Vở kịch của kẻ điên

Một em hot girl mặc quần ngắn cũn, đùi trắng muốt, mông cong veo, xách được hai túi ni lông đầy bia, mặt mày hớn hở như sắp được về nhà chồng… 

Trên đường về, suy nghĩ về sự việc gây tranh cãi gay gắt ở công ty, y thấy mình ngu thật. Lẽ ra y không nên viết báo cáo về sự tắc trách của tay phó phòng. Vây cánh của hắn trong công ty đông như quân Nguyên. Động vào hắn khác nào động vào tổ kiến lửa. Cứ chiều hướng căng thẳng gia tăng thế này, vài hôm nữa tên của y lại chềnh ềnh trong danh sách cắt giảm biên chế cũng nên. Mất việc, mụ vợ dở hơi lại được dịp rên rẩm thì sao mà chịu nổi.

Đèn đỏ. Chẳng cần nhìn, y cũng biết là đang đèn đỏ. Đến ngã tư, dòng người đứng khựng lại không nhẽ lại đèn xanh. Trong xã hội này phải tập hình thành quan điểm số đông luôn đúng. Số đông có sai chẳng ai dám bắt phạt số đông đâu mà sợ. Những trường hợp làm trái với số đông thường chuốc lấy hậu quả nặng nề.

Lấy sự việc diễn ra ngay trước mắt y làm ví dụ. Chưa thấy ai rỉn ga mà tay tài xế xe khách đã từ phía sau lao lên trước để giành đường. Phía rẽ trái hiện đang là đèn vàng. Một chiếc tải cũng đang vội vàng làm cú chót. Hai anh xe khách và xe tải như hai con thú dữ hùng hục lao vào giành miếng mồi béo bở giữa giao lộ. Phanh cháy đường. Nghe uỳnh một phát còn kinh hơn tiếng sấm. Xe khách không hề hấn gì. Âm thanh ấy là tiếng xe tải đổ kềnh ra đường. Xe tải chở bia. Bao nhiêu là bia trong thùng xe đổ tràn ra đường, lăn lông lốc.

Sau giây phút kinh hoàng, cả ngã tư trở nên huyên náo.

– Bia kìa!

– Mẹ nó! Bia rớt hết ra đường rồi kìa. Có phí không chứ!

– Ê mày! Vào lấy vài lon về nhậu đi mày!

Đám đông lao vào nhặt bia như đàn gà sắp chết đói lao vào sân mổ thóc. Người trên vỉa hè chạy xuống, người đi đường vội vã dừng xe lao vào nhập cuộc. Những khuôn mặt mọi rợ đang hăm hở chen lấn vào đám đông, những tiếng hò hét chửi bới lẫn nhau… bát nháo còn hơn một cái chợ vỡ.  

– Ơ mấy người này hay nhỉ? Mấy người làm như thế là ăn cướp! – Y thảng thốt nói.

– Mắc mớ gì đến nhà anh! Tôi không lấy người ta cũng lấy hết. – Con mẹ bán xổ số, vừa nói vừa nhặt bia bỏ vào nón.

– Dừng lại đi! – Y lớn tiếng.

Tay thanh niên săm trổ kín vai, không biết có quan hệ gì với con mẹ bán xổ số không, giơ điếu cày chỉ vào mặt y, hăm dọa:

 Mẹ cái thằng này! Có phải bia của mày không mà mày nói lắm thế. Mày có tin là tao tương vỡ cái a lô của mày không?

Y câm họng. Một lần nữa số đông là công lý. Y đành an phận với vai trò của một người xem. Đây là một vở bi hài kịch sống động và đông vai diễn nhất.

Anh tài xế xe tải lồm ngồm bò ra từ cabin, máu me đầy mồm, năn nỉ van xin từng người một. Được đầu này thì mất đầu kia. Năn nỉ… rồi bật khóc vì bất lực! Trong khi đó diễn viên quần chúng mỗi lúc một đông hơn.

Gần chỗ y đang đứng, thằng anh mặt mày lâng láo bảo thằng em:

– Mày chạy về lấy xe ba gác ra đây. Nhanh! Không người ta hốt hết bây giờ!

Thằng em chạy về, nhanh như sóc đẩy xe ba gác ra. Hay anh em nó “xơi” ngon lành năm thùng nguyên vẹn rồi mất hút trong ngách nhỏ. Bà mẹ đưa con đi học ngang qua, tiện tay nhặt được hơn chục lon, lấy làm phấn khởi vì tối nay đã có món cho chồng giải khát. Rồi còn có cả hot girl, em mặc quần ngắn cũn, đùi trắng muốt, mông cong veo, xách được hai túi ni lông đầy bia, mặt mày hớn hở như sắp được về nhà chồng…

Đám diễn viên quần chúng khác còn trơ trẽn hơn, chửi rủa, giày xéo lẫn nhau để tranh giành thứ vốn chẳng thuộc về mình.

Đám người điên loạn! Các người đang cười trên máu và nước mắt của người khác đấy. Các người là một lũ sâu bọ, lũ thối tha! Các người không cho ta nói thì ta chửi. Ta cứ chửi đấy!

Y chửi thầm trong bụng. Thằng du côn vừa nạt y vẫn đứng gần đấy. Bây giờ y mà mở mồm ra không khéo nó lại cho hết đường nhai cơm. Y bỗng thấy mình hèn vô cùng. Y không có can đảm để đứng về số ít. Số ít thì đang bị hiếp đáp bởi số đông hung hãn, còn y thì đứng trơ như một con chó đá sủa không ai nghe thấy.

Không thể đứng chịu nhục thêm được nữa, y phải về, phải chui vào bồn tắm để rửa hết cơn bực bội, rồi ăn cơm vợ nấu, rồi xem ti vi… rồi đêm đến hì hục với vợ xong lăn ra ngủ. Thế là hết ngày.

Về cho sớm sủa!

Vở kịch của kẻ điên - 1

Vở kịch của y tái hiện lại cảnh hôi bia y đã được chứng kiến (Ảnh minh họa)

***

Thấy y vừa về đến nhà mặt mày đã sưng sỉa, vợ y sốt sắng hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. Y chẳng buồn trả lời vợ. Lẳng lặng vào nhà tắm. Ngâm mình trong nước lạnh là cách để giải tỏa phần nào những phẫn uất đang dồn nén trong y.

Tắm táp xong, y vào phòng khách bật ti vi lên xem. Tại đây, vợ y bắt đầu lèo nhèo:

– Sao công ty anh chậm lương thế? Sắp tới phải lo tiền học cho thằng Mít đấy. Em hỏi thăm rồi, chỉ cần lót tay mười triệu là con mình chắc chắn vào trường điểm!

– Mới vào lớp một đã bày vẽ trường điểm. Trường nào chả vậy! Không chạy chọt gì hết.

– Trường điểm họ đào tạo tốt hơn chứ. Anh muốn con mình sau này ra trường thất nghiệp hả?

– Đúng là đàn bà! Học hành tốt hay không là ở nó. Nó đã có chí thì vứt nó xuống hố phân nó vẫn sống. Còn không có chí thì ngồi trên đống vàng thì cũng có ngày sẽ chết đói thôi.

Vợ y cau có nói:

Có thể bạn muốn xem:   Bé gái bất hạnh phải phục vụ 20 khách mua” dâm” mỗi ngày

– Anh nói thế có ngửi được không? Anh hằn học việc gì ngoài kia mà giở giọng cùn ra như thế?

– Tôi sắp mất việc… Cô hài lòng rồi chứ?

– Sao lại mất việc? Vẫn là rắc rối với tay Tuấn phó phòng phải không? Em quen cái Hiền – vợ tay Tuấn. Có gì em nhờ Hiền giảng hòa cho. Chỉ cần anh nhượng bộ xin lỗi tay Tuấn một câu là ổn cả!

Y cười mỉa:

– Bố khỉ! Mất việc thì thôi. Làm công nhân. Không phải xin lỗi bọn chó ấy!

– Mất việc để vợ con anh chết đói hả? Anh học ở đâu cái ngôn ngữ đầu đường xó chợ thế?

– Cô im đi!  – Y trợn mắt quát.

Vợ y giãy nảy rồi gào khóc. “Ối bố mẹ ơi…” là bài khóc kinh điển nhất của mụ ấy. Bây giờ có nhiếc móc hay dỗ dành thì vợ y cũng không nín được. Như mọi lần, y lại để vợ khóc chán chê, rồi đêm đến chui vào trong chăn ủ ê xin lỗi vợ…

Y vào phòng làm việc, khóa chốt cửa. Tiếng khóc của vợ y như tiếng loa phát thanh rè đặc vọng qua khe cửa. Có lẽ việc đầu tư là một cánh cửa cách âm là cần thiết đối với y trong những năm tháng còn lại của cuộc đời .

Y đến bàn làm việc. Mở laptop ra. Đeo tai phone vào. Y cần phải viết một thứ gì đó trước khi cuộc đời y chuyển biến thành bi kịch.

Ngoài vợ và một số người bạn thân của y ra, không ai biết y từng là một blogger nổi tiếng trên Yahoo 360, có tên là Người Buôn Chuyện. Từ ngày Yahoo 360 đóng cửa, y chuyển qua facebook nhưng không hoạt động nhiều. Facebook Người Buôn Chuyện cũng có vài nghìn người theo dõi.

Tiêu đề bài viết: “Càng ngày càng đê tiện”

“Hôm này là ngày tồi tệ!

Một vở bi hài kịch đã diễn ngay tại cửa ngõ của thành phố hoa lệ này. Tôi phải chua xót nói rằng tôi cũng là một diễn viên trong vở kịch ấy.

Vở kịch nói về một chiếc xe tải chở bia bị lật, bia vương vãi ra đường, hàng trăm người, từ trí thức đến lao động bình dân, từ du côn đến hotgirl lao vào tranh giành từng lon bia vốn thuộc về anh tài xế bất hạnh kia. Mặc cho anh tài xế máu me đầy mặt, khóc lóc van xin, nhưng đám đông vô nhân tính ấy vẫn náo nức hôi của.

Lẻ tẻ vài người đóng vai người tốt giúp anh tài xế nhặt lại bia. Lẻ tẻ vài người nữa như tôi đóng vai khán giả. Còn lại đám đông, họ đóng vai kẻ cướp.

Con mẹ bán xổ số cầm nón chạy ra vơ vét.

Thằng anh giục thằng em kéo hẳn xe ba gác ra.

Hot girl tung tẩy nhặt bia như đi dự hội.

Bà mẹ đưa con đi học qua, cũng ghé vào làm ít gọi là của trời cho….

Diễn viên đóng vai kẻ cướp mỗi lúc một đông hơn. Vở kịch vốn hỗn loạn nay lại thêm nhiều chi tiết mới.

Tôi không đủ kiên nhẫn để xem hết vở kịch ấy. Có thể một số các bạn đang đọc bài này nói rằng tôi vô cảm. Ồ! Thế thì nhẹ cho tôi quá. Tôi đê tiện. Vô cảm trước bất hạnh đồng loại chính là sự đê tiện.

Nhưng chí ít lúc ấy tôi đã biết rằng tôi đê tiện. Còn các người… các người sung sướng, hả hê trước máu vào nước mắt của đồng loại các người có nghĩ rằng các người còn khốn nạn hơn tôi?

Tâm lý đám đông khiến các người trở lên mù quáng? Vậy xe tải chở phân bị lật các người có như đàn ruồi bu vào đống phân đó không?

Hay là bần cùng quá sinh đạo tặc?

Tất cả chỉ là là ngụy biện cho sự suy thoái đạo đức của các người!

Tôi nói với các người đủ rồi!

Bây giờ tôi muốn với các bạn đọc của tôi. Đã bao giờ bạn đọc cảm thấy lạc lõng trước đám đông điên loạn, rồi thu mình trong vở kịch câm chỉ có duy nhất một nhân vật. Tôi đã như vậy. Và tôi thấy mình càng ngày càng đê tiện!”

Đến đây thì y không viết thêm được nữa. Cảm giác phẫn nộ lẫn ê chề đang khuấy trộn trong trí óc y. Y tưởng tượng ra những bản mặt khó coi của độc giả sau khi đọc bài viết này. Số ít sẽ xúc động vì đồng cảm? Số nhiều thì ắt hẳn sẽ là cho là nhảm và thằng viết bài bị điên. Xã hội này có cần một thằng điên chửi đời chửi người như y?

Đang nghĩ ngợi mông lung, y bỗng thấy điện thoại rung bần bật trong túi quần. Là vợ y gọi. Lúc bỏ tai phone xuống để nghe điện thoại, y mới giật mình bởi tiếng đập cửa uỳnh uỳnh của vợ y.

 Anh có định mở cửa cho tôi không thì bảo? –  Vợ y gào lên.

 Tôi sẽ mở cửa! Nhưng cô đừng có mà khóc lóc và léo nhéo bên tai tôi.

– Bây giờ anh còn cấm tôi khóc hả?

  Vậy cô cứ khóc đi. – Y thủng thẳng nói. – Tôi đang điên.  gày mai tôi sẽ xin nghỉ việc để vào bệnh viện tâm thần!

– Anh là đồ hèn! Anh định để vợ con điên theo anh hả?

– Đúng! Tôi hèn. Xã hội này khiến tôi phát điên. Về nhà, tôi muốn được thanh thản nhưng cô với những lời than vãn của cô lại càng làm tôi phát điên! Tôi đã nói vào bệnh viện tâm thần là sẽ làm đấy!

Vợ y dịu hẳn, sụt sịt và nấc nghẹn trong điện thoại. Không còn nghe thấy tiếng đập cửa nữa, y nở nụ một cười méo mó rồi đứng dậy ra mở cửa.

Trong khi bài viết của y đang được bàn tán xôn xao trên mạng xã hội thì trí óc y vẫn còn lưởng vưởng những suy nghĩ về một vở kịch. Vở kịch của ngày mai, diễn ra tại xã hội này. Xã hội càng ngày càng có nhiều những kẻ điên, đằng sau mỗi một kẻ điên đều có một đám đông được gọi là con người!

Hưng Trần (Khampha.vn)