Đàn bà thì cả tin còn đàn ông thì nhẹ dạ …

Một cô bạn tôi phán: "Đàn bà không có đàn ông thì không cân bằng về tâm sinh lý". Điều này cũng giống như ăn bún bò Huế mà thiếu ớt hiểm hay tô mì Quảng lại thiếu bánh tráng và quả ớt sừng.

1264951216-dan-ong-cung-thuong-thoi2

Vì lẽ tự nhiên ấy, cô loay hoay đi kiếm sự cân bằng. Cân bằng về tâm và sinh lý. Một ngày, cô gặp lại tôi, phán một câu cũng khổng lồ không kém: "Đàn ông là cái quái gì. Nếu dựa vào họ để kiếm sự cân bằng, không khéo có lúc mình sẽ phát rồ!". Nghe thấy lạ.

Thèm đàn ông là điều kiện ắt có, muốn đàn ông là điều kiện để đú

Cũng lạ khi cô cho rằng đôi khi phụ nữ chỉ thèm đàn ông. Họ không phải thèm muốn mà giống như thèm ăn kem khi đi ngoài đường nắng gắt, thèm cây ô che khi mưa bắt đầu nặng hạt, thèm áo ấm khi tiết trời se se lạnh, thèm một ly cà-phê thơm nồng hơi đắng, hơi ngọt khi đang ngồi nghĩ chuyện vu vơ, hay thèm một bát nước mắm pha chanh, đường, tỏi, ớt, gừng băm nhuyễn khi thấy đĩa ốc gạo luộc nóng hổi trước mặt… Nghĩa là cái sự thèm này rất cần, vừa hợp lý nhưng cũng vừa nhuốm màu thực dụng. Nói một cách hoa mỹ hơn, như các ông nhà văn thời Tự Lực Văn Đoàn, đó là cái để đạt được một lý tưởng, một hoàn hảo, một điểm mười đỏ như son và tròn như quả trứng vẽ bằng máy vi tính không tỳ vết.

1264951320_dan-ong-cung-thuong-thoi Đàn ông cũng… thường thôi! (Ảnh minh họa)

Nhiều khi người ta nuôi dưỡng thèm muốn để kéo dài sự mong chờ. Tại sao?

Vì muôn đời, lý tưởng chỉ là hai từ để con người hướng đến chứ không bao giờ đạt được. Hay đơn giản vì chúng tôi là đàn bà. Đã là đàn bà, đến Đức Chúa trời cũng không thể hiểu được. Và rồi đàn bà ngồi lại với nhau, y như một số chuyên gia tâm lý, bắt đầu phân tích. Tất nhiên là theo kiểu của đàn bà. Họ quả quyết như đinh đóng cột, đại khái: Đàn ông đã có gia đình trong các thành phố, mặt cứ hếch hếch, tay đút túi quần, tay cầm điện thoại. Họ chẳng thiết đến vẻ bề ngoài vì đã cơ nơi có chỗ, có cô vợ chịu đựng mình nên bao nhiêu phức tạp ngày trai trẻ cho hết vào sọt rác. Nhìn họ, ta thấy giống như nhìn vào trang báo dành cho người loạn, viễn, cận thị: Chữ nghĩa xếp hàng ngay ngắn, thẳng băng, to như con gà mái, đứng xa một mét cũng đọc được.

Đàn ông đang độ tuổi bốn mươi mà chưa vợ, hoặc ly dị, giống như một trang ô chữ, tinh tướng, phức tạp, đầy câu hỏi. Đàn bà dễ dàng bi kích thích để kiếm ra câu từ chính xác điền vào ô trống. Sau khi làm xong công việc tưởng khó khăn này, họ thấy chẳng có gì khó. Thì ra ô chữ ấy cũng là tẻ nhạt!

Đàn ông đang độ ba mươi thì ôi thôi, họ tự xem mình như cái rốn của vũ trụ. Họ cũng đi nghênh ngang, xếp hàng ở quán cà-phê trước tòa nhà Sun Wah, TP. HCM, khoe điện thoại đời mời nhất.

1264951216-dan-ong-cung-thuong-thoi1

Thèm đàn ông là điều kiện ắt có… (Ảnh minh họa)

Họ ăn diện láng lẩy, ngồi chỗ nào phải có nhiều người thấy, mở miệng ra phải cái gì cũng biết, cũng thử rồi, cũng đọc, cũng nếm qua rồi. Họ chỉ thiếu một bộ phận có thể dùng để lắng nghe xem người khác nói gì thôi.

Những em trong độ tuổi hai mươi thì hệ thống não bộ phía trước chưa phát triển đầy đủ, chưa chín muồi nên chẳng biết sợ là gì. Hợp chủng quốc là đây, tóc kiểu Đại Hàn, nhuộm màu Nhật, mắt – môi – mũi – miệng là  Việt Nam, tướng đi nhún nhảy, kiểu cách giống như mấy anh Mỹ da màu chơi nhạc rap, nói chuyện, viết lách giống như họ đang quản lý một thế giới hành tinh tuổi teen.

Thoạt nhìn thấy vui mắt, nhưng cái vui mắt cũng tương tự khi người ta được nhìn chú gà trống choai choai đấy thôi.

Thế tại sao đàn bà lại thèm đàn ông một cách ghê gớm?

Thèm như khi ăn miếng thịt vịt béo ngậy thì tương tư đến bát nước mắm gừng, như thấy miếng beefsteak tự nhiên trong lòng nhớ đến dao, nĩa. Vậy hóa ra trong cái thèm này, người đàn bà muốn thỏa mãn cái muốn cho "no nê đủ đầy" của mình.

Có lẽ đúng.

Một mai qua cơn mê

Nếu những người đàn ông này là thuốc thì đàn bà chúng tôi là những kẻ dùng thuốc.

Đôi khi phụ nữ nghiện thuốc đến độ không có thì vật vã, thèm thuồng, mơ mộng, tưởng tượng ra khi có thuốc sẽ sung sướng thế nào.

Có nhiều quá, họ lại nằm đờ ra, buồn nôn, thấy sợ, thề sẽ không bao giờ thử thuốc này một lần nữa.

Tuy nhiên, thuốc mới ra liên tục, mùi khác, vị khác, bao bì khác, kích cỡ khác, đàn bà lại thèm, lại thử, lại nghiện, lại ngán, lại thề… Nhưng thưa các đấng mày râu, đừng tưởng bở, đừng chảnh và ngửa mặt lên trời bảo: "Hạ mục vô nhãn" đàn bà. Như thế tức là ăn dưa bở đấy, bởi đôi khi không có thuốc, phụ nữ cũng chẳng bị sao. Người ta có thể nhai kẹo cao su liên tục, vừa giúp cơ hàm làm việc trơn tru, vừa tiết ra được nhiều nước bọt có một chất kích thích gì đấy giúp quá trình tiêu hóa diễn ra hiệu quả hơn, vừa trông rất Tây.

Qua cơn thèm cũng như qua cơn mê.

Đàn bà sẽ tự hào là đã qua cơn.

Còn những trang ô chữ rắn mắt kia? Cho lên Google, bao nhiêu cái tinh tướng, phức tạp, câu hỏi gắt gao kia đều phải đầu hàng vô điều kiện. Các ô chữ trống sẽ được điền đẩy đủ một cách nhanh chóng.

Sau khi làm xong, phụ nữ sẽ ngó ngược, ngó xuôi kiếm một ô chữ mới để tiếp tục thử tài nghệ, kiến thức sâu sắc của mình. Không chừng họ lại bê về một cuốn tổng hợp các ô chữ, trong đó có khoảng một trăm ô chữ, mỗi ngày điền vào một trang. Mỗi ngày, họ lại thành thạo hơn và nhanh chóng tăng level. Cuối cùng, họ có thể thiết kế ô chữ và trở thành chuyên viên tâm lý.

Xem báo ư? Qua tay người phụ nữ, chỉ cần vò một cái thật khẽ, những trang chữ to ngay hàng thẳng lối này bắt đầu hỗn loạn, nhăn nhúm. Những trang vui cười, đọc vào bò lăn ra cười, chỉ để phụ nữ giải trí, tiêu khiển vào một buổi sáng Chủ nhật rảnh rỗi, sau khi họ đã uống sinh tố ở quán cà-phê hay đến spa massage mặt và nằm thư giãn thoải mái trên chiếc giường êm ấp, thơm tho.

Đọc xong trang vui cười này, họ lại lục tục thay quần áo đẹp, xuống phố mua sắm. Và họ còn mua thêm tờ báo mới, không chừng lại có những trang vui cười hay ho hơn.

1264951216-dan-ong-cung-thuong-thoi2

Đàn bà vốn nhẹ dạ cả tin khi đứng trước cánh đàn ông… (Ảnh minh họa)

Đàn bà cả tin, đàn ông nhẹ dạ

Nói hùng hổ vậy thôi chứ thật ra đàn bà vốn nhẹ dạ cả tin khi đứng trước cánh đàn ông. Chính vì thế, đối với các đấng tu mi nam tử, họ thường có cách lựa chọn thông minh hơn.

Cách ấy là gì?

Trong tục ngữ Ấn Độ có câu thật hay, đại khái: Hãy tránh con hổ một trăm mét, tránh người say rượu một nghìn mét, tránh xa đàn ông đến một triệu mét.

Vậy là an toàn.

Mà thật ra khi chọn cho mình sự an toàn ấy, người đàn bà mới tạo ra cơ hội để được đàn ông… lao đến!

Khi người đàn ông không chủ động lao đến, họ có còn đáng mặt đàn ông không?

Lao đến như một mũi tên nhắm thẳng vào mục tiêu.

Và đàn bà lại đi sắm một cánh cung, tập tành trở thành con mồi bóng bẩy. Họ tiếp tục nhử những mũi tên rất nhẹ dạ lại cứ "ăn dưa bở", tưởng rằng mình rất thiện nghệ.

Phong cách

Post to twitter