem có thấy "gì" không.
Thế là tôi hé mắt trông ngang.
Và tim tôi bỗng dưng thót lại như ai bóp. Rõ ràng trước mắt tôi, một bóng đen vừa lướt ngang qua bụi cây cạnh lò thịt. Tôi chớp mắt một cái, bóng đen đã biến mất.
Quên mất lời bà dặn, tôi tính kêu lên nhưng hai hàm răng cứng đờ. Thế là hồn vía lên mây, tôi cong lưng đạp như bị …. ma đuổi.
Vì tôi bất ngờ "sang số", nhỏ Ái bật ngữa ra sau suýt nữa té khỏi yên xe. Nó la chói lói:
- Anh chạy gì kỳ vậy? Té em bây giờ!
Mặc, nó la phần nó, tôi đạp phần tôi.
Hai tay ghì chặt ghi-đông, tôi nghiến răng đạp phăng phăng, chẳng còn tâm trí nào tránh mấy cái ổ gà. Chiếc xe nhảy chồm chồm như một con ngựa bất kham.
Nhỏ Ái vẫn tiếp tục la lối:
- Bể hết hột vịt bây giờ!
Thấy tôi không thèm giảm tốc độ, nó lại la:
- Anh làm gì chạy như điên vậy? Em về méc má cho coi!
Rồi thấy chẳng ăn thua gì, nó một tay ôm chặt hông tôi, một tay giữ khư khư mấy cái hột vịt, miệng thút thít khóc.
Về đến nhà rồi, tôi vẫn chưa hoàn hồn. Vội vàng bật chống xe đánh "tách" một cái, tôi phóng vù qua cửa. Chiếc xe mất thăng bằng, ngã đánh rầm.
Má tôi bước ra:
- Tụi mày làm cái gì ầm ầm vậy?
Rồi thấy nhỏ Ái đang sụt sịt, má tôi hỏi liền:
- Sao khóc vậy con?
Trong lúc tôi đang lui cui đỡ chiếc xe lên thì nhỏ Ái kể tội tôi:
- Ảnh chạy xe ẩu quá chừng, con sém té mấy lần. May mà không bể hột vịt!
Má tôi cốc tôi một cái:
- Hư này! Đã bảo bao nhiêu lần rồi mà không nghe! Có ngày té lọi cẳng cho coi!
Rồi quay qua nhỏ Ái, má tôi dỗ:
- Thôi nín đi! Có vậy mà cũng khóc!
Tôi đi theo nhỏ Ái, tay xoa xoa đầu ngay chỗ vừa bị cốc vừa rồi. Nỗi hoảng hốt vẫn chưa rời bỏ tôi.
Đợi cho má tôi xuống bếp, tôi khều nhỏ Ái:
- Nè, nè! Tao nói cái này cho nghe nè!
Thấy tôi thì thầm, nó cũng thì thầm theo:
- Gì vậy?
Tôi kề miệng sát tai nó:
- Khi nãy tao thấy ma.
Nhỏ Ái xô tôi ra:
- Thôi đi! Đừng có xạo!
Tôi nghiêm mặt:
- Thật mà! Tao thấy rõ ràng!
Nó hỏi lại, giọng không tin:
- Ở đâu?
Tôi lại hạ giọng:
- Ở lò thịt! "Nó" lấp ló ở trong bụi cây!
Nhỏ Ái xanh mặt nhưng nó cố làm ra vẻ cứng:
- Thôi đi! Anh đừng có dọa em!
Tôi nhún vai:
- Tao xạo mày làm gì! Khi nãy mày không thấy tao chạy muốn vắt giò lên cổ sao!
Đến đây, nhỏ Ái tin tôi nói thật. Nó đưa tay ôm mặt, miệng lắp bắp:
- Eo ôi! Em sợ quá!
Từ khi vào nhà đến giờ, tôi đã bớt hoảng. Bây giờ vẻ sợ hãi của nhỏ Ái khiến tôi thấp thỏm trở lại. Ánh sáng và không khí quen thuộc trong nhà không thể nào xua tan được cảm giác tệ hại đó.
Tôi đứng sát vào nhỏ Ái, vừa trấn an nó vừa trấn an mình:
- Mình ở trong nhà mà sợ gì!
- Biết đâu "nó" nấp ngoài cửa! – Nhỏ Ái lo lắng.
Tôi lấm lét nhìn ra cửa:
- Chắc không có đâu!
- Sao anh biết?
- Tao đoán chừng vậy thôi.
Giọng điệu lừng khừng của tôi chẳng giúp nhỏ Ái an tâm được chút nào. Nó nắm chặt tay tôi:
- Làm sao bây giờ?
Tôi chợt nhớ ra:
- Lại hỏi bà thử coi!
Bà không có dưới nhà.
- Chắc bà ở trên gác!
Tôi nói và cùng nhỏ Ái trèo lên căn gác gỗ. Quả nhiên, bà tôi đang ngồi loay hoay vá quần vá áo trên đó.
Thấy tôi và nhỏ Ái thò đầu lên, bà ngừng tay, hỏi:
- Sao các cháu không ngồi học bài mà chạy lên đây?
Thay cho câu trả lời, hai đứa tôi chạy lại ngồi gần kề bên bà. Tôi nói nhỏ:
- Bà ơi, cháu vừa thấy … ma bà ạ!
Bà tôi vội vàng nhắm mắt:
- Mô phật! Cháu thấy ở đâu?
- Ở lò thịt bà ạ!
Bà tôi rầy:
- Vào giờ này cháu đi ngang qua đó làm gì ?
- Má cháu sai cháu đi mua hột vịt mà lại!
Bà tôi nhíu mày vẻ không bằng lòng:
- Được rồi, bà sẽ nói má cháu đừng sai các cháu đi đêm nữa. Buổi tối đi ra ngoài không nên!
Nhỏ Ái nãy giờ vẫn chưa hết lo âu.
Nó hỏi:
- Giờ có sao không bà?
- Có sao cái gì?
- Ma ấy mà! "Nó" có rượt theo mình không?
- Sao cháu lại hỏi vậy?
Nhỏ Ái rùng mình:
- Cháu sợ "nó" nấp ngoài cửa.
Bà tôi lắc đầu:
- Không có đâu! Oan hồn thường lảng vảng quanh chỗ nó ở, ít khi nào đi xa!
Nghe vậy, hai đứa tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhỏ Ái lại cẩn thận hỏi:
- Bây giờ thì tụi cháu phải làm gì đây hở bà?
Bà tôi cười:
- Thì đi học bài đi chứ làm gì!
Đang nói, bà tôi vội nghiêm mặt lại:
- Nhưng hai cháu nhớ đừng kể cho ai nghe chuyện này đấy.
- Dạ, tụi cháu không nói đâu!
Nói xong, tôi và nhỏ Ái trèo xuống khỏi thang gác.
Ngồi vào bàn xong, nhỏ Ái từ từ lấy lại bình tĩnh và bắt đầu kê tôi:
- Vậy mà anh bảo thầy Việt nói không có ma!
Tôi lúng túng:
- Thì thầy Việt nói vậy, tao có biết đâu.
- Chẳng lẽ thầy Việt nói sai?
- Tao chẳng biết! Ngay cả ba má mình cũng bảo là không có ma.
Nhỏ Ái thở ra:
- Chắc tại ba má chưa thấy ma bao giờ.
Ngẫm nghĩ một hồi, nó đề nghị:
- Hay là anh kể cho ba má biết đi!
Tôi gạt ngang:
- Thôi đi! Đừng xúi dại! Mày muốn tao bị ăn đòn hả?
Nó nheo mắt:
- Lớn rồi mà sợ ăn đòn!
Tôi nổi nóng:
- Mày ngon thì mày đi nói đi!
- Thôi, em chẳng dám đâu!
Nó rụt cổ lại y con rùa. Thật chưa thấy ai nhát như nó, chỉ được mỗi cái tài xúi bẩy người khác!
Tối đó vừa chui vào giường là tôi với nhỏ Ái kéo chăn trùm kín mít, ngay cái mũi để thở cũng không dám để hở ra ngoài.
Sáng hôm sau tới lớp, quên phắt lời bà tôi dặn, tôi đem chuyện gặp ma kể cho tụi bạn nghe.
Hưng nhí buông thõng một tiếng:
- Xạo!
- Thiệt mà!
- Hôm trước thằng An vô trỏng có thấy gì đâu!
- Nhưng mà tao thấy.
Nhỏ Trầm Hương nhận xét:
- Hay là Nghi bị hoa mắt?
Tôi tức mình:
- Chẳng hoa mắt gì hết! Tao thấy rõ ràng. "Nó" đi lơ lững cách mặt đất cả thước.
Thật ra lúc đó tôi chỉ thấy một cái bóng mờ mờ, nhưng vì tụi bạn không tin nên tôi phải bịa thêm cái màn "lơ lững" cho nó có sức thuyết phục.
Hưng nhí trố mắt:
- Như Mai-ca vậy hả?
Tôi gật đầu:
- Ừ, y hệt Mai-ca.
Nó tỏ vẻ băn khoăn:
- Hay đó là người từ hành tinh khác đến?
Trầm Hương bĩu môi:
- Đến đâu không đến, lại đến lò thịt!
Tôi phản đối giả thuyết của Hưng nhí:
- Không phải đâu! Nếu là người từ hành tinh khác đến thì cả thành phố phải sáng lòa như trong phim Mai-ca vậy chứ!
- Ừ hén!
Hưng nhí gục gặc đầu rồi lại thắc mắc ngay:
- Như vậy chẳng lẽ đó là ma?
Tôi gắt:
- Thì tao đã bảo là ma mà lại!
Thình lình Hưng nhí đổi giọng:
- Làm gì có ma! Thầy Việt đã bảo rồi! Chắc là mầy bịa!
Trầm Hương hùa theo:
- Đó là chuyện nhảm nhí, hoang đường!
Đúng là đứa a dua, nó lặp lại y lời thầy Việt nói bữa trước.
- Tụi mày không tin thì thôi!
Tôi nổi giận buông thõng một câu rồi bỏ đi.
Chỉ có An là tin lời tôi. Nó đúng là thằng bạn tốt.
Nghe tôi kể xong, nó hỏi:
- Lúc đó là mấy giờ?
Tôi nhíu mày:
- Tao không nhớ. Khoảng bảy, tám giờ gì đó.
- Mày thấy "nó" đi ra hay đi vô lò thịt?
Tôi cố nhớ:
- Hình như là … đi vô.
Ngẫm nghĩ một lát, An chép miệng:
- Lạ quá!
Tôi ngạc nhiên:
- Lạ cái gì?
- Cách đây năm, sáu bữa tao cũng thấy một bóng người quanh quẩn ở lò thịt.
Tôi hồi hộp:
- Ban ngày hay ban đêm?
- Cũng ban đêm.
Tôi thấp giọng:
- Thì đúng là "nó" rồi chứ gì nữa!
An nhìn tôi:
- Ma hả?
- Ừa.
An bặm môi:
- Tao nghĩ là không phải! Tao không tin có ma!
Tôi khịt mũi:
- Chứ theo mà, "nó" là ai?
An đáp gọn lỏn:
- Người ta.
Tôi trố mắt:
- Giờ đó ai tới lò thịt làm gì ?
- Tao không biết.
Tôi "xì" một tiếng:
- Không biết mà cũng nói!
Không để ý sự châm chọc của tôi, An nói với vẻ trầm ngâm:
- Chắc là có gì ám muội.
Tôi nhún vai:
- Mày chỉ giỏi tưởng tượng!
An không đáp. Lát sau, nó vỗ vai tôi:
- Tối nay tao với mày đi rình thử coi!
Tôi sửng sốt:
- Rình ở lò thịt hả?
- Ừ.
- Thôi đi, đừng có điên!
An nheo mắt:
- Mày sợ hả?
Tôi thú nhận:
- Ừ, tao sợ.
- Sợ gì! Tao cùng đi với mày mà!
- Nhưng mà tao vẫn sợ. Rủi "nó" là ma thật thì chết!
An lớn tiếng:
- Tao đã bảo là không phải ma mà!
Tôi vẫn ngại:
- Nhưng nếu như "nó" là ma thì sao? Ai biết được chuyện đó!
Thấy không lay chuyển được tôi, An đổi chiến thuật:
- Mày đem theo bịch nước tiểu.
- Chi vậy?
- Có vậy mà cũng không biết! Ma thường sợ những thứ ô uế. Nếu "nó" là ma thật, mày tung bịch nước tiểu ra, "nó" chạy mất.
Đúng rồi! Tôi sực nhớ có lần bà tôi cũng nói như vậy. Đi đêm gặp ma, cỡi quần tè một bãi, ma biến liền. Đúng là một thứ vũ khí lợi hại. Tuy vậy, tôi vẫn chưa yên tâm:
- Tao vẫn thấy sờ sợ làm sao! Hay là mình rũ thêm Hưng nhí?
An giơ hai tay lên trời:
- Ối trời! Cái thằng nhát như thỏ, đi theo chỉ tổ vướng cẳng!
Quả thật, Hưng nhí còn nhát gan hơn tôi gấp bội mặc dù nó luôn miệng bảo là không có ma. Hôm trước, tôi năn nỉ đến gãy lưỡi mới rũ được nó đi giám sát thằng An chui vô lò thịt. Lại phải cam kết "đứng xa xa", nó mới chịu đi. Nhưng dù sao tối nay đi rình ở lò thịt, có nó bên cạnh cũng đỡ sợ hơn là chỉ có tôi và An.
Thấy Tôi có vẻ ngần ngừ, An lại nói:
- Mỗi đứa đem theo một con dao cho chắc ăn.
Tôi gật đầu:
- Ừ, tao sẽ đem theo giàn ná.
Thấy tôi bắt đầu tỏ ra hăng hái, An sáng mắt lên:
- Còn tao, tao sẽ đem theo cây đèn pin.
Thế là mọi chuyện đã được quyết định. Tôi không hiểu tại sao rốt cuộc tôi lại bị lôi cuốn vào "trò phiêu lưu" này của An. Có lẽ cái "tinh thần lành mạnh" của nó đã tạo nơi tôi một cảm giác an tâm và tin cậy.
Trước khi chia tay, An dặn:
- Tối nay khoảng tám giờ, mày ra trước cổng đợi tao nghen!
- Ừ.
Tôi trả lời nó mà lòng còn phân vân: Có nên rút lui lại quyết định của mình hay không?
Chương 10: Chú Bé Rắc Rối
Suốt buổi chiều, tôi cứ nôn nao trong bụng, nửa muốn kể cho nhỏ Ái nghe kế hoạch tôi và An để khoe khoang cái "tinh thần lành mạnh" của mình, nửa sợ nó nói ra cho ai biết thì hỏng chuyện. Nghĩ lợi nghĩ hại một hồi, tôi đành bấm bụng làm thinh.
Nhưng tôi không tài nào ngồi yên được một chỗ. Với tâm trạng hồi hộp, tôi cứ đi tới đi lui trong nhà, trong bụng thầm mong cho trời chóng tối lại vừa muốn buổi chiều kéo dài lê thê không bao giờ dứt.
Buổi tối, ngồi vào bàn ăn và qua loa hai chén cơm, bụng tôi đã thấy no.
Thấy tôi buông đũa sớm, má tôi ngạc nhiên:
- Sao bữa nay con ăn ít vậy ?
- Tự nhiên con thấy no.
Má tôi nhìn tôi dò hỏi:
- Hồi chiều ăn bậy cái gì rồi phải không?
- Con có ăn gì đâu!
Nói xong, tôi vội vàng rời bàn đi uống nước, sợ ngồi lại đối đáp một hồi mọi chuyện lộ ra hết.
Trong khi cả nhà còn ngồi ăn cơm, tôi đi lấy giàn ná thun và bao sỏi nhét vào túi quần. Xong, tôi xuống nhà dưới tìm con dao nhỏ bằng i-nốc má tôi vẫn để trên giàn bếp. Tôi lận nó vào thắt lưng, bên ngoài có vạt áo che khuất, có trời mới phát hiện được.
Trang bị xong "vũ khí", tôi tính chuồn ngay. Nhưng nhìn lên đồng hồ, thấy mới có bảy giờ rưỡi, tôi đành phải nán lại.
Trong lúc đó, nhỏ Ái từ nhà dưới đi lên. Nó vừa phụ rửa chén với má tôi. Thấy tôi đứng xớ rớ trước nhà, nó quệt hai tay vô ống quần, hỏi:
- Anh định làm gì đó ?
Tôi giật mình:
- Tao có định làm gì đâu!
- Vậy anh giảng bài giùm em đi!
Tôi nhăn mặt:
- Bài gì ?
- Toán!
- Mày giải không được hả ?
- Giải không được em mới nhờ anh chứ!
Tôi khoát tay:
- Phải tự làm cho quen chứ cái gì cũng nhờ người khác chừng nào mày mới khá nổi.
Nó lắc mái tóc:
- Hôm đó em nghỉ nên không hiểu bài.
Tôi lại gắt:
- Học hành gì mà nghỉ hoài.
- Em ốm chứ bộ!
Đang thấp thỏm vì sợ trễ giờ; thấy nó có lý do chính đáng để nhờ cậy, tôi càng nổi sùng:
- Ốm, ốm! Lúc nào cũng ốm!
Thấy tôi càu nhàu, nhỏ Ái quay mặt đi:
- Anh không muốn giảng thì thôi.
Biết nó lẫy, tôi cũng hơi thương thương, bèn nói:
- Thôi để mai anh giảng cho.
- Chứ bây giờ anh làm gì?
- Anh phải đi đằng này chút xíu.
Nói xong, tôi chạy vù ra đường, sợ nó hỏi lôi thôi. Đúng là nó hỏi lôi thôi thật. Ra tới cổng, tôi còn nghe nó nói:
- Giờ nầy mà anh còn đi đâu?
Vừa ra khỏi cổng, tôi gặp ngay thằng An. Chẳng biết nó tới từ lúc nào.
- Mày tới hồi nào sớm vậy? – Tôi hỏi.
- Mới tới.
An đáp và chạm khẽ vào tay tôi, giục:
- Đi!
Tự dưng tôi bỗng trù trừ:
- Chưa tới tám giờ mà.
- Thì tám giờ hay tám giờ kém mười lăm thì ăn nhằm gì! Bộ mày sợ rồi hả?
Thấy nó nói trúng tim đen, tôi đỏ bừng mặt. May mà trời tối nên An không nhìn thấy. Nhưng cũng có thể nó đã đoán ra.
Tôi chép miệng:
- Đâu có.
Nó kéo tay tôi:
- Không có thì đi!
Thế là tôi bước theo An. Hai đứa lầm lũi đi về phía lò thịt. Trời có trăng nên không tối lắm. Thỉnh thoảng vẫn có người đi ngang nhưng điều đó không làm cho khung cảnh bớt lặng lẽ một chút nào. Những bụi cây đằng sau và bên hông lò thịt in trên nền trời trắng nhờ những bóng đen âm u, ma quái, nhìn muốn rởn tóc gáy. Nhớ đến những câu chuyện người ta thường đồn đãi về lò thịt rùng rợn này, chân tôi bỗng dưng bước không muốn nổi. Tôi níu chặt tay An khiến nó quay lại:
- Bình tĩnh đi! Không có gì đáng sợ đâu!
Nó nói y như nó đi guốc trong bụng tôi.
Tôi ấp úng:
- Tao không sợ nhưng cũng hơi …. ơn ớn.
- Ơn ớn mẹ gì! Đi với tao mày đừng lo.
Vừa nói nó vừa bóp tay tôi như muốn san sẻ cho tôi sự bạo dạn của nó. Tôi hơi tỉnh tỉnh được một chút, bất thần tôi sực nhớ ra một chuyện liền kêu lên:
- Chết rồi!
An hốt hoảng:
- Gì vậy?
- Tao quên đi tiểu.
An "hừ" một tiếng:
- Có vậy mà cũng nói! Tè vô bụi cây kia kìa!
Tôi thở dài:
- Tao quên là quên đi tiểu vô bịch ni-lông kìa!
An hiểu ra, nó cười khì:
- Lo gì! tao có đem phòng hờ cho mày một bịch "vũ khí" đây nè!
Nó móc túi lấy ra một bịch ni-lông nằng nặng dúi vào tay tôi. Tôi hất ra:
- Thôi, thôi, mày giữ đi! Dơ thấy mồ!
- Có phải nước tiểu đâu mà dơ!
Tôi tròn mắt:
- Ủa, chứ cái gì?
An tỉnh bơ:
- Nước lạnh.
Tôi xịu mặt:
- Mày lúc nào cũng giỡn được! Tao về đây!
An hoảng hồn nắm chặt tay tôi:
- Đừng, đừng!
Tôi vùng vằng:
- Chứ không có "vũ khí" lấy gì trị "nó"?
- Mày có đem dao theo đó không?
- Có.
- Vậy là được rồi!
- "Nó" đâu có sợ dao?
- Sao lại không sợ! Mày cứ yên chí, nếu "nó" xuất hiện, mày cứ việc chuồn. Để tao chiến đấu cho !
An lôi tôi đi. Tôi không đòi về nữa nhưng để cho yên tâm, tôi lặng lẽ rút dao ra cầm tay.
Lò thịt đã ở ngay trước mắt, sừng sững, bất động đầy đe dọa. An kéo tôi vào một lùm cây rậm rạp cạnh lò thịt. Tôi định lên tiếng hỏi nhưng An "suỵt" khẽ, ra dấu yên lặng. Hai đứa ngồi chồm hổm trong bụi cây, mặt quay về hướng cửa hông lò thịt, im lìm quan sát.
An một tay cầm dao một tay cầm đèn pin, ngồi yên không nhúc nhích, lù lù như một con báo rình mồi. còn tôi thì như con chồn đèn, mắt láo liên dáo dác, tim đập thình thình trong ngực như trống lân.
Thời gian lặng lè trôi qua. Chốc chốc, tôi lại giật bắn người vì những tiếng sột soạt ở gần đâu đây vọng lại. Tôi không làm sao xua đuổi được ý nghĩ đó là những bước chân của "nó". "Nó" đang rình rập sau lưng hai đứa tôi với nụ cười hung ác và bí hiểm trên môi. Và bất thần, "nó" sẽ tóm gáy hai đứa tôi và thế là … tiêu đời. bị ám ảnh bởi ý nghĩ kinh khiếp đó, thỉnh thoảng tôi lại quay đầu dòm ra sau, cảnh giác.
Thình lình, An thúc cùi chỏ vào sườn tôi một cái đau điếng. Tôi mở to mắt nhìn ra phía trước và bỗng nghe một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cái bóng mờ phía trước lại xuất hiện. Từ trong lò thịt, "nó" đi ra, lại đi về phía bụi cây hai đứa tôi đang nấp.
Thoạt đầu tôi định quan sát xem "nó" có chân hay không. Nếu không có chân thì "nó" đích thị là ma. Nhưng nỗi sợ hãi khiến tôi nhắm tịt lại, trong bụng cứ lo ngay ngáy về chuyện thiếu bịch "vũ khí phòng thân".
Lâu thật lâu, không thấy động tình gì, tôi mới dám mở mắt ra. Cái bóng khi nãy đã biến đi đằng nào.
Tôi liếc An. Nó vẫn ngồi bất động mắt chăm chú nhìn về phía trước, mặt đầy vẻ căng thẳng.
Không nín được, tôi hỏi thầm vào tai nó:
- "Nó" đâu rồi?
An cũng trả lời thầm:
- Đi rồi.
- Đi đâu?
- Tao không biết.
- "Nó" không thấy tụi mình hả?
- Không! Nó đi ngang trước mặt mình khoảng năm mét.
Tôi lại hỏi:
- "Nó" có chân không?
An không hiểu ý tôi:
- Chân gì?
- Chân chứ chân gì! "Nó" đi bằng chân hay bay là trên mặt đất?
- Đi bằng chân chứ …
Đang nói, An bỗng thắc mắc:
- Bộ từ nãy đến giờ mày không thấy gì sao?
- Không! – Tôi trả lời với vẻ ngượng ngập – Tao nhắm tịt mắt lại.
An "hừ" khẽ trong miệng.
- Bây giờ mình chui ra chứ! – Tôi nói.
- Chờ cho nó đi xa đã.
Hai đứa lại ngồi im, chờ đợi. Bây giờ tôi đã bớt sợ. "Nó" đi sát rạt bên cạnh mà không phát hiện ra hai đứa tôi nấp ở đây chứng tỏ "nó" cũng chẳng ghê gớm gì. Vả lại, theo lời An mô tả thì có lẽ "nó" là người ta thật. Mà người ta thì dù sao cũng không đáng hãi bằng ma.
Một lát sau, An kêu tôi:
- Ra đi!
Hai đứa lồm cồm chui ra khỏi bụi. An đi trước, tôi đi sau, hai đứa lom khom đi lại chổ cái bóng xuất hiện khi nãy. An bấm đèn pin rọi trên mặt đất. Nó kêu khẽ:
- Có dấu chân sờ sờ ra đây nè!
Quả thật, những lằn ngang của đế dép hằn rõ lên mặt đất. Tôi lẩm bẩm:
- Vậy là người ta thật.
- Thì tao đã bảo là người ta mà! – An nói – Bây giờ tụi mình vô lò thịt đi!
- Vô làm gì?
- Xem thử có gì ở trỏng.
Tôi chột dạ:
- Rủi có gì thì sao?
- Có gì là có gì ? Tên khi nãy đi rồi kia mà!
- Biết đâu còn ai nấp trong đó.
An khoát tay:
- Chắc không có đâu! Vả lại mình đi hai đứa, lại có dao mà sợ gì!
Nó nói nghe cùng xuôi tai. Hơn nữa, tôi cũng háo hức muốn khám phá sự bí ẩn của lò thịt, nơi đang cất giấu những sự kiện kỳ lạ, kích thích trí tò mò của tôi.
Thế là bất chấp những nguy hiểm vô hình, hai đứa tôi rón rén đặt chân qua ngưỡng cửa lò thịt. Mặc dù chuyện ma quái đã không còn ám ảnh tôi, nhưng khung cảnh điêu tàn, hoang vắng cộng thêm mùi thuốc mốc meo của lò thịt bỏ hoang vẫn khiến tôi cảm thấy rờn rợn thế nào. Tim tôi lúc nãy đã trở lại bình thường bây giờ lại đập rộn lên.
An quét đèn pin khắp bốn bức tường loang lỗ. Những hầm lò, nhưng bệ mổ nham nhở rêu ngồi tù lù dọc tường và hai góc nhà toát lên vẻ gớm ghiếc và thù địch.
Nhưng ngoài dáng vẻ đe dọa thâm trầm, lò thịt chẳng có gì khả nghi. Tuy vậy hai đứa tôi vẫn lặng lẽ đi nép vào nhau, thận trọng dò dẫm từng bước một.
Sau khi lia đèn pin dọc tường không thấy gì, An rọi xuống nền nhà. Gọi là nền nhà nhưng thật ra nó giống một khu vườn lát gạch hơn. Cỏ dại thi nhau chui lên từ những chỗ giáp mí giữa các viên gạch hoặc từ các kẽ nứt của những viên gạch bể, càng ngày càng um tùm, rậm rạp như muốn che khuất cái nền nhà xỉn màu, loang lổ những vạt rêu lưu cữu. Đang di chuyển, đột nhiên An đứng lại. Ánh đèn pin trên tay nó rọi tới rọi lui trên bốn viên gạch ở góc nhà.
Tôi nhìn theo ánh đèn và nhận ngay ra sự khác lạ.
Các đám rêu trên những viên gạch này hằn rõ những vết xước như có vật gì chạm phải. Cỏ dại mọc từ các kẽ hở của những viên gạch này cũng tỏ vẻ bất thường. Một số cọng cỏ bị dập, một số khác bị gãy ngang.
An thì thầm:
- Mày thấy gì chưa Nghi?
Tôi đáp khẽ:
- Thấy rồi.
- Lạ quá hả mày?
- Ừ.
Sau một hồi im lặng, An hỏi tôi:
- Mày đoán ra điều gì chưa ?
Tôi bối rối:
- Chắc đây là cái hầm bí mật!
Không ngờ An gật đầu:
- Tao cũng nghĩ vậy. Bây giờ tao rọi đèn, mày nạy thử một viên gạch lên coi!
Thế là An đứng bên cạnh soi đèn, còn tôi chân ngôì chân quì, hai tay hí hoáy nạy viên gạchlên.
Phải thú thật là tôi vô cùng thích thú và phấn khởi trong khi hì hục khui hầm bí mật. Nhớ đếnnhững câu chuyện kỳ thú trong "Nghìn lẻ một đêm", tôi tưởng tượng dưới căn hầm tôi đang"khai quật" đầy ắp nhữnng đồng tiền vàng óng ánh, những chuỗi kim cương, ngọc bích lấplánh trăm nghìn màu sắc khác nhau.
- Được rồi.
Tôi mừng rỡ thốt lên khi viên gạch bắt đầu nhúc nhích dưới tay tôi và sắp sửa bị bẩy lên.
Ngay lúc đó, thình lình một tiếng "cạch" vang lên và tôi thấy đầu mình tê điếng. Trước khichìm vào hôn mê, tôi biết rằng mình đã bị tấn công từ phía sau.
Chương 11: Chú Bé Rắc Rối
Tôi tỉnh dậy giữa bóng tối đen kịt. Tôi phải nhấp nháy mắt hai, ba lần để biết đích xác tôikhông nằm mơ.
Cùng với bóng tối là một sự im lặng đầy chết chóc. Nỗi kinh hoàng nhanh chóng lan trànkhắp cơ thể tôi. Ngực tôi tức thở như bị dá đè, còn ruột gan thì quặn thắt lại vì sợ. Tôi hámiệng tính kêu lên nhưng phát hiện ra miệng mình bị nhét đầy giẻ. Tiếng kêu của tôi biếnthành tiếng ú ớ nghèn nghẹt trong cổ họng.
Cùng lúc, tôi nhận ra hai tay tôi bị trói chặt vào người. Cả hai chân cũng vậy.
Tôi cố sức vùng vẫy nhưng chẳng ăn thua gì. Tôi đành phải ở trong tư thế nửa nằm nửa ngồinhư cũ. Mùi đất ẩm và gắt xộc vào mũi khiến tôi muốn nôn mửa.
Dần dần, tôi trấn tĩnh lại và cố đoán xem mình đang ở đâu. Dù sao tôi cũng không thể nhớngay được mọi chuyện nhất là cái cảm giác đau buốt sau ót làm tôi không tài nào tập trungđược những ý nghĩ lúc nào cũng chực rời ra.
Rõ ràng tôi bị ai đó đánh vào đầu khi tôi đang loay hoay nạy viên gạch dưới nền nhà trong lòthịt. Tên hung thủ là ai? Chắc là một tên đồng bọn với tên đã đi ra ngoài. Hắn nấp ở một xóxỉnh nào đó trong lò thịt nhưng tôi và An lại không phát hiện được. Hắn âm thầm theo dõi haiđứa tôi và khi thấy bí mật của chúng có nguy cơ bị lộ, hắn đã ra tay hành động. Như vậy hẳnđây là một băng cướp hoặc trộm cắp và lò thịt chính là sào huyệt của bọn chúng. Cũng có thểđây là một ổ gián điệp của địch cũng nên.
Đang nghĩ ngợi miên man, tôi bổng giật bắn khi nhớ đến An. Chẳng biết số phận của nó hiện nay ra sao. Khi nãy, lăn qua lăn lại mấy vòng trong "nhà giam", tôi biết rằng chỉ có một mình tôi bị nhốt ở đây. Còn An chẳng biết bị giam giữ ở đâu.
Tôi chợt nghe nhói trong tim khi nghĩ rằng có thể An đã bị giết chết. Chuyện đó rất có khả năng xảy ra. Bởi An không phải là đứa yếu bóng vía như tôi. Nó bạo dạn, lại to con, gặp bọn cướp, có khi nó vung dao chống cự lại không chừng. Và vì vậy có thể nó đã bị sát hại. Nghĩ đến đó, mặc dù không thể khóc thành tiếng, những giọt nước mắt đã ứa ra nóng bỏng trên đôi má tôi. Tôi nhớ lại những kỷ niệm giữa hai đứa trong thời gian qua, những kỷ niệm vui buồn lẫn lộn. Tôi bỗng thấy thương An vô hạn và tôi tự trách mình đã không tận tình giúp đỡ An trong học tập. Nhưng hối hận thì đã muộn. Có thể An chẳng còn trên cõi đời này nữa.
Nhưng biết đâu An còn sống. Biết đâu nó đã chạy thoát khỏi tên khốn kiếp kia . Niềm hy vọng như một tia chớp lóe lên trong óc tôi. Nhưng rồi tia chớp đó vụt tắt ngấm. Bởi vì nếu An chạy thoát mà tôi vẫn còn bị giam giữ ở đây thì hai đứa cũng không gặp lại nhau được.
Tôi lan man nghĩ đến số phận mình. Nếu bọn kia không quay lại thả tôi ra, nếu bọn chúng vô tình hoặc cố ý quên sự có mặt của tôi ở đây hẳn tôi sẽ chết, chết dần mòn vì sợ hãi, vì bóng tối, vì thiếu dưỡng khí hoặc vì đói khát. Tôi chợt kinh hoàng với ý nghĩ đen tối đó. Lần đầu tiên tôi ý thức được tình cảnh nguy kịch của mình. Tôi cố trấn tĩnh suy nghĩ cách thoát thân nhưng vẫn không tài nào tìm ra một mưu kế sáng sủa trong khi đó ruột gan tôi cứ co thắt từng chặp.
Đột nhiên tôi lắng tai nghe. Hình như có tiếng rì rầm phát ra từ trên đầu tôi. Tiếng rì rầm thoạt đầu văng vẳng từ xa, về sau gần lại, rõ dần và tôi nhận ra tiếng hai người đang nói chuyện. Rõ ràng là có hai người đi về phía tôi bị nhốt, họ vừa đi vừa trò chuyện. Tiếng trò chuyện mỗi lúc một gay gắt.
Tôi giật mình khi nhận ra giọng nói của An. Hóa ra nó còn sống. Và đích thị nó đang tìm cách cứu tôi. Nó nói với người kia:
- Anh thả bạn em ra đi!
- Không được! – Tiếng người kia đùng đục, tôi nghe quen quen nhưng chưa nhận ra ai.
- Anh nhốt như vậy nó ngạt thở chết sao?
- Nó không chết đâu mà lo! – Giọng người kia vẫn lạnh lẽo.
Im lặng một lát.
- Anh ác lắm! – Giọng An ấm ức.
- Kệ tao.
- Anh định nhốt nó đến bao giờ?
- Lát nữa tao đi, mày xuống thả nó ra.
Tôi chợt nhận ra giọng người đang nói chuyện với An và tôi như không tin vào chính tai mình. Đó là anh Dự. Điều đó thật là quá sức tưởng tượng của tôi. Hóa ra anh ở trong băng của bọn kia và có lẽ chính anh là người đã nện vào đầu tôi. Hèn gì trước đây anh tỏ ra không hài lòng về chuyện thằng An vào "thám hiểm" trong lò thịt.
Tiếng and Dự lại vang lên:
- Gặp thằng Nghi, mày không được hó hé nghe chưa!
- Không hó hé gì là sao?
- Mày đừng có giả vờ! Mày phải nói là sau khi nó bị đánh, mày hoảng hồn chạy ra ngoài. Chờ một tiếng đồng hồ sau thấy êm êm, mày mới vào cứu nó. Và mày chẳng gặp một ai hết.
Tiếng An lầm bầm:
- Đồ nói láo!
- Mày bảo ai nói láo? – Giọng anh Dự hằm hè.
- Anh chứ ai! – An gầm lên.
Tô tưởng anh Dự sẽ đánh An. Nhưng giọng anh cố kiềm chế:
- Kệ tao.
Dường như bây giờ anh cảm thấy không còn uy quyền trước mặt An nữa.
Giọng An vẫn chua chát:
- Anh nói láo đủ thứ!
Anh Dự im lặng.
- Tổ hợp nhựa của anh đây hả? – An chì chiết.
Anh Dự vẫn không trả lời.
An thút thít khóc. Nó nói với vẻ tức tối:
- Em về méc má cho coi!
Giọng anh Dự rít lên:
- Mày mà hở chuyện ra với ai là tao "thịt" mày liền!
- Em thách anh đó!
- Đừng có thách! Khôn hồn thì câm mồm! – Giọng anh Dự đầy vẻ đe dọa.
- Anh thả bạn em ra đi! – An lại năn nỉ.
- Thì tao đã bảo là lát nữa.
- Nhưng mà nó chết mất.
Anh Dự gằn giọng:
- Chết sao được mà chết!
- Khi nãy anh đánh nó một cú mạnh quá trời! – Giọng An có vẻ trách móc.
Anh Dự khịt mũi:
- Tao đánh nhẹ nhẹ thôi.
Đang nói, tự nhiên giọng anh Dự đâm ra hốt hoảng:
- Mày nghe thấy gì không?
Anh Dự hỏi An nhưng tôi cũng dỏng tai nghe ngóng. Nhưng tôi chẳng nghe thấy gì. Bây giờthì tôi đã biết tôi bị nhốt dưới căn hầm do chính tôi và An phát hiện khi nãy. Căn hầm bị cáchvới bên ngoài bằng một lớp đất nên những tiếng động từ xa khó mà vọng tới.
Tôi nghe tiếng An.
- Hình như mọi người đi tìm tụi em.
Giọng anh Dự rõ ràng thiếu bình tĩnh:
- Người ta sắp tới đây rồi đó. Tao với mày chuồn lẹ lên.
An trù trừ:
- Nhưng còn bạn em?
Anh Dự gắt:
- Thì cứ để nó đấỵ Khi nào người ta rút đi, mày quay lại lôi nó lên.
- Không được! Nó chết mất!
- Tao đã bảo …
An ngắt lời:
- Không bảo gì hết! Anh đi đi, em ở lại đây.
- Mày ở lại làm gì? Rủi mọi người bắt gặp thì sao?
- Không sao cả! Em bảo là đi em với Nghi đi chơi. Tới đây tự nhiên Nghi biến mất. Thế là em đi tìm.
- Mày nói vậy ai mà tin được. Rồi mày định chỉ căn hầm này cho người ta cứu nó ra chắc?
- Chứ sao nữa!
Tiếng anh Dự rít qua kẽ răng:
- Không được! Không thể để lộ căn hầm của tụi tao được!
Giọng An bướng bỉnh:
- Kệ anh.
- Thế thì tao nhốt cả mày luôn.
- Tôi thách anh !
- Khỏi thách!
Anh Dự vừa nói xong, tôi nghe một tiếng "huỵch". Có lẽ anh vật An xuống đất. Tôi điếnghồn. Tưởng anh nói chơi ai dè anh làm thật.
Nghe ầm ầm trên đầu, đất cát rơi rào rào khắp người, tôi biết hai anh em đang vật lộn, vùngvẫy tứ chiếng phía trên. Hình như An đang chống cự kịch liệt. Tôi hồi hộp theo dõi trận đấubằng tai, trong bụng thầm mong An thắng.
Thình lình, anh Dự la lên:
- Tao bẻ răng mày bây giờ, đồ chó!
Đang thấp thỏm, tôi cũng đâm tức cười. Chắc An đang giở đòn "cẩu xực" để sát thương đốithủ.
- Anh mới là đồ chó ! – Tiếng An gầm gừ.
Liền đó, tôi nghe một tiếng "bốp" và sau đó tiếng An im bặt. Có lẽ nó đã bị nhét giẻ vào mồm, hệt như tôi.
Tiếng vùng vẫy yếu dần, yếu dần. Tôi hiểu là An đã bị khống chế.
Nắp hầm trên đầu tôi bắt đầu rụt rịch. Tiếng các viên gạch bị xê dịch. Ánh đèn pin nháng lênkhiến tôi vội vàng nhắm mắt lại.
Rồi một thân người rơi phịch xuống cạnh tôi. Thế là An cũng cùng chung một số phận nhưmình, tôi buồn bã nghĩ thầm.
Trước khi đậy nắp hầm lại, anh Dự nói vọng xuống:
- Tạm thời mày ở đó với bạn mày, lát nữa tao trở lại.
Phải thú thật là thấy An bị nhốt, tôi vừa buồn lại vừa vui, mặc dù tôi biết như vậy là khôngđúng. Nhưng rõ ràng là từ khi có nó bên cạnh, tôi cảm thấy nỗi sợ hãi và lo lắng giảm đi rấtnhiều, dù nó cũng đang bị trói gô lại như tôi. Căn hầm lạnh lẽo tự nhiên ấm áp hẳn lên.
Không thể trò chuyện hay sờ soạng gì được, tôi lăn người đụng An một cái thay cho lời "chàohỏi".
Đáp lại, An "đụng" tôi hai, ba cái liền, tỏ vẻ mừng rỡ. Tôi biết nó mừng vì thấy tôi còn sống,chưa có "ngạt thở chết" như nó vẫn lo.
Nhưng hai đứa tôi chẳng trao đổi được gì ngoài chuyện "đụng" nhau. "Đụng" qua "đụng" lạimột hồi cũng chán, hai đứa bèn ngồi yên, thấp thỏm chờ đợi.
Lúc này, chúng tôi đã nghe những tiếng rầm rì phía trên. Hẳn mọi người đã vào trong lò thịt.
- An ơi! Con ở đâu?
- Nghi ơi Nghi!
Chúng tôi nghe văng vẳng những tiếng kêu. Hình như đó là tiếng của má An và má tôi. Tôinghe nhói trong ngực, không biết làm sao đáp lại những tiếng kêu thảm thiết kia. Giờ này cólẽ đã khuya lắm. Nếu không, mọi người chẳng cất công đi tìm như vậy.
Chợt có tiếng nói ngay trên đầu chúng tôi:
- Chẳng hiểu hai thằng nhỏ biến đi đâu. Rõ ràng có người thấy tụi nó đi về hướng lò thịt mà.
Tôi nhận ra đó là tiếng bác Pha, tổ trưởng tổ dân phố. Có tiếng ba tôi đáp:
- Lúc tám giờ tôi đã không thấy nó đâu. Bây giờ là mười hai giờ hơn rồi. Chẳng biết chuyệngì đã xả ra cho tụi nó! Khổ thật.
Tiếng hai người nhỏ dần rồi không nghe thấy nữa. Họ đã rời đi chỗ khác. Tôi cảm thấy mộtnỗi tuyệt vọng pha lẫn hờn giận dâng lên trong lòng. Đã đứng ngay trên nắp hầm mà khôngchú ý gì hết! Tôi nghĩ thầm, với tất cả cay đắng và ấm ức.
An "đụng" nhẹ vào người tôi như để chia sẻ sự không may đó.
Thình lình có tiếng kêu phát ra ngay phía trên:
- Ôi, xem mấy viên gạch kìa!
Tôi mừng rỡ nhận ra tiếng chú Thuần, thợ hớt tóc ở kế nhà tôi. Có lẽ chú phát hiện ra nhữngdấu vết mà tôi và An đã thấy. Có tiếng chân rậm rịch của nhiều người đổ xô lại.
Tiếng bác Pha reo lên:
- Ừa hén! Nạy thử lên coi!
Tiếng lịch kịch nổi lên.
Tôi ngước mắt lên, nín thở theo dõi.
Một lát sau nắp hầm đã được mở. Ba, bốn vệt đèn pin quét xuống hầm. Cùng lúc là nhữngtiếng reo:
- Hai đứa nhỏ đây nè!
Một luồng sáng dừng ngay trên mặt tôi khiến tôi chớp mắt hai, ba cái.
Chú Thuần mừng rỡ.
- Còn sống! Còn sống!
Và chú nhảy ngay xuống hầm bế hai đứa tôi lên.
Giẻ trong miệng tôi và An được lôi ra. Những sợi dây trói quanh người nhanh chóng được cắtđứt.
Má tôi ôm chầm lấy tôi, lo âu hỏi:
- Sao vậy con? Ai nhốt tụi con vậy ?
Tôi lưỡng lự một thoáng rồi lắc đầu liếc sang An:
- Con không biết!
Đằng kia, má thằng An cũng đang hỏi nó rối rít.
Nhưng cũng như tôi, An giấu nhẹm mọi chuyện.
Nó nói:
- Tụi con đi ngang qua đây, thấy trong lò thịt có bóng người, liền bước vào xem thử ai đanglàm gì. Không dè bước qua khỏi cửa, tụi con bị vật xuống, nhét giẻ vào miệng và bị trói lại,nhốt xuống hầm. Tối quá, tụi con chẳng biết ai vô ai!
Lúc nãy, hai con dao và cây đèn pin của tụi tôi đã bị anh Dự lấy đi nên không ai nghi ngờ gìlời kể của thằng An.
Sau khi đưa hai đứa tôi ra khỏi hầm, chú Thuần còn leo xuống đó dò xét một lần nữa. Khi trởlên, chú chép miệng:
- Chẳng có gì ngoài cái lỗ thông hơi!
Mọi người còn đi lục lạo khắp các ngõ ngách trong lò thịt một hồi nữa mới chịu rút.
Trên đường về, ba tôi nói:
- Chắc đây là sào huyệt của bọn làm ăn phi pháp.
Bác Pha gật gù:
- Có thể là nơi bọn chúng giấu "hàng".
Ngày mai tôi sẽ báo công an.
Trong khi mọi người trao đổi thì tôi lẽo đẽo theo sau như một tên tội phạm, không dám hó hémột tiếng.
Chương 12: Chú Bé Rắc Rối
Sau câu chuyện tày trời đó, tôi bị ba má tôi "nạo" một trận nên thân.
Ba tôi nói:
- Lần sau muốn làm gì con phải xin phép đàng hoàng! Không có đi đứng lung tung như vậynữa!
Má tôi chép miệng:
- Con thật là dại dột! Nếu thấy trong lò thịt có gì khả nghi con phải báo cho người lớn chứ aiđời lại xông vào trong đó đêm hôm như vậy.
Tôi chỉ biết ngồi cúi đầu im lặng.
Cũng may là tôi giấu biến cục u trên đầu. Nếu má tôi biết chẳng hiểu sự thể còn xoay ra đếnđâu nữa.
Chỉ có nhỏ Ái là chẳng lên án tôi. Nó chỉ trách:
- Vậy mà bữa đó anh giấu em!
- Tao sợ mày méc má.
Nó ngẫm nghĩ một hồi rồi thừa nhận:
- Ừ, nếu lúc đó em biết, em đã méc má rồi.
Tôi cao giọng:
- Thấy chưa! Tao không nói cho mày biết là đúng.
Nhưng nhỏ Ái phớt lờ chuyện đó, nó tò mò hỏi:
- Bộ anh hết sợ ma rồi hả?
Tôi ưỡn ngực:
- Tao sợ ma hồi nào!
Nó cười hí hí:
- Anh nói dóc!
Tôi quay mặt đi:
- Mày không tin thì thôi! Tao không nói chuyện với mày nữa!
Nó níu tay tôi:
- Thì bây giờ em tin. Anh kể chuyện cho em nghe đi!
Tôi làm mặt lạnh:
- Chuyện gì đâu mà kể!
- Chuyện anh với anh An vô lò thịt đó.
Tôi nhún vai:
- Thì cũng giống như hằng ngày đi vô lớp học vậy thôi!
- Xì! Nói vậy mà cũng nói!
Thấy nó vùng vằng, tôi cười làm lành:
- Thôi để tao kể đầu đuôi cho mày nghe!
Thế là tôi hào hứng kể lại kỳ công của tôi và An, một phần vì nhỏ Ái muốn nghe, một phầntôi cũng muốn khoe khoang sự dũng cảm của mình. Tất nhiên trong khi tường thuật lại mọidiễn biến, tôi không quên thêm mắm thêm muối cho cuộc phiêu lưu của mình thêm ly kỳ,rùng rợn.
Nhỏ Ái ngồi há hốc mồm ra nghe, mắt ánh lên sự hồi hộp pha lẫn thán phục. Thấy vậy, tôi ngứa miệng ba hoa:
- Thấy tao và An bước vào, ba bốn tên cướp xông lại …
- Làm gì tới ba, bốn tên lận!
- Ừ, đông lắm.
- Rồi tụi anh bỏ chạy hả?
Tôi vung tay:
- Sức mấy mà chạy! Tao liền rút dao ra đâm lia lịa.
- Dao đâu mà đâm?
- Tao đem theo chứ đâu! Con dao i-nốc đó!
Nhỏ Ái "à" một tiếng:
- Hèn gì sáng nay má tìm con dao gọt khoai mà không thấy!
Tự nhiên nó xen vào khiến tôi xụi lơ:
- Mày đừng có méc má nghe!
Nhỏ Ái tỏ vẻ hiểu biết:
- Em không có méc đâu! Anh kể tiếp đi! Rồi sao nữa?
Thấy nó hứa hẹn ngon lành, tôi bình tĩnh ba hoa tiếp:
- Một tên bị tao đâm bị thương, tên khác xông lại từ phía sau đâm vô gáy tao.
Nhỏ Ái ôm mặt:
- Eo ôi, ghê quá!
Tôi phì cười:
- Có gì đâu mà ghê! Nghe tiếng gió rít bên tai, tao liền ngã sấp người xuống, hai tay chống đất lấy thế còn hai chân tung ngược lại phía sau. Thế là "păng", con dao trên tay tên kia bị tao đá văng mất tiêu.
Nhỏ Ái vỗ tay:
- Trời ơi, anh giỏi quá! Cứ y như trong phim vậy!
Tôi tặc lưỡi:
- Thì nhờ tao xem phim nhiều nên mới đánh ác vậy đó chứ!
- Rồi sao nữa? – Nó lại giục.
- Không kịp nghĩ ngợi, tôi bịa luôn:
- Thấy vậy, lại một tên nữa chạy lại cứu bồ, nó phang cây sắt lên đầu tao.
Nhỏ Ái chen ngang:
- Anh lại ngã sấp người xuống, hai tay chống đất …
Tôi vội vã xua tay:
- Không, không! Ai lại giở mửng cũ, nó biết hết.
- Chứ anh làm sao?
Chưa nghĩ được miếng đòn nào, tôi lúng túng:
- Tao chẳng làm sao hết. Tao đưa đầu chịu trận!
Nhỏ Ái lại nhăn mặt sợ hãi:
- Rồi có sao không?
Tôi cười:
- Chẳng sao cả! Nó đánh trúng đầu tao một cái "bốp", cây gậy gãy đôi!
- Xạo!
- Thật mà! Tại tao gồng đầu lên.
Nhỏ Ái vẫn không tin:
- Gậy sắt mà gãy?
Tôi ấp úng:
- Tao nói lộn! Gậy gỗ!
Nó khăng khăng:
- Gậy gỗ cũng không gãy!
Tôi đành thở dài:
- Hình như là gỗ … mục!
Nó cười hích hích:
- Anh chỉ giỏi bịa!
- Bịa thì thôi!
Nói xong, tôi bỏ đi.
Nhỏ Ái hoảng hồn, nó năn nỉ rối rít:
- Thôi, thôi, anh không bịa!
Nhưng mặc nó, tôi vẫn không ngồi lại.
Tôi sợ ngồi lại bịa một hồi, "bể mánh" hết trọi. Bà tôi thì rầy tôi là không chịu nghe lời bà. Bà bảo tôi không nên đi ra khỏi nhà vào ban đêm mà tôi cứ đi. Bà nhìn vấn đề này theo kiểu của bà:
- Đích thị là cháu bị ma giấu!
Tôi cãi:
- Không phải đâu bà ơi!
Bà tôi vẫn cả quyết:
- Ma giấu đó cháu! Ma nó hay giấu người trong lùm trong bụi rồi nhét đất nhét lá vô miệng. Xưa nay người ta bị hoài!
- Nhưng ở đây là nhét giẻ.
- Giẻ cũng vậy thôi! Gặp giè nó nhét nấy.
Tôi buồn cười trong bụng, nhưng không nói ra. Tôi tìm cách bắt bẻ bà:
- Nhưng nó còn trói cả tay chân cháu lại. Ma thì đâu có trói người?
Bà tôi nhìn lên trần nhà:
- Để bà nhớ coi! Hình như thỉnh thoảng nó vẫn … trói.
Tôi nhìn bà bằng ánh mắt láu lỉnh:
- Cháu vật nhau với nó nữa bà ạ. Cháu còn kéo tuột lưng quần của nó nữa.
- Này, này, – Bà tôi la lên – Cháu đừng có ăn nói báng bổ như vậy chứ! Nó vặn cổ cháu bây giờ!
Tôi cười khúc khích:
- Cháu chẳng sợ! Bạn cháu còn cắn cả vào đùi của nó nữa. Nó la trời ầm ĩ.
Bà tôi lắc đầu nguầy nguậy:
- Cháu đừng có nói vậy, không nên!
Tôi tiếp tục ghẹo bà:
- Thật mà! Đau quá, nó kêu: "Tao bẻ răng mày bây giờ, đồ chó!" Cháu nghe rõ ràng.
Bà tôi bắt đầu ngao ngán:
- Cháu ăn nói lung tung quá ! Đời nào ma lại kêu lên như vậy!
Tôi cười:
- Nhưng đây đâu có phải là ma! Đây là bọn cướp kia mà!
Bà một mực khăng khăng:
- Không phải đâu! Ma đấy cháu!
- Chỉ có bà bảo là ma, còn tất thảy mọi người đều bảo là bọn cướp.
- Thì cháu đi mà nói chuyện với mọi người! Nhưng nếu có là bọn cướp đi nữa thì cháu cũng không nên đi đêm ngang qua lò thịt như vậy!
Bà tôi nói giọng giận dỗi. Lần đầu tiên tôi thấy bà ở trong tình trạng như vậy. Có lẽ cũng vì đây là lần tiên tôi tỏ ra không tin những câu chuyện thần bí của bà. Riêng tôi, tôi cũng hiểu rằng sẽ không bao giờ tôi còn chịu ảnh hưởng bởi những niềm tin huyền hoặc đó nữa.
Tất nhiên, tôi hoàn toàn có thể thuyết phục bà thay đổi ý kiến về câu chuyện xảy ra ở lò thịt. Tôi biết cuối cùng bà sẽ thở dài "tao nói là nói vậy" nếu tôi tiết lộ sự có mặt của anh Dự trong câu chuyện này.
Nhưng vì An, vì tình bạn giữa tôi với nó mà tôi cứ băn khoăn hoài về việc nên hay không nên tố cáo anh Dự với mọi người. Tôi định bụng sẽ nói chuyện với An xem thử ý kiến nó thế nào. Sáng nay thấy mặt nó lầm lầm lì lì như đưa đám, tôi chả tiện mở miệng.
Nhưng lầm lì là về phần An, còn đám bạn trong lớp thì lại rất đỗi xôn xao về cuộc mạo hiểm của hai đứa tôi.
Thoạt đầu tụi nó bu quanh An dò hỏi. Nhưng rồi thấy thằng An mặt mày băng giá, tụi nó dạt hết, chạy qua tôi. Thế là tôi trở thành trung tâm của cuộc "phỏng vấn".
Được vây quanh bởi những đôi mắt tò mò và háo hức, tự nhiên tôi thấy mình quan trọng hẳn lên. Thật chỉ còn thiếu cái mi-crô và ống kính của máy quay phim nữa thôi!
Nếu là bình thường, tôi không bao giờ bỏ qua một cơ hội như thế để tha hồ bốc phét. Nhưng lúc này nhìn vẻ mặt của An, biết nó đang rầu rĩ tôi chẳng có chút hào hứng nào để ba hoa.
Tôi trả lời nhấm nhẳn khiến tụi bạn phát cáu.
Thằng Quyền cà khịa:
- Mày mắc chứng cà lăm hồi nào vậy?
Tôi không thèm đáp. Nó lại khiêu khích:
- Hay là mày sợ bọn cướp trả thù?
Tôi cười khẩy:
- Tao cóc sợ! Nếu sợ tao đã không vào lò thịt!
Thằng Phước thắc mắc:
- Vậy sao mày không chịu kể?
- Tao không thích thế thôi!
Nói xong, tôi lảng đi chổ khác.
Hưng nhí theo tôi tò tò. Nó trách móc, vẻ tiếc rẻ:
- Sao bữa đó mày không rủ tao đi với?
- Mày nhát gan thấy mồ!
Nó phản ứng:
- Tao mà nhát? Hôm trước tao chẳng đi với tụi mày tới lò thịt là gì!
Tôi bình luận:
- Đi ban ngày khác xa với đi ban đêm.
Nó hùng hổ:
- Ban nào tao cũng đi hết.
- Thôi được, lần sau đi nữa tao sẽ rủ mày đi!
Để rứt ra khỏi Hưng nhí, tôi đành phải hứa với nó như vậy, mặc dù tôi biết cái "lần sau" đó sẽ không bao giờ xảy ra.
Nhưng Hưng nhí có vẻ khoái chí lắm, nó sáng mắt lên:
- Nhớ nghe!
- Ừ.
Tôi đi tìm thằng An muốn mỏi con mắt. Tôi mới thấy nó thấp thoáng đâu đây, bây giờ nó biến đi đâu mất tiêu.
Mãi một hồi lâu, tôi mới tìm thấy nó ngồi thu lu ngoài vỉa hè sau lưng lớp học. Mặt nó buồn xo.
Ngồi xuống cạnh nó, tôi thận trọng hỏi:
- Có chuyện gì vậy mày?
Nó không nhìn tôi:
- Anh Dự bị bắt rồi!
Tôi bàng hoàng:
- Ảnh bị bắt hồi nào ?
- Sáng nay, lúc năm giờ.
- Bộ "người ta" biết rồi hả?
Nó hắng giọng:
- Mày hỏi buồn cười. Không biết sao bắt?
Thấy bị hớ, tôi ngồi im re. Nó nói tiếp:
- Công an theo dõi lâu rồi. Nguyên "băng" bị tóm, cả thảy bốn tên.
Tôi định hỏi An về những hoạt động cụ thể của "băng" anh Dự nhưng lại ngại ngùng không dám mở miệng.
An đi guốc trong bụng tôi, nó vừa nói vừa nhăn mặt:
- Theo công an, đây là một "băng" trộm cướp chuyên nghiệp, hoạt động lâu rồi. Vụ đánh cắp mấy chục cái đồng hồ tại trung tâm thương nghiệp quận cách đây một tháng là do "băng" này tổ chức. Còn căn hầm ở lò thịt là nơi giấu hàng trước khi đem tiêu thụ.
Tôi nhìn An bằng ánh mắt thông cảm như muốn chia sẽ nỗi bất hạnh của nó. Nó nói những điều vừa rồi với một vẻ ghê tởm không giấu diếm, vừa cay đắng, vừa phẫn uất, nghe thật nhức nhối, xót xa. Có lẽ nó đau khổ ghê lắm, nhất là trước nay nó vẫn coi anh Dự như một mẫu người đáng noi theo. Bây giờ cái thần tượng ấy bị sụp đổ thảm hại khiến nó bị hụt hẩng, chới với đến tội nghiệp.
Tôi đặt tay lên vai An, bùi ngùi hỏi:
- Trước đây má mày biết chuyện đó không?
- Đến sáng nay má tao mới biết. Bả khóc quá trời!
Tôi lại ngồi im, mặc dù trong thâm tâm tôi rất muốn động viên, an ủi An vài lời. Nói điều gì cho có ý nghĩa trong lúc này thật là khó. Con người có tính cách khôi hài, ưa pha trò như An một khi đã buồn bã thì thật không dễ gì vực dậy. Thường ngày tôi với nó vẫn trò chuyện, vui đùa một cách tự nhiên sao bây giờ cái "tự nhiên" đó trốn đi đâu mất.
Hai đứa ngồi lặng lẽ bên nhau cho đến khi có tiếng trống vào lớp. Nhưng từ lúc đó, cái không khí nặng nề đeo bám tôi và An trong suốt buổi học cho đến tận lúc ra về.
Ngày hôm sau, An không đi học.
Trưa đó, tôi định chạy qua nhà nó nhưng ăn cơm xong, ba tôi chở tôi đi thăm cô Sáu tôi đang ốm đến tối mịt mới về.
Qua ngày hôm sau nữa, An vẫn không tới trường.
Sáng sớm vô lớp không thấy nó, tôi đã nghi. Nhưng tôi cố nghĩ là nó đi trễ. Hết mười lăm phút ôn bài đầu giờ, vẫn không thấy nó xuất hiện, tôi biết chắc nó lại nghỉ học.
Không biết chuyện gì đã xảy ra với An, lòng tôi như lữa đốt. Tôi ngồi học mà người cứ nhấp nha nhấp nhổm.
Giờ ra chơi, Nhuận hỏi tôi:
- Sao thằng An nghỉ học vậy?
- Tao không biết.
- Chiều mày ghé nó thử coi!
- Ừ, tao cũng định như vậy.
Buổi chiều, khoảng một giờ, tôi qua nhà An.
Nó ở nhà một mình. Má nó bán hàng ngoài chợ, buổi trưa ăn cơm luôn ngoài đó.
An đang lui cui bên chậu cá vàng, thấy tôi tới, nó ngước mắt lên nhưng không nói gì.
Tôi bước lại gầh:
- Mày mới mua chậu cá hả?
- Ừ.
Tôi ngắm nghía mấy con cá một hồi rồi nhận xét:
- Không có cá ông tiên. Cá ông tiên sống dai lắm!
- Cá ông tiên đen thùi lùi, tao không thích.
Tôi lại góp ý:
- Mày kiếm rong bỏ vào làm nhà cho cá ở.
- Ừ, lát chiều tao chạy đi xin.
An thò tay tính bắt mấy con cá nhưng vì nước đầy nó mò hoài vẫn không bắt đuợc.
- Mày bắt chúng chi vậy? – Tôi hỏi.
- Tao thay nước.
- Sao mày không đổ nước ra trước?
- Bắt vầy vui hơn.
Cuối cùng, nó cũng tóm được mấy con cá quỉ quái kia.
Đã mấy lần tôi định hỏi An về chuyện nghỉ học nhưng thấy nó muốn lờ, tôi đâm ra ngần ngại.
- Sao mày không mua cá lia thia về nuôi?
Tôi hỏi một câu chẳng ăn nhập gì với ý nghĩ trong đầu.
An không đáp, nó lặng lẽ đổ nước vào chậu.
Tôi lại nói:
- Lúc trước mày thích chơi cá đá lắm mà!
- Bây giờ tao hết thích rồi.
Nó nói với giọng trầm trầm.
Mấy phút trôi qua, hai đứa chẳng nói thêm với nhau một lời nào. Để xua tan bầu không khí ảm đạm, tôi rủ nó:
- Lát nữa tụi mình đi đá bóng đi!
An lắc đầu:
- Tao không đi đâu!
Tôi liếc nó:
- Mày ốm hả?
Nó lại lắc đầu.
Tôi quyết định đi thẳng vào vấn đề:
- Vậy sao mấy hôm nay mày không đi học?
Nó nói gọn lỏn:
- Tao nghỉ luôn.
Tôi bàng hoàng cả người:
- Mày nói chơi hay nói thiệt đó?
- Nói thiệt!
- Thôi đi! Đừng có điên!
Nó nhếch môi:
- Điên gì! Thích thì nghỉ thế thôi!
- Má mày không nói gì sao?
- Tao đi học hay ở nhà, má tao chẳng bao giờ để ý.
- Nhưng tại sao lại phải nghỉ học?
Thoạt đầu An không muốn nói, nhưng sau một thoáng đắn đo, nó thú thật:
- Tao xấu hổ với tụi bạn trong trường.
Tôi hiểu ra:
- Chuyện anh Dự bị bắt chứ gì?
- Ừ.
- Nhưng mà đâu có ai biết!
An buồn bã:
- Trước sau gì mọi người cũng biết.
Tự nhiên tôi thấy thương An vô cùng. Nghĩ đến hoàn cảnh tệ hại mà nó rơi vào, nghĩ đến nỗi buồn chán nó đang mang trong lòng, tôi nghe cay xè nơi mắt.
Thấy mắt tôi đo đỏ, An gắt:
- Việc gì mày phải khóc!
Tôi nổi cáu vặc lại:
- Chứ việc gì mày phải nghỉ học! Chuyện anh Dự có liên can gì đến mày?
- Sao lại không liên can?
- Ảnh làm bậy chứ mày đâu có làm bậy!
- Nhưng tao là em ảnh.
- Em thì em chứ! Ai làm nấy chịu!
An nói trổng trổng như tự nói với mình:
- Em kẻ cắp!
Giọng nó rầu rầu, nghe như một tiếng than.
Suốt buổi chiều, tôi quanh quẩn bên An và tìm mọi cách thuyết phục nó thay đổi ý kiến nhưng chẳng ăn thua gì. Nó cứ một mực đòi nghỉ học. Trước thái độ quyết liệt của nó, cho đến lúc ra về, lòng tôi vẫn còn giận dỗi.
Cuối cùng, không biết làm sao, tôi đành "xin ý kiến" của ba tôi.
Ba tôi rất đổi ngạc nhiên khi nghe tôi thuật lại mọi chuyện:
- Hóa ra kẻ nhốt tụi con là anh của An?
Tôi gật đầu:
Ba tôi xoa cằm:
- Con báo với ban chỉ huy Đội để các bạn tìm cách động viên An.
Tôi lắc đầu:
- Không được đâu, ba! An rất ngại bạn bè biết chuyện này.
Ba tôi nhíu mày:
- Hay là con báo với giáo viên chủ nhiệm!
Có lẽ không có cách nào khác! Tôi nghĩ bụng. Thực ra, tôi đã nghĩ đến chuyện gặp cô Nga nhưng trong bụng còn trù trừ vì tôi sợ cô "hỏi thăm" chuyện tôi với An bỏ học đi đá bóng bữa trước.
Nhưng khi gặp tôi, cô không nhắc gì đến chuyện đó. Sau khi nghe tôi nói, cô hỏi:
- Em đã nói chuyện này với bạn nào trong lớp chưa?
- Dạ chưa.
Cô gật đầu:
- Ừ, em giữ kín như vậy là tốt. Chiều nay cô sẽ ghé nhà An. Theo cô, chẳng việc gì An phải
bỏ học.
Chiều đó, tôi cùng cô Nga đến nhà An. Nhưng nó đi vắng. Nhà đóng cữa im ỉm.
- Chiều mai, cô và em ghé lại nhà An lần nữa!
Khi chia tay, cô Nga bảo tôi như vậy.
Nhưng tôi và cô Nga chưa kịp ghé An thì sáng hôm sau nó đã lò dò tới lớp.
Tôi bùi ngùi nhìn chiếc cặp trên tay nó:
- Mày đem sách đi trả hả?
Nó lắc đầu:
- Tao đi học!
Gương mặt thoáng vẻ tươi tỉnh của nó làm tôi ngạc nhiên:
- Bộ anh Dự được tha về rồi hả?
An nhún vai:
- Còn khuya!
Tôi không nén đuợc sự tò mò:
- Vậy tại sao mày lại …
Đang nói, chợt nhận ra sự vụng về trong câu hỏi của mình tôi liền im bặt.
Nhưng An chẳng để ý chuyện đó. Nó mỉm cười không đáp. Dường như nó muốn giấu tôi sự bí mật của nó. Tuy nhiên tôi chẳng lấy thế làm buồn. Hễ nó đi học lại là tôi vui rồi.
Mãi đến khi vào lớp, tôi mới biết nguyên nhân khiến An thay đổi quyết định khi thằng Quyền quay xuống khoe:
- Tối hôm qua, tao thấy anh mày trên ti-vi!
Thoạt nghe, tôi giật thót.
Nhưng Hưng nhí đã kịp bổ sung:
- Anh nó là "người tốt việc tốt" đó!
- Ai chẳng biết là "người tốt việc tốt"! Anh nó là kiện tướng lao động của thanh niên xung phong!
Thằng An ngồi nghe, mặt đỏ lên một cách ngượng ngập.
Hóa ra anh Vĩnh nó đã "cứu" nó. Niềm tự hào về ông anh này ít ra cũng giảm nhẹ được nỗi hỗ thẹn về ông anh kia. Tôi mừng cho An. Dù sao nỗi đau của nó cũng xoa dịu. Chỉ có điều trớ trêu là anh Vĩnh của nó, người anh mà trước đây đối với nó "có cũng như không", không bao giờ ngờ được những việc làm của mình lại có "giá trị thuyết phục" đối với em mình như vậy, điều mà tôi năn nỉ đến gãy lưỡi cũng không xong.
Trưa đó, tôi đưa An về tới tận nhà nó.
Dọc đường, chúng tôi chẳng trò chuyện gì nhiều nhưng nhìn vẻ mặt bình tĩnh của An, tôi biết rằng sóng gió đã qua đi.
Trước khi chia tay, An đột ngột bảo tôi:
- Chiều mai mày ghé qua học với tao!
Tôi trố mắt:
- Ngày mai đâu phải thứ năm!
An cười:
- Thì cần gì phải thứ năm! Bây giờ tao muốn học để đuổi kịp bạn bè!
Tôi nheo mắt:
- Mày không xạo đấy chứ!
An đáp vẻ cả quyết:
- Tất nhiên.
Thật ra tôi hỏi chọc nó chơi chứ trong thâm tâm tôi biết lần này An nói thật. Qua những chuyện vừa rồi, những suy nghĩ của An bắt đầu thay đổi. Điều đó đối với tôi hoàn toàn dễ hiểu.
Và tôi tin rằng một khi An đã chịu học, nó sẽ không thua kém bất cứ ai. Càng nghĩ tôi càng mừng cho An.
Tôi cũng mừng cho tôi nữa.
Bây giờ tôi có thể đi ngang qua lò thịt mà không hề sợ hãi. Như ngay lúc này đây, một mình tôi trên đường về nhà.
Thành phố Hồ Chí Minh 1988
Nguyễn Nhật Ánh




Comments (0)
Trackbacks - Pingbacks (0)