Bắt gặp người yêu ôm hôn gã trai khác.

Ánh mắt đầy lửa của anh khi bắt gặp em đang ôm hôn thắm thiết một gã trai khác tại quán cà phê nhỏ…

bi_hon

Khi còn là một cô học sinh cấp III, tình yêu với em là điều gì đó thiêng liêng hơn tất thảy mọi thứ trên cõi đời này. Em yêu và tôn thờ cậu bạn học cùng lớp. Em nguyện sẽ giữ trọn bên cậu ấy một trái tim chung tình, nắm tay cậu ấy đi hết cuộc đời.

Vậy mà em đã chẳng thể giữ nổi lời hứa, tất cả chỉ là một giấc mơ đẹp thoáng đến rồi vội đi ở cái tuổi ô mai đỏng đảnh, giận hờn vu vơ.

Người ta vẫn thường nói tình đầu khó đến được với nhau. Thế nhưng, tình đầu đã làm em bớt vụng dại, bớt non nớt để rồi em dễ dàng đến với mọi lời mời gọi của những cuộc tình khác.

Em ăn diện hơn, phấn son dùng thường xuyên hơn, quyến rũ và chín chắn ở cái tuổi mười tám còn nhiều mơ mộng. Bao ánh mắt của cánh mày râu đổ dồn về phía em, những tin nhắn điện thoại ngày nào cũng dày kín với những lời giới thiệu, làm quen.

Trong số những gã trai em quen, người thì con nhà giàu ăn chơi, người thì rất đỗi bình thường nhưng có học thức nhưng em vẫn mê một anh chàng có học thức hơn cả bởi em cũng đang là  sinh viên đại học.

Em yêu anh không phải bởi anh đẹp trai, bởi anh ga lăng nhưng anh là người duy nhất khiến trái tim em đóng băng vì vẻ mặt lạnh lùng, bác học nhưng lại vô cùng tình cảm mà anh luôn dành cho em.

Em ích kỷ, em tham lam và chỉ biết sống vụ lợi cho bản thân mình (Ảnh minh họa)

Trong những tháng ngày yêu anh, em vẫn hẹn hò với những gã trai khác mà anh chẳng thể bắt bẻ. Con gái có quyền được lựa chọn, được nhận nhiều yêu thương. Mỗi lần anh bắt gặp một vài tấm ảnh em chụp chung với những anh chàng khác em, đều nhận đó là anh em kết nghĩa. Em biết đằng sau câu nói của em là cả một tá những nghi ngờ mà anh đang đổ dồn về phía em nhưng em vẫn giữ một thái độ thờ ơ, dửng dưng, không cần quan tâm anh nghĩ gì.

Có thể bạn muốn xem:   Học trò 10 tuổi cõng em vượt núi tới lớp

Cho đến một ngày, em không thể giấu diếm được trước ánh mắt đầy lửa của anh khi nhìn thấy em và một gã trai khác đang ôm hôn thắm thiết ở một quán cà phê nhỏ. Em vẫn còn nhớ như in đôi mắt long sọc, hai nắm đấm kìm thật chặt của anh lúc đó. Em biết anh đau lòng, biết anh đang rất thất vọng về em nhưng bản thân em luôn cho mình cái quyền được lẳng lơ, được chọn lựa những người đàn ông ở bên cạnh. Em đã làm anh buồn, làm anh thất vọng khi tin vào thứ tình yêu chung thủy mà em dối trá tạo ra.

Anh rời xa em, rời xa mãi mãi. Em chưa bao giờ sợ cảm giác bị anh phát hiện hoặc sẽ mất anh. Nhưng từ giây phút ánh mắt anh trợn trừng nhìn em, em đã biết trái tim mình sụp đổ. Em quá tham lam phải không anh? Có được anh rồi, em lại đi tìm tình mới, tìm thú vui mới, con người mới mà không hề nghĩ đến anh yêu em nhiều như thế nào, đau khổ vì em nhiều đến mức nào? Em ích kỷ, em tham lam và chỉ biết sống cho bản thân mình.

Em đã chẳng còn gì khi người yêu em chân thành rời xa em, còn gã nhân tình kia thì bỏ mặc em chạy theo người con gái khác. Đến khi em nhận ra anh là tình yêu đích thực của cuộc đời mình, em đã chẳng còn cơ hội sửa chữa lỗi lầm.

Chỉ bởi em là cô gái quá tham lam, phải không anh?