Ly hôn vì một câu nói

Có người cho tôi là hâm, là dở người vì đã có thể chấp nhận
chuyện chồng mình “ăn bánh trả tiền” mà lại không thể chấp nhận một câu nói…
bình thường như thế. Sự thật, tôi là loại người vợ hèn yếu, nhẫn nhịn, nhưng sự
chịu đựng nào cũng có giới hạn.

Lần đầu tiên biết chồng mình đi cà phê ôm, bia ôm, gác tay
gác chân, tôi đau lắm, nhưng cũng đành chấp nhận những gì anh nói: “Đàn ông bây
giờ, mười thằng hết tám là vậy, còn hai thằng thì thuộc loại thử rồi không hạp.
Em phải mừng là anh không nói dối, giấu giếm em, luôn cố gắng để gìn giữ, không
mang bệnh về nhà”. Tôi từng khóc ngày khóc đêm với cái lý luận của anh nhưng
cũng phải nhìn nhận, trong lời anh có một phần sự thật. Tôi vốn bệnh tật, yếu
ớt, không đáp ứng nổi nhu cầu của anh, nên anh có ra ngoài “ăn bánh trả tiền”
cũng là bất đắc dĩ, là thậm chí như anh nói: “Thà vậy còn hơn vì bức bách mà
anh có bồ nhí rồi bỏ em luôn”.

Thế nhưng một lần, khi nằm cạnh nhau trong một lần anh đi
hai ngày mới về nhà, tôi đã lấy hết can đảm hỏi anh câu hỏi đó, để biết cảm
giác của anh là gì khi làm chuyện đó với những người phụ nữ bán thân nuôi
miệng. Câu trả lời của anh như đâm một nhát dao chí mạng vào tim tôi. Vậy là
với anh, tôi không khác gì họ. Với anh, tôi không phải là người vợ được tôn
trọng, thương yêu; thậm chí còn tệ cả họ, là một món đồ chơi không dùng được.
Mọi chịu đựng, cố gắng của tôi đã sụp đổ. Tôi hiểu ra rằng, mình còn thấp kém
hơn những cô gái đó. Họ bán thân nuôi gia đình, nuôi con cái, nuôi chính bản
thân; còn tôi, tôi chẳng có gì để bán nên chấp nhận mua anh làm chồng bằng sự
im lặng chịu đựng những khinh rẻ, nhục nhã anh dành cho tôi.

Có thể bạn muốn xem:   Cầu hôn, đính hôn và cưới chỉ trong 30 phút

Tôi đã làm đơn ly hôn trong nỗi đau mà tôi biết khó bao giờ
mình có thể gột rửa, xóa nhòa.

Theo Minh Thu
Phụ nữ TPHCM