Có hạnh phúc khi chọn người đã ly hôn

Tôi biết anh qua một website, ngay sau đó đã gặp bên ngoài, tôi nhận lời làm người yêu của anh, đến nay gần một năm. Khi mới bắt đầu quen nhau, tôi được dẫn đi gặp bạn bè thân của anh. Tôi muốn về nhà anh, anh cũng đồng ý nhưng vì nghĩ nên để một thời gian nữa quen lâu hơn rồi về sau. Trong thời gian này chúng tôi quen nhau như vợ chồng, tuần nào anh cũng qua tôi và ở lại đến sáng đi làm. Tính anh trầm, ít nói, cũng khá nghiêm.

Một hôm tôi nhận được tin nhắn của người phụ nữ nhận là vợ anh, chị nói đã có con với anh gần 2 năm rồi, làm đám cưới cách đây 2 năm nhưng chưa đăng ký kết hôn. Sau khi nói chuyện, tôi quyết định chấm dứt hẳn với anh, tôi không thể để em bé vô tội rơi vào cảnh cha mẹ không hạnh phúc. Sau đó anh gọi điện và muốn gặp tôi ngay khi ở quê vào lại Sài Gòn để giải thích. Anh nói vợ chồng đã ly thân trước khi gặp tôi, cũng không làm gì có lỗi với tôi. Anh chỉ sai là ngay từ đầu không nói từng có vợ con, vì sợ tôi không quen anh nữa.

Vợ anh cũng khẳng định hai người đã ly thân, vì cô ấy và con không chịu vào Sài Gòn sống cùng anh. Anh rất yêu thương con và những lúc nào có thể về quê được là anh về thăm con. Sau khi nghe anh giải thích, tôi được biết chị đã nói không hay nên hai bên nội ngoại của anh không ưa gì tôi. Anh chỉ nói với tôi: “Cô ấy đi nói tất cả như vậy làm anh mang tiếng”.

Tôi tiếp tục quen anh và chấp nhận. Tôi bên đạo, gia đình ít con nên nếu bố biết chắc chắn không bao giờ chấp nhận. Mẹ biết chuyện nhưng chỉ khuyên tôi bỏ đi chứ không gắt gao bắt phải bỏ ngay. Anh đã dẫn tôi về gặp mẹ anh, bác cũng bình thường, chỉ nói 2 đứa không hợp tuổi, nhưng cũng không một hai phản đối.

Tôi cũng được gặp em của anh, tiếp xúc nói chuyện với bé gần một ngày, bé nói do vợ trước đây của anh không làm đúng phận làm dâu nên gia đình ít người quý mến. Chị ấy không siêng năng, bừa bộn, không phụ giúp dọn dẹp nhà cửa, cái chổi cũng không muốn động vào, được tính lễ phép nên một số người trong họ hàng thỉnh thoảng gặp giao tiếp thì quý mến, vì thế khi nghe chị nói về tôi, mọi người rất giận và ghét tôi.

Có thể bạn muốn xem:   Choáng với cậu bé tí hon lái xe ba gác đưa cha say rượu về nhà

Chị ấy vào Sài Gòn ở cứ kêu buồn và bế con về quê. Anh có nhà ở Sài Gòn, nếu 2 người lập nghiệp ở đây anh có thể phát triển được, nhưng về quê anh mất hết, làm lương 2-3 triệu không đủ nuôi con nhưng chị không chịu vì gia đình ở quê của chị cũng khá. Em gái anh khuyên tôi không nên chọn anh làm chồng vì tôi chưa phải là gái đã có gia đình, để có một đám cưới với anh rất khó, không được danh phận gì. Tính anh cũng bừa bộn, làm biếng, cố chấp, tính tôi bình thường như mọi người, chẳng có gì hơn.

Tôi không quan tâm lắm về tính tình của anh, nghĩ mình đã biết hết và có thể chấp nhận được. Tôi không phải là người trong cuộc nên không biết tình cảm hai người hiện tại như thế nào. Chị và anh vì tình nghĩa vợ chồng 4 năm nên không thể nào không có tình cảm, nhưng anh đã không liên lạc với chị nữa và nếu tôi chấp nhận đi tiếp anh bảo sẽ chọn và cưới tôi.

Theo em gái anh nói thì chị ấy không còn tình cảm, chỉ hiếu thắng khi thấy anh có người mới nên có thái độ như vậy. Tôi vẫn quen anh, giờ chưa thể cưới được vì anh đang phải chịu tang một năm nữa. Tôi vẫn sống như vợ chồng với anh, dùng biện pháp an toàn nhưng tôi vẫn lo lắng lỡ có chuyện gì thì sao. Bố mẹ tôi sẽ rất buồn, sẽ mất mặt với họ hàng, anh sẽ không kịp học đạo và lễ trong nhà thờ. Bên đạo tôi nếu không được lễ trong nhà thờ thì coi như đám cưới đó rất buồn và mang tội.

Tôi thương vì anh trầm tính, nghiêm nghị, chín chắn nhưng chẳng ngọt ngào. Tôi thật sự mệt mỏi khi cứ lo lắng sẽ có thai mà chưa về làm vợ anh. Không biết có nên dừng mối tình này không? Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

Hảo