Đêm nay anh mơ về em!

1250737914 demnayanhmoveem200 thumb Đêm nay anh mơ về em! “Đối với cả thế giới này, chỉ là một ai đó. Nhưng đối với ai đó, là cả thế giới này” – có người đã từng nói thế… Với anh, anh thấy nó thật đúng với hai đứa mình, cho dù anh không còn được ở bên cạnh nữa.

Em yêu dấu, bây giờ anh đã đi xa, nhưng trái tim anh vẫn hướng về nơi ấy, nơi lần đầu tiên anh đã gặp em, đã yêu em, đã lặng lẽ đi bên cuộc đời em…

Anh yêu em! Đó là điều bình dị nhất và thiêng liêng nhất với anh. Em có yêu anh? Có lẽ đó là điều anh không bao giờ được biết. Nhưng có gì đâu, khi anh đã được gặp em, được yêu em… đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất của anh, kể từ khi anh bước chân vào cổng trường đại học 6 năm về trước.

Ngọc! Em còn nhớ những bài tình ca anh hát tặng em? Nhớ “Forever – Stratovarius” mà anh đã dịch tặng em không? Anh đã từng nói, anh như chàng trai trong bài hát đó, và bây giờ anh đang như thế, và vẫn hát “Forever” trong mỗi đêm nhớ em.

Ngọc! Anh đã bỏ học, và anh đang lang thang, không biết đi đâu về đâu. Anh không còn là chàng trai thông minh nhất HV như ngày xưa nữa. Vì anh đã ra đi! Ra đi không hẹn ngày về…

1250737905 dem nay anh mo ve em2 Đêm nay anh mơ về em!

Trái tim anh luôn cháy sáng ngọn lửa của niềm tin và hy vọng…

Ngọc! Em có biết vì sao anh từ bỏ tương lai tươi sáng của mình để đặt chân vào con đường mà ai cũng cho là “đường chết”? Có lẽ em sẽ không bao giờ hiểu được. Trời ơi! Giá như anh có thể…

Ngọc! Đêm lạnh quá. Lang thang và mỏi mệt. Văng vẳng thì thầm. Quen quá. Đúng rồi. Đúng là nó… “mùa đông buốt giá – ánh sao đêm – làm sao quên – đôi mắt ấy”… Những kỷ niệm ngày xưa lại hiện về nhức nhối… Đúng rồi, nơi đó, có em, và có cả những gì đẹp nhất mà anh từng gắn bó. Tất cả, cứ nhạt nhoà theo từng nốt nhạc, nhạt nhoà… “Đêm nay anh về em!”…

Lạnh quá. Giât mình tỉnh giấc. Đêm khuya rồi. Yên lặng quá. Bật điện. Châm điếu thuốc. Giật mình, trong gương là một người xa lạ: cao cao, gầy gầy, mái tóc tốt để xoã che cả gương mặt, chỉ để thoát ra đôi vẻ lạnh lùng và sương gió… Ngọc! Em có còn nhận ra anh không???

Anh đã ra đi, nhưng em mãi là người con gái duy nhất trong trái tim anh! Anh sẽ không chết, sẽ chiến đấu hết mình, để được sớm trở về bên em!

Trong gương, vẫn sáng lên gương mặt lạnh lùng và sương gió đó, nhưng mấy ai hiểu: Phía sau gương mặt lạnh lùng và sương gió đó, là đôi mắt rực sáng quyết tâm, là trái tim nóng luôn cháy sáng ngọn lửa của niềm tin và hy vọng!

Đợi anh nhé! Anh sẽ trở về!…

hero.nguyen.1905@gmail.com

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)