Có người khác khi người yêu đi du học

Biết vậy nên tụi em luôn cố gắng, dù không tránh khỏi những
lúc việc học cũng ảnh hưởng do hai đứa giận hờn.

 

 

Cuối năm lớp 12 bạn ấy mới nói cho em biết gia đình không có
ý định cho bạn ấy thi đại học bên này, bạn ấy sẽ đi du học. Em buồn lắm. Nhưng
biết rằng đây là tương lai của bạn ấy, một việc lớn như vậy cũng chẳng thể thay
đổi được, nên em đành chấp nhận. Hai đứa đã hứa với nhau rằng cho dù có yêu xa
thì sẽ vẫn thường xuyên liên lạc, chat, điện thoại cho nhau. Em nói em sẽ chờ,
trừ phi bạn ấy thay đổi…

Những ngày đầu bạn ấy đi, em buồn chẳng thiết sống nữa. Ngày
nào cũng trống rỗng và chán nản, như đánh mất một thói quen, như phải bỏ đi
điều gì thân thương lắm. Thường ngày cứ sáng ra mở mắt bọn em đã gọi điện cho
nhau, nhưng bây giờ thì không thể. Thường ngày cứ đến giờ đi học là em được
nhìn thấy bạn ấy, tươi cười đứng chờ trước cửa nhà để chở em đi. Bây giờ em
phải tự đi một mình. Dù có bạn bè trên lớp, bạn ở lớp học thêm, em vẫn không
tránh khỏi đôi lúc lầm lũi như cái bóng.

Vì không có bạn ấy ở bên nên ngoài những lúc hai đứa hẹn
nhau lên mạng chat hay những lúc dành thời gian email qua lại với nhau, em chỉ
biết vùi đầu vào học. Vì khi tập trung hoàn toàn vào bài vở, em sẽ tạm quên
được bạn ấy, quên việc bạn ấy không còn ở đây.

Bố mẹ rất thương và luôn tìm cách động viên em. Bố mẹ cũng
nói tương lai còn rất dài, bạn ấy chưa chắc đã là người sẽ bên em đi đến tận
cuối cùng. Nhưng em không tin. Vì em đã chọn bạn ấy rồi, bạn ấy cũng chọn em. Bạn
ấy đi học xa nhưng cũng không có ai cả. Bạn ấy luôn kể cho em nghe hành trình
một ngày. Em say sưa nghe chuyện bạn ấy đi bộ đến trường ra sao, thư viện của
ngôi trường bên ấy thế nào… Trong các câu chuyện của bạn ấy chỉ có học và
học, không bao giờ có bóng hồng khác.

Có thể bạn muốn xem:   Những điều khiến bạn đơn độc trong tình yêu

Vấn đề lại bắt nguồn từ em. Sau khi đỗ đại học, em bước chân
vào giảng đường của một ngôi trường lớn. Bạn bè đa dạng hơn, họ đến từ nhiều
nơi. Họ đều là những học sinh khá giỏi từ nhiều ngôi trường khác. Vì không có
bạn trai bên cạnh nên em cố gắng tham gia các hoạt động ngoại khóa trong trường
thật nhiều để tránh cảm giác cô đơn. Qua sinh hoạt văn nghệ ở khoa, em quen anh
ấy. Anh ấy hơn em một khóa. Có anh ấy, em thấy mình sống vui hơn. Anh ấy là
người năng nổ, sáng tạo. Cả khoa đều biết anh ấy vì anh ấy thân thiện, dễ gần,
tài giỏi lại hay giúp đỡ mọi người. Lâu dần em muốn ở bên cạnh anh ấy nhiều
hơn. Dù không cố tình, nhưng những câu chuyện về việc học ở trời xa của người
bạn xưa bắt đầu khiến em thấy nhàm. Em ít lên mạng chat với bạn ấy hơn. Em biết
mình đã có những mối quan tâm khác…

Cái điều em trăn trở bây giờ là có nên nói thật với bạn ấy
về những thay đổi trong cuộc sống của em không. Em lo cho bạn ấy, và cũng thấy
mình có lỗi. Giá như người thay đổi là bạn ấy và người bị phụ rẫy là kẻ ở nhà
như em thì có lẽ em sẽ bớt day dứt hơn. Giờ em biết bố mẹ nói đúng, tương lai
chúng em còn quá dài và sẽ còn gặp nhiều gương mặt mới, chúng em chưa chắc là
bến đỗ cuối cùng của nhau. Nhưng liệu bạn ấy có hiểu như thế?

Phương Linh

Xem thêm :đi học, ảnh hưởng, Bạn bè, tương lai, câu chuyện, bố mẹ, người yêu, style definitions, giận hờn, bên cạnh anh ấy, phương linh, thay đổi,