Ngoại tình… để trả ơn !!!

Suốt bao năm qua, anh chu cấp tiền bạc cho mẹ con tôi nên tôi không nỡ rời xa anh.

Ngoại tình... để trả ơn

Tôi phải trả nợ anh món nợ tình cảm, tiền bạc suốt bao năm qua (Ảnh minh họa)

Tôi thực sự không biết cuộc đời mình rồi sẽ đi về đâu nữa. Năm nay tôi 36 tuổi, đã ly dị chồng được 9 năm. Suốt 9 năm qua, tôi phải vật lộn với cuộc sống để nuôi hai đứa con của mình, đứa con trai lớn năm nay đã 17 tuổi, bé gái cũng đã 14 tuổi rồi. Vì cuộc sống mưu sinh, tôi chấp nhận cảnh đi làm thuê. Có người đàn ông đã có vợ con, anh ấy thấy tôi vất vả, thường xuyên giúp đỡ cho mẹ con tôi đủ thứ.

Nhưng từ lúc quen anh tới giờ, lúc nào tôi cũng cảm thấy lương tâm mình không đúng. Tôi thấy mình có lỗi với vợ con anh rất nhiều. Thế nhưng, anh không quan tâm tới điều đó. Anh yêu tôi và chỉ cần tôi dành trọn tình cảm cho anh là được. Thế nhưng, anh lại là người hay ghen tuông thái quá, hễ tôi trò chuyện với bất cứ người đàn ông nào, dù trẻ hay già, anh đều tỏ vẻ khó chịu, bực bội và chửi mắng tôi.

Càng sống bên anh lâu, tôi càng thấy có lỗi với những đứa con tội nghiệp của tôi và vợ con anh. Đã nhiều lần tôi đề cập với anh rằng: “Chúng mình dứt khoát đi anh. Con anh và con em giờ đã lớn hết rồi. Lỡ ai biết được mối quan hệ của chúng mình thì chỉ có những đứa trẻ phải chịu đau khổ thôi”.

Ngoại tình... để trả ơn - 1

Không biết cuộc đời tôi rồi sẽ ra sao nữa? (Ảnh minh họa)

Có thể bạn muốn xem:   Ba chữ “T” tạo nên thành công của bạn

Thế nhưng, đáp lại sự thành khẩn của tôi, anh lại bắt đầu dùng những lời lẽ cục cằn, vô học chửi bới, dằn mặt tôi. Tôi hỏi lại anh: “Không lẽ mình cứ phải sống lén lút như thế này mãi sao?”. Anh bảo rằng: “Cứ sông như vậy đi! Anh sẽ lo cho mẹ con em suốt cuộc đời này! Em không phải suy nghĩ nhiều về chuyện đó làm gì cả”.

Thật lòng mà nói, tôi không còn tình cảm với anh nữa… Nhưng tôi vẫn phải chấp nhận ở bên anh, nghe theo anh bởi món nợ tiền bạc và tình cảm trong suốt bao năm qua tôi không thể nào đền đáp cho anh được.

Tôi đang thực sự hoảng loạn và lo lắng bởi giờ đây, con tôi cũng đã khôn lớn rồi, tôi sợ chúng biết được sẽ buồn, sẽ tổn thương và không còn tôi trọng tôi nữa!

Không biết cuộc đời tôi rồi sẽ ra sao nữa?

Giấu tên