<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?> <rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/" xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/" ><channel><title>Ymoi.com &#187; tình cảm</title> <atom:link href="http://www.ymoi.com/tag/tinh-cam/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" /><link>http://www.ymoi.com</link> <description>Thế giới của những cảm nhận</description> <lastBuildDate>Fri, 03 Sep 2010 04:44:50 +0000</lastBuildDate> <language>en</language> <sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod> <sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency> <generator>http://wordpress.org/?v=3.0.1</generator> <item><title>T&#236;nh c&#226;m!</title><link>http://www.ymoi.com/2010/05/tnh-cm/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/05/tnh-cm/#comments</comments> <pubDate>Sat, 22 May 2010 01:28:43 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[tình cảm]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=46626</guid> <description><![CDATA[Trước đây, anh đã đau khổ khi em không yêu anh. Còn giờ đây, anh đã biết em từng yêu anh và đang yêu anh nhưng chúng ta không thể ở bên nhau&#8230; Gửi tình câm! Không có tình yêu là một điều đau khổ nhưng có tình yêu lại càng đau khổ hơn! Bình [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<h3>Trước đây, anh đã đau khổ khi em không yêu anh. Còn giờ đây, anh đã biết em từng yêu anh và đang yêu anh nhưng chúng ta không thể ở bên nhau&#8230;</h3><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/05/266.jpg"><img title="2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="2 thumb62 T&igrave;nh c&acirc;m!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/05/2_thumb62.jpg" width="200" border="0" /></a></p><p>Gửi tình câm!</p><p>Không có tình yêu là một điều đau khổ nhưng có tình yêu lại càng đau khổ hơn!</p><p><em>Bình Đắc</em></p><p>Trước đây, anh đã đau khổ khi em không yêu anh. Còn giờ đây, anh đã biết em từng yêu anh và đang yêu anh nhưng chúng ta không thể ở bên nhau thì anh còn đau khổ hơn.</p><p>Thà rằng em đừng nói ra những điều ấy? Trách móc nhau cũng chẳng để làm gì phải không em? Trong tim chúng ta đang còn có nhau thì sao không thể quay lại với nhau hả em? Anh nghĩ: &quot;<em>Có những cái là quá muộn và có những cái không có gì là quá muộn cả, chỉ sợ rằng con người ta không dám nhìn thẳng vào vấn đề và tìm cách giải quyết vấn đề đó mà thôi&quot;</em>. Khi người ta sợ hãi thì người ta cứ đổi lỗi cho hoàn cảnh, thời gian, phải không em? Khi anh gọi điện cho em để nói những điều ấy anh cũng đã nghĩ ngợi rất nhiều. Có lúc anh chỉ muốn để nó ra đi và không làm phiền em thêm một lần nào nữa. Nhưng khi tình cảm nổi dậy, nó đã thiêu rụi những hèn nhát trong anh và nó đã cho anh thêm nghi lực, sức mạnh để nói với em những điều ấy sau bao năm xa cách.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/05/1105.jpg"><img title="1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="327" alt="1 thumb63 T&igrave;nh c&acirc;m!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/05/1_thumb63.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Bất cứ ai cũng vậy, đều mong muốn cho người mình yêu được hạnh phúc!</em></p><p>Có thể, em đã đọc được những dòng anh viết trước đây và em buồn khi biết anh muốn quên em? Nhưng đấy là những lời anh tự lừa dối con tim mình và khi ấy lý trí anh đã thắng con tim. Bất cứ ai cũng vậy, đều mong muốn cho người mình yêu được hạnh phúc! Em có thể nghi ngờ về điều ấy khi những ngày qua báo chí nói rất nhiều về kẻ giết người man rợ kia. Đừng bảo rằng hắn ta yêu cô gái ấy quá mà làm như vậy. Hắn ta chỉ muốn sở hữu cô gái kia mà thôi, chứ đâu phải là tình yêu? Có lẽ nào anh đang giống hắn? Khi ngày ngày vẫn làm phiền em, ích kỷ chỉ nghĩ đến tình cảm của mình?</p></p></p><p align="right">Nguyễn Hương</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/05/tnh-cm/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>H&#227;y coi như em l&#224; người đ&#227; phụ anh&#8230;</title><link>http://www.ymoi.com/2010/03/hy-coi-nhu-em-l-nguoi-d-phu-anh/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/03/hy-coi-nhu-em-l-nguoi-d-phu-anh/#comments</comments> <pubDate>Tue, 30 Mar 2010 02:14:35 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[em phụ anh]]></category> <category><![CDATA[phụ anh]]></category> <category><![CDATA[Tâm sự]]></category> <category><![CDATA[tình cảm]]></category> <category><![CDATA[yêu thương]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=42948</guid> <description><![CDATA[Em đã ôm chặt anh nghẹn ngào trong tiếng nấc khi em nói với anh rằng &#34;Em là người có lỗi với anh! Anh hãy coi như em là người đã phụ anh&#8230; nhưng trong trái tim này em chỉ yêu mình anh thôi dù em có đi lấy chồng&#34; Anh đã cố gắng xua [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<h4>Em đã ôm chặt anh nghẹn ngào trong tiếng nấc khi em nói với anh rằng &quot;Em là người có lỗi với anh! Anh hãy coi như em là người đã phụ anh&#8230; nhưng trong trái tim này em chỉ yêu mình anh thôi dù em có đi lấy chồng&quot;</h4><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1149.jpg"><img title="1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="1 thumb66 H&atilde;y coi như em l&agrave; người đ&atilde; phụ anh..." src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1_thumb66.jpg" width="200" border="0" /></a></p><p>Anh đã cố gắng xua đuổi tất cả, cố gắng quên đi không nhớ nhung gì nữa nhưng anh càng cố quên thì càng nhớ em hơn! Anh yêu em nhiều như vậy sao?&#160; Tại sao anh không thể quên em được chứ?</p><p>Mỗi ngày trôi qua là một ngày nặng nề, anh cố gắng làm việc và học tập, cố gắng để mình không có thời gian nhàn rỗi để nhớ em&#8230; Vậy mà mỗi khi chìm vào giấc ngủ anh lại thấy em trong những giấc mơ về!</p><p>Chỉ khi ở bên cạnh em, anh mới là chính mình vì em hiểu anh hơn cả! Anh tin rằng trái tim mình đã dành hết tình cảm cho em bởi vì đơn giản rằng anh yêu em, anh muốn tất cả mọi người biết rằng anh yêu và luôn nhớ đến em chứ không phải anh nhớ em nhưng lại yêu người khác!</p><p>Mỗi con người có thể lựa chọn một con đường khác nhau để bước đi nhưng cái đich của nó đều là hạnh phúc! Và anh đã lựa chọn con đường này, con đường hiện tại không có em bên cạnh, con đường chỉ có một mình anh cố gắng tiến bước và trong hành trang của anh luôn có hình bóng em làm động lực để anh cố gắng hơn trong cuộc sống!</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/290.jpg"><img title="2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="333" alt="2 thumb69 H&atilde;y coi như em l&agrave; người đ&atilde; phụ anh..." src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/2_thumb69.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Em chấp nhận dựa vào một người mà em không yêu thương! </em></p><p>15 ngày qua kể từ lúc anh và em chia tay trong nụ hôn và giot nước mắt, anh luôn cảm thấy trái tim mình rỉ máu. Còn gì đau đớn hơn khi nhìn thấy người mình yêu thương bước chân ra đi và quãng thời gian hạnh phúc của 2 đứa dừng lại ở đây khi cả anh và em biết rằng chúng ta là của nhau!</p><p>Em đã ôm chặt anh nghẹn ngào trong tiếng nấc khi em nói với anh rằng &quot;<em>Em là người có lỗi với anh! Anh hãy coi như em là người phụ anh đi , nhưng trong trái tim này em chỉ yêu mình anh thôi dù em có đi lấy chồng đi chăng nữa!&quot; </em> <br />Anh còn đau đớn hơn khi biết rằng em chấp nhận buông xuôi tất cả vì em không chịu nổi sức ép của gia đình, em chấp nhận dựa vào một người mà em không yêu thương! Anh là người có lỗi vì anh đã không thể thực hiện lời hứa của mình là chăm sóc cho em và làm cho em được hạnh phúc như lời anh đã hứa! <br />Con tim anh nhói đau vì trái tim anh đã dành cho em tất cả! Anh xin lỗi&#8230; anh xin lỗi vì anh yêu em!</p></p><p align="right">Sao sáng</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/hy-coi-nhu-em-l-nguoi-d-phu-anh/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Tại sao anh lại nỡ đối xử với t&#244;i như vậy?</title><link>http://www.ymoi.com/2010/03/tai-sao-anh-lai-no-doi-xu-voi-ti-nhu-vay/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/03/tai-sao-anh-lai-no-doi-xu-voi-ti-nhu-vay/#comments</comments> <pubDate>Tue, 09 Mar 2010 03:16:01 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Góc chuyên gia]]></category> <category><![CDATA[Tâm sự]]></category> <category><![CDATA[anh lại]]></category> <category><![CDATA[Cảm nhận]]></category> <category><![CDATA[như vậy]]></category> <category><![CDATA[nó]]></category> <category><![CDATA[Tại sao]]></category> <category><![CDATA[tình cảm]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[với tôi]]></category> <category><![CDATA[đối xử]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=41153</guid> <description><![CDATA[Tuổi thơ của tôi là những nỗi đau kéo dài đằng đẵng&#8230; 12 tuổi, tôi bị một ông khách của gia đình đến chơi hãm hiếp. Tưởng như đấy là nỗi đớn đau nhất của một con bé như tôi phải hứng chịu&#8230; Nhưng nào đâu ngờ, năm tôi 13 tuổi, tôi lại trở thành [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<h4>Tuổi thơ của tôi là những nỗi đau kéo dài đằng đẵng&#8230; 12 tuổi, tôi bị một ông khách của gia đình đến chơi hãm hiếp. Tưởng như đấy là nỗi đớn đau nhất của một con bé như tôi phải hứng chịu&#8230; Nhưng nào đâu ngờ, năm tôi 13 tuổi, tôi lại trở thành nô lệ tình dục cho chính anh trai của mình!</h4><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/415.jpg"><img title="4" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="4 thumb15 Tại sao anh lại nỡ đối xử với t&ocirc;i như vậy?" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/4_thumb15.jpg" width="200" border="0" /></a></p><p>Tôi cũng muốn sống thật tốt, trở thành một người tốt và sẽ có một cuộc sống hạnh phúc với người mình yêu… nhưng tuổi thơ tôi… ai đã đánh cắp mất rồi? Tôi lớn lên với những nỗi đau không thể nói hết bằng lời, nỗi đau về tinh thần lẫn thể xác. Tôi hận chính bản thân mình vì tôi không thể nào nói ra được sự thật cho gia đình và những người xung quanh biết! Những điều xấu xa, nhơ bẩn và thật đáng kinh tởm suốt bao nhiêu năm qua mà tôi chưa bao giờ dám tâm sự với một ai! Vì thế, suốt đời này, tôi sẽ phải tự dằn vặt mình, phải tự đứng lên sau nỗi đau đó&#8230; nỗi đau của riêng tôi, nỗi đau không thể nói thành lời!</p><p>Tôi đã từng mơ ước mình sẽ là một nàng công chúa, sống trong sự yêu thương của gia đình và một ngày nào đó, sẽ có một hoàng tử đến đón tôi đi&#8230; nhưng đó chỉ là giấc mơ mà thôi, có mấy khi giấc mơ lại thành sự thật? Năm tôi 12 tuổi, một người khách của gia đình tôi đến chơi và trong lúc ba má tôi đi vắng, ông ta đã <a href="http://www.24h.com.vn/ban-tre-cuoc-song/ai-tra-lai-tuoi-tho-cho-con-c64a277659.html">cưỡng hiếp </a>tôi! Hắn là một gã đàn ông tồi tệ, độc ác, tàn nhẫn nhất mà tôi từng biết! Tôi khóc vì mình đã mất <a href="http://www.24h.com.vn/ke-thu-3/bi-kich-cua-co-gai-21-tuoi-c435a280104.html?news_nextnews=0">trinh trắng</a> trong sự đớn đau và sợ hãi… nhưng gia đình tôi vẫn không một ai hay biết! Tôi sống trong nỗi đớn đau, hoảng hốt mỗi khi có ai đó lại gần mình&#8230; Những đêm tỉnh giấc, những giấc ngủ chập chờn, mộng mị&#8230; tôi không còn được sống cuộc sống của một đứa trẻ hồn nhiên, yêu đời như biết bao bạn gái cùng trang lứa!</p><p>Nhưng dường như số phận vẫn chưa chịu dừng lại sự đày đọa bản với bản thân tôi&#8230; Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng, cuộc sống của tôi lại là những chuỗi ngày buồn đau nối tiếp những buồn đau&#8230;</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/317.jpg"><img title="3" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="333" alt="3 thumb17 Tại sao anh lại nỡ đối xử với t&ocirc;i như vậy?" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/3_thumb17.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Tôi đã từng mơ ước mình sẽ là một nàng công chúa, sống trong sự yêu thương, đùm bọc của gia đình&#8230;</em></p><p>Tôi càng đớn đau và khổ sở hơn khi mà người anh trai ruột thịt của mình, người tôi luôn kính yêu và tôn trọng lại bắt tôi trở thành <a href="http://www.24h.com.vn/ban-tre-cuoc-song/tam-nam-lam-no-le-tinh-duc-cua-thay-giao-c64a276801.html">nô lệ tình dục</a> cho anh ta! Một năm trời trôi qua, tôi không dám nói với ba má tôi sự thật ấy… vì tôi sợ anh ấy sẽ đánh chết tôi nếu như mọi người biết được tất cả mọi chuyện! 13 tuổi nhưng tôi lúc nào cũng u sầu, ảo não. Tôi mất ăn, mất ngủ, học hành sa sút vì suốt ngày bị ám ảnh bởi những hình ảnh đáng ghê tởm và xấu xa đó… ba má không hiểu nên nghĩ tôi bỏ bê việc học và thường xuyên đánh đòn tôi mỗi lúc bị điểm kém hay bị giáo viên nhắc nhở!</p><p>Tôi sống khép mình với bạn bè nên suốt những năm tháng tuổi thơ, tôi không có lấy một người bạn thân, không có ai cùng tôi chia sớt những nỗi buồn đau trong cuộc sống! Giữa dòng đời, dòng người, tôi luôn cảm thấy mình cô độc, nhỏ bé… vì tuổi thơ tôi, ai đã nỡ đánh cắp mất rồi?</p><p>Khi bước vào tuổi trăng tròn, tình yêu trong tôi cũng chớm nở. 17 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của thời thiếu nữ, tôi bắt đầu yêu anh, một tình yêu trong sáng, ban sơ và thánh thiện như biết bao mối tình học trò khác! Nhưng khi gia đình biết chuyện chúng tôi yêu nhau, mọi người hết sức ngăn cản và thường xuyên đánh đập cả tôi và anh ấy! Những buổi sáng đến trường, tôi mang theo những vết bầm tím giấu sau cánh tay và mắt thì sưng húp lên vì khóc…</p><p>Tôi chịu nhiều mất mát từ nhỏ, ba má không hề hay biết được những điều ấy! Đã thế, người anh trai ruột thịt của mình cũng đang tâm hành hạ, hãm hiếp tôi, coi tôi như một kẻ nô lệ tình dục… có ai yêu thương, thông cảm với tôi ngoài anh nữa? Vậy mà tại sao gia đình lại nỡ ngăn cấm tình yêu của chúng tôi? Tại sao không cho tôi được hưởng niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhất trong cuộc đời mình? Tại sao lại nỡ đối xử tệ bạc với tôi như thế?</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/226.jpg"><img title="2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="554" alt="2 thumb22 Tại sao anh lại nỡ đối xử với t&ocirc;i như vậy?" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/2_thumb22.jpg" width="400" border="0" /></a></p><p><em>&#8230;và đến một ngày nào đó, sẽ có một chàng hoàng tử đến đón tôi đi!</em></p><p>Tôi bước chân vào giảng đường Đại học, bỏ lại sau lưng mối tình đầu của mình, mối tình đẹp đẽ nhất và cũng nhiều cay đắng nhất mà gia đình luôn gây ra cho chúng tôi! Tôi cũng bắt đầu với cuộc sống mới, bắt đầu với cuộc sống tự lập của một con bé cô độc nơi phồn hoa đô hội này!</p><p>Và cũng ở đây, tôi gặp Phước, người đã luôn ở bên cạnh động viên, chia sẻ cùng tôi những khó khăn, thiếu thốn của cuộc sống sinh viên xa nhà. Và cũng vì sự quan tâm chân thành anh dành cho tôi trong suốt thời gian qua nên tôi đã mở lòng đón nhận tình yêu ấy! Gia đình tôi lại biết chuyện, họ lại tiếp tục ngăn cản… và những đòn roi lại tiếp tục được giáng xuống thân hình yếu ớt của tôi! Nhưng dường như, tôi đã chai lỳ với những đòn roi từ thuở nhỏ, tôi bỏ mặc ngoài tai những lời chê khen của gia đình. Tôi yêu Phước… dù anh nghèo và không có điều kiện để học bằng tôi nhưng những tình cảm của anh dành cho tôi thật đáng trân trọng! Tôi yêu anh, yêu chính tâm hồn tốt đẹp của anh, chứ không phải vì bất cứ một lý do nào khác…</p><p>Chúng tôi đến với nhau chân thành, yêu thương và trân trọng nhau hơn bao giờ hết! Và cũng vì yêu và trân trọng tình yêu ấy nên tôi đã trao cho anh những gì còn lại của một người con gái! Dù tôi không còn trong trắng nhưng anh vẫn luôn yêu thương, quan tâm và chăm chút cho tôi rất chu đáo! Gia đình thấy anh yêu thương tôi thật lòng nên mọi người cũng không phản đối gay gắt như lúc đầu nữa… chúng tôi đã rất vui mừng vì điều đó!</p><p>Kết quả tình yêu của chúng tôi là một bào thai hai tháng tuổi! Tôi chưa kịp hạnh phúc vì tin vui ấy thì anh lại tàn nhẫn bắt tôi bỏ đứa con đi chỉ với một lý do, anh không có tiền để lo cho tôi và đứa bé. Nếu tôi bỏ đứa bé đi, anh hứa khi nào có điều kiện, anh sẽ cưới tôi làm vợ! Nhưng rồi… tôi như muốn gục ngã khi anh lạnh lùng nói <em>“Chắc gì đứa bé đã là con anh?”. </em>Tôi đau thắt ruột gan khi nghĩ đến một sinh linh bé bỏng không được sống một kiếp làm người… Tại sao anh lại nỡ đối xử với tôi như vậy? Sao anh còn nghi ngờ đứa con ấy không phải là giọt máu của anh? Chẳng nhẽ những tình cảm của anh dành cho tôi bấy lâu nay là giả dối hay sao?</p><p>Sau khi dứt bỏ giọt máu của mình, tôi bị chứng u nang buồng trứng. Anh lạnh lùng nói &quot;<em>Hãy về quê mà chữa bệnh. Đến bao giờ chữa xong bệnh thì hẵng xuống thành phố!&quot;</em>. Tôi khóc hết nước mắt nhưng anh vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra vậy!</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/149.jpg"><img title="1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="333" alt="1 thumb22 Tại sao anh lại nỡ đối xử với t&ocirc;i như vậy?" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1_thumb22.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Tôi cảm thấy mình không còn xứng đáng với những tình cảm của anh dành cho mình nữa&#8230;</em></p><p>Nửa năm qua, tôi không đi làm được vì tôi thường xuyên bị đau ốm. Lâu lâu, anh lại gởi cho tôi vài ba trăm nghìn để tôi mua thuốc. Gia đình thấy thế nên nghĩ rằng, vì anh yêu thương tôi thật lòng nên mới quan tâm, chăm sóc tôi chu đáo như vậy!</p><p>Nửa năm trôi qua, tôi sống trong nỗi đớn đau và dằn vặt nơi quên nhà! Tết vừa rồi, tôi gặp lại người yêu cũ… và chẳng hiểu sao nước mắt tôi lại chực trào ra khi gặp lại anh! Anh nói <em>“Bao nhiêu năm qua, anh vẫn chờ đợi em và luôn dõi theo em… dù biết rằng, em đã có người khác”.&#160; </em>Tôi kể cho anh nghe về những gì đã xảy ra với tôi và nói với anh rằng, tôi không xứng đáng với mối tình đầu mà anh luôn nhớ tới! Nhưng anh chấp nhận tất cả, bỏ qua tất cả… dù tôi có trở thành một người như thế nào đi chăng nữa…</p><p><em>“Chỉ</em><em> cần em đồng ý, anh sẽ hỏi cưới em”</em> – anh nhẹ nhàng nói với tôi như vậy! Nhưng tôi phải làm sao khi mình không còn xứng đáng với anh nữa? Nếu gia đình tôi biết chuyện, họ lại ra sức ngăn cấm, đánh đập tôi… vì họ nghĩ, chỉ có Phước mới yêu tôi thật lòng, còn anh chỉ là những tình cảm thoáng qua, nhạt nhòa…</p><p>Tôi phải làm sao để lựa chọn tương lai và hạnh phúc cho mình đây? Đứng giữa hai ngã đường, tôi không biết mình nên chọn con đường nào để đi nữa! Liệu rồi, cuộc đời tôi sẽ đi về đâu sau những chuỗi ngày sống trong đớn đau và mấy mát ấy?</p><p align="right"><em>Lam Chiều ghi</em></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/tai-sao-anh-lai-no-doi-xu-voi-ti-nhu-vay/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>T&#244;i thấy gh&#233;t bản th&#226;n m&#236;nh lắm!</title><link>http://www.ymoi.com/2010/03/ti-thay-ght-ban-thn-mnh-lam/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/03/ti-thay-ght-ban-thn-mnh-lam/#comments</comments> <pubDate>Tue, 02 Mar 2010 00:05:07 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Góc chuyên gia]]></category> <category><![CDATA[Tâm sự]]></category> <category><![CDATA[bạn thân]]></category> <category><![CDATA[căn ghét]]></category> <category><![CDATA[chuyện tình]]></category> <category><![CDATA[éo le]]></category> <category><![CDATA[Hạnh phúc]]></category> <category><![CDATA[tình cảm]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=40473</guid> <description><![CDATA[Tôi và anh đến với nhau không phải là tình cờ mà là do sự sắp đặt. Khi đó ba mẹ tôi vì nóng lòng lo cho chuyện chồng con của tôi nên đã nhờ người quen giới thiệu cho tôi một người. Về phần tôi cũng vì mới chuyển về sống chung với gia [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Tôi và anh đến với nhau không phải là tình cờ mà là do sự sắp đặt. Khi đó ba mẹ tôi vì nóng lòng lo cho chuyện chồng con của tôi nên đã nhờ người quen giới thiệu cho tôi một người. Về phần tôi cũng vì mới chuyển về sống chung với gia đình và vì không muốn ba mẹ lo lắng nữa nên đã nhận lời đồng ý đi gặp mặt.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/tinhyeu_minhhoa.jpg"><img title="tinhyeu_minhhoa" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="240" alt="tinhyeu minhhoa thumb T&ocirc;i thấy gh&eacute;t bản th&acirc;n m&igrave;nh lắm!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/tinhyeu_minhhoa_thumb.jpg" width="187" border="0" /></a></p><p>Khi đó tôi chỉ suy nghĩ là gặp vì ba mẹ muốn, và một phần cũng là để tôi có thêm một người bạn vì tôi mới chuyển từ thành phố về, các bạn tôi đều ở thành phố cả nên tôi không có nhiều bạn ở đây lắm.</p><p>Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh không có gì đặc biệt lắm, tôi cũng không để ý kỹ gương mặt của anh ấy nữa. Sau hôm ấy, tôi cũng không nghĩ là sẽ gặp lại anh, vì khi nói chuyện, tôi cũng nói rõ mục đích của buổi gặp cho anh biết nhưng lại anh thường xuyên liên lạc với tôi, phải nói là ngày nào cũng liên hệ với tôi, nhưng thật sự lúc ấy, tôi không hề xác định là có tình cảm với anh. Không phải vì tôi có người đàn ông khác, mà là vì tôi không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/tinhyeu.jpg"><img title="tinhyeu" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="334" alt="tinhyeu thumb T&ocirc;i thấy gh&eacute;t bản th&acirc;n m&igrave;nh lắm!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/tinhyeu_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p>Ảnh minh họa.</p><p>Tôi không phải người vô cảm, trước anh, cũng có rất nhiều người đàn ông đến bên tôi, yêu thương tôi, quan tâm đến tôi, nhưng tôi không đặt tình cảm vào ai cả. Không phải là tôi kén chọn, cũng không phải tôi kiêu sa, chỉ là vì lúc đó đối với tôi, tình cảm là một thứ xa xỉ, và tôi không tin tưởng lắm vào tình yêu. Tôi sợ sẽ phải đau khổ vì yêu, sợ sự chia ly. Vì vậy, khi anh theo đuổi tôi, tôi vẫn giữ khoảng cách và cũng luôn nói ẩn ý với anh rằng tôi chưa nghĩ đến chuyện tình cảm, tôi chưa muốn có sự ràng buộc nào cả. Thậm chí có đôi lúc tôi còn lẩn tránh anh.</p><p>Khi đó công việc của anh là ngoài khơi, anh thường phải đi ra ngoài giàn 1 tháng rồi mới về bờ được 2 tuần, nhưng ngày nào anh cũng gọi điện thoại cho tôi. Rồi đến một ngày, anh hỏi tôi về chuyện tình cảm của tôi dành cho anh, tôi đã nói là anh hãy cho tôi thời gian để suy nghĩ. Và anh đồng ý. Một thời gian sau, anh lại hỏi lại tôi lần nữa, và tôi đã gật đầu nhận lời anh. Khi đó tôi nghĩ rằng hãy thử mở lòng và yêu anh xem sao, vì anh rất tốt, rất chu đáo với tôi. Và sự nhiệt tình của anh khi chăm mẹ tôi bị tai nạn đã làm tôi cảm động, và thế là tôi đến với anh.</p><p>Thời gian đầu khi quen anh, tôi vẫn giữ khoảng cách với anh trong khi anh lại rất nhiệt tình với tôi. Anh giới thiệu tôi với các bạn của anh, anh luôn muốn tôi đi cùng anh đến chỗ bạn bè anh. Một hôm anh đưa tôi đi chơi và hỏi tôi có biết hôm nay là ngày gì không, tôi trả lời là không biết, vì thật sự tôi không để ý hay có khái niệm gì về ngày hôm ấy, và anh đề nghị tôi đến nhà của anh vì anh muốn cho tôi biết nơi anh ở và những thứ thuộc về anh, nhưng tôi từ chối. Trước khi đưa tôi về, anh nói với tôi hôm nay là ngày đặc biệt, rất đặc biệt vì nó là ngày cách đây 3 tháng anh gặp tôi lần đầu. Ngày đầu tiên chúng tôi gặp là thứ bảy, ngày 19 và hôm nay cũng là thứ bảy, ngày 19. Khi anh nói, tôi thấy trong mắt anh có một nỗi buồn, và sau hôm đó về, tôi bỗng thấy áy náy và thấy mình thật vô tâm. Vì vậy, hôm sau, tôi đã nhắn tin cho anh là chúng ta nên kỷ niệm ngày đặc biệt này. Và buổi tối hôm đó chúng tôi đã đi ăn tối, sau đó anh đưa tôi đến quán cà phê lần đầu gặp. Và anh đã làm tôi thật sự hạnh phúc với hoa và nến, một buổi tối rất lãng mạn và tôi thấy trong lòng mình dâng lên một cảm xúc kho tả. Từ đó, tôi biết rằng, trong tim tôi đang có hình bóng của anh.</p><p>Rồi anh thay đổi công việc, một công việc tốt hơn, một vị trí tốt hơn, nhưng anh bận rộn hơn, và anh phải chuyển lên thành phố. Sinh nhật tôi, tôi chính thức giới thiệu anh với bạn bè đồng nghiệp của tôi, và chúng tôi chính thức công bố mối quan hệ của mình với gia đình tôi. Và cũng vào buồi tối sinh nhật mình, tôi đã đón nhận nụ hôn đầu tiên của anh dành cho tôi. Và cũng từ lúc ấy, tôi biết tôi đã yêu anh rồi.</p><p>Nhưng đến khi anh dạy cho tôi biết thế nào là yêu và được yêu, thế nào là quan tâm đến người mình yêu thì chuyện tình cảm của chúng tôi bắt đầu có vấn đề. Anh nhận được yêu cầu đi học ở nước ngoài khoảng 1 năm. Anh hỏi tôi có dự định gì không, tôi nói anh cứ làm những gì anh cho là tốt nhất, tôi sẽ ủng hộ anh trong mọi quyết định. Anh hỏi tôi không muốn nghĩ cho hai đứa sao, tôi nói là tôi rất muốn tốt cho hai đứa, nhưng nếu không còn lựa chọn nào khác, tôi sẽ chấp nhận để anh được làm những gì anh muốn. Và anh đã nói với tôi sẽ cố gắng làm những điều tốt đẹp cho hai người. Vì vậy mà tôi càng yêu anh hơn. Và tôi đã nghĩ là không còn chuyện gì đáng lo nữa, tôi và anh sẽ được hạnh phúc.</p><p>Nhưng, lại nhưng nữa. Đôi khi tôi ghét cái chữ nhưng này vô cùng. Anh lại nhận lời phỏng vấn vào một công ty khác, lớn hơn, lương cao hơn, cơ hội nhiều hơn và với năng lực của mình, anh đã thành công. Nhưng đồng nghĩa với công việc mới này, tôi và anh phải xa nhau vì công việc mới này bắt buộc anh phải ra nước ngoài đào tạo và công tác, thời gian sẽ rất là lâu, có khi 4 đến 5 năm mới có thể về Việt Nam lại. Lúc đó tôi đã rất sốc, cảm giác sợ mất anh làm tôi thấy hoang mang, lo sợ. Tôi rất sợ mất anh.</p><p>Chúng tôi đã nói chuyện rất lâu, rất nhiều về vấn đề này, nhưng vẫn không thể tìm ra cách giải quyết. Khi đó tôi do bản tính ích kỷ của người con gái khi đang yêu không muốn mất người yêu nên đã tìm mọi cách để giữ anh lại, tìm mọi cách để làm anh thay đổi suy nghĩ vì khi đó, anh nói với tôi anh vẫn chưa quyết định có nhận lời đi hay không, vì vậy tôi với hy vọng tình yêu sẽ giữ anh ở lại. Nhưng rồi chính tôi lại động viên anh ra đi vì tôi biết, đây là cơ hội tốt để anh có thể khẳng định mình, là cơ hội giúp anh thử thách và thăng tiến, và cũng là cơ hội để anh lo cho gia đình mình. Nhưng khi anh nói anh sẽ ra đi, tôi thấy mình như rơi xuống một hố sâu thăm thẳm, và tim tôi đau khi anh nói đừng chờ anh về, hãy mở lòng và đón nhận người khác.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/b395939wallpaper_love.jpg"><img title="b-395939-wallpaper_love" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="375" alt="b-395939-wallpaper_love" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/b395939wallpaper_love_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p>Tôi nói là tôi sẽ chờ anh về nhưng anh lại nói là không biết bao giờ anh sẽ trở về, anh không muốn hứa hẹn gì cà, bảo tôi đừng chờ. Tôi thấy bao hy vọng, bao niềm tin của mình bị vỡ tan như bong bóng xà phòng. Và tôi đồng ý để anh ra đi, và để cho anh yên tâm, tôi nói tôi sẽ vui vẻ tiễn anh lên đường. Khi anh đi rồi, tôi đã khóc rất nhiều và sợ ba mẹ tôi buồn, tôi vẫn phải cố cười thật tươi, cố tỏ ra không có việc gì đề ba mẹ yên lòng. Những ngày sau khi anh đi đối với tôi là khoảng thời gian nặng nề và kinh khủng. Mỗi ngày tôi đều phải tự nhủ với lòng là chỉ khóc hôm nay thôi, ngày mai không được khóc nữa, và tự nhủ lòng là đừng nghĩ đến anh nữa, anh đã đi xa lắm rồi, có lẽ tôi và anh không bao giờ gặp lại được đâu. Và bạn bè, người thân đã khuyên nhủ, động viên tôi rất nhiều, và thời gian trôi qua, tôi nghĩ mình đã có thể bình tâm trở lại, có thể quen với suy nghĩ anh đã đi xa thì anh lại quay trở về.</p><p>Ngày anh quay về Việt Nam, tôi là người đầu tiên mà anh gọi điện, và cũng là người đầu tiên mà anh gặp. Hôm anh và tôi gặp lại nhau cũng chính là ngày sinh nhật của anh, nhưng tôi lại không chuẩn bị quà cho anh, vì tâm trạng của tôi khi đó thật khó nói. Tôi rất vui khi anh quay trở lại, nhưng nỗi đau khi anh ra đi vẫn còn đó, tôi cứ nghĩ là nó đã lành nhưng không phải vậy, gặp anh lòng tôi lại nổi sóng, và tôi sợ. Lòng tôi đầy mâu thuẫn, tôi rất muốn quay lại với anh nhưng tôi lại sợ anh lại rời bỏ tôi thêm một lần nữa, anh lại nói anh thích được thử thách, thích được mạo hiểm thêm một lần nữa.</p><p>Anh nói với tôi được gặp lại tôi là một món quà ý nghĩ nhất mà anh nhận được. Và rồi chúng tôi lại quay lại với nhau, nhưng trong lòng tôi và anh đều biết rõ, giữa chúng tôi đã có một khoảng cách nhưng hai chúng tôi lại cố tình né tránh vấn đề này. Nhưng càng né trách thì chúng tôi càng nhận ra mình đang gượng ép, mặc dù rất cố gắng nhưng khoảng cách giữa tôi và anh vẫn không mất đi. Anh nói anh không có nhiều thời gian cho tôi, anh không muốn tôi thiệt thòi, không muốn lở dở tương lai của tôi. Anh đã nói rất nhiều, tôi cố gắng thuyết phục anh là tôi chấp nhận, tôi sẽ chờ anh, nhưng anh vẫn cứ đẩy tôi ra xa. Và không muốn tạo cho anh thêm áp lực, thêm suy nghĩ, tôi đồng ý dừng lại.</p><p>Anh mong hai chúng tôi sẽ là bạn. Nhưng tôi đã từ chối, tôi nói với anh tôi sẽ không giận anh, không hận anh, nhưng tôi sẽ không làm bạn với anh, tôi muốn tôi với anh là hai người xa lạ. Tôi đã hỏi anh là anh có thể thề với tôi là anh hoàn toàn thật lòng muốn dừng lại, tôi muốn anh nhìn vào mắt tôi và nói nhưng anh không làm như vậy. Anh ngoảnh mặt đi và nói rằng chấm dứt là tốt cho tôi. Và một lần nữa tôi lại thấy hụt hẫng, thấy chơi vơi. Tôi cố tỏ vẻ cứng rắn, không cho phép mình rơi nước mắt trước mặt anh, nhưng sau đó tôi lại khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc.</p><p>Ba mẹ lo lắng khi thấy tôi suy sụp, tôi không thể nói với ba mẹ được, tôi cũng không nói với ba mẹ là tôi với anh đã gặp lại, tôi không muốn ba mẹ buồn. Ngày tôi và anh chia tay cũng là ngày giáp tết, tôi thấy tâm trạng của mình thật tệ, và tôi đã phải dùng tới thuốc an thần để ổn định tinh thần, nhưng vẫn không thể tốt hơn, và tôi quyết định đi du lịch. Tôi biết ba mẹ sẽ buồn vì ngày tết mà tôi lại đi xa, nhưng tôi không thể ở nhà được, tôi cần phải đi đâu đó để giải toả tâm trạng. Tôi đã nghĩ là sau lần này, tôi và anh sẽ không còn liên lạc nữa, vì anh sẽ không liên lạc với tôi nữa, và tôi một phần vì cái tôi của mình tôi sẽ không cho phép mình nhắn tin cho anh nữa.</p><p>Ngày mùng 1 tết, tôi nhận được tin nhắn chúc mừng của anh. Có lẽ là ngày tết nên tâm trạng tôi đã tốt hơn, và tôi nghĩ là năm mới đến rồi, chuyện gì năm cũ hay cho qua đi, anh là người tôi yêu, chúng tôi đã rất yêu nhau, và có lẽ chúng tôi không có duyên phận nên phải xa nhau, thôi thì hãy cho qua mọi chuyện, hãy để cho nhau thanh thản, và tôi đã nhắn tin chúc mừng anh, và báo cho anh biết là tôi đang đi du lịch. Chuyến đi xa đã giúp tôi bình tâm lại, thấy tâm trạng mình tốt hơn và tôi có thể tự tin cười thật tười, tôi thấy vui vì mình đã có thể lại cười như trước.</p><p>Nhưng rồi anh lại nhắn tin cho tôi, nói rằng tâm trạng anh đang rất tệ, anh đang thấy bế tắc, đang thấy hoang mang, đang đi sai hướng và đang dần đánh mất mình, anh thấy suy sụp khi những điều anh yêu thương tin tưởng đang mất đi. Đọc tin nhắn của anh, tôi lại thấy lòng mình nổi sóng. Tôi biết tôi sẽ không thể thấy thoải mái, vui vẻ khi anh suy sụp. Và tôi bỗng thấy lo sợ nếu anh thật sự suy sụp, nếu anh thật sự đánh mất mình. Tôi không muốn trông thấy anh như vậy, tôi đồng ý xa anh vì muốn anh có thể tập trung vào sự nghiệp, vào gia đình của mình. Tôi thấy lo sợ, sợ anh sẽ có những quyết định sai lầm trong lúc tinh thần không ổn định. Tôi sẽ đau lòng lắm nếu thấy anh như vậy. Tôi không muốn chuyện này đến với anh. Tôi muốn anh có thể sống vui vẻ, thoải mái và hạnh phúc. Và tôi thấy không yên tâm, thấy lo lắng không biết anh như thế nào.</p><p>Tôi đã đấu tranh tư tưởng, đã suy nghĩ rất nhiều có nên đi gặp anh không. Tôi không muốn làm một cái bóng cứ lẽo đẽo sau lưng anh, tôi muốn quên hết mọi chuyện, nhưng rồi lý trí tôi lại thêm một lần nữa thua con tim của tôi. Và tôi lại đi gặp anh. Chúng tôi đã ở bên nhau, nói với nhau rất nhiều chuyện, và anh đã hỏi tôi có muốn cưới không, nhưng tôi đã từ chối. Không phải vì tôi đã hết yêu anh, không phải là tôi không muốn cưới anh, nhưng tôi biết anh chưa muốn ràng buộc lúc này, tôi không muốn gượng ép. Và chùng tôi lại quay lại với nhau thêm một lần nữa. Lần này tôi đã hy vong là khi anh đã hỏi cưới tôi, thì anh đã xác định được lòng mình, đã có thể giải toả bớt những suy tư trong lòng, vì vậy tôi lại yêu anh một cách không đắn đo, suy nghĩ.</p><p>Và ngày Valentine đến, tôi hồi hộp mong chờ anh, vì anh nói anh sẽ về với tôi, nhưng tôi chờ mãi mà vẫn không thấy anh về. Tự ái tôi đã không nhắn tin cho anh, nhưng rồi tôi lại lo anh xảy ra chuyện, lại thêm một lần nữa tôi dẹp bỏ cái tôi của mình xuống và gọi cho anh. Nhưng khi nghe thất giọng anh, tôi biết anh vẫn bình thường thì có một cái gì đó bóp chặt trái tim tôi. Rồi anh nhắn tin cho tôi, nói tôi hãy quên anh đi, nói là anh vẫn chưa sẵn sàng và dành hết tình cảm cho tôi. Lúc này thì tôi thật sự suy sụp, thật sự thất vọng và đau đớn. Tôi hỏi anh tại sao lại đối xử với tôi tàn nhẫn như vậy, nếu đã không xác định được lòng mình thỉ tại sao lại quay về tìm tôi, tại sao cứ hết lần này tới lần khác gieo cho tôi hy vọng rồi lại làm cho tôi thất vọng. Anh nói xin lỗi tôi, vì anh không xác định được anh đang muốn gì, cần gì lúc này, xung quanh anh đang nhiều điều bất ổn, anh không muốn tôi vì anh mà suy nghĩ. Anh mong tôi hãy thông cảm cho anh.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/eb91.jpg"><img title="eb91" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="394" alt="eb91 thumb T&ocirc;i thấy gh&eacute;t bản th&acirc;n m&igrave;nh lắm!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/eb91_thumb.jpg" width="300" border="0" /></a></p><p>Tôi thấy mình như đang ở dưới một vực thẳm sau hun hút, tôi hoang mang, tâm trí tôi hoảng loạn và tôi không ngủ đuợc ngay cả khi đã dùng thuốc an thần. Tôi ước mình có thể khóc thì có lẽ đã tốt hơn cho tôi nhưng tôi không thể khóc được, lòng tôi trống rỗng không có một chút ý thức hay cảm giác gì nũa. Anh về kiếm tôi, và nói tôi hãy tin anh, cho anh thời gian. Tôi biết mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm, nhưng tôi cũng thấy mệt mỏi lắm rồi. Tôi đồng ý cho anh thời gian để ổn định, để bình tâm nhưng còn tôi, tôi biết mình sẽ không thể bình tâm được, tôi sẽ không thể thanh thản như trước, tôi thấy mệt mỏi rồi. Nhưng tôi lại không muốn nói lời chia tay lúc nay, tôi thấy mình không còn là mình nữa, tôi thấy bao nhiêu tự tin, hãnh diện của mình bếin đau mất hết.</p><p>Tôi vẫn sống, nhưng niềm tin và hy vọng của tôi không còn như trước nữa. Tôi thấy mình bất lực, tôi thấy ghét bản thân mình lắm. Tôi không muốn sống trong tâm trạng lo lắng bất an nhưng lại cũng không muốn xa anh. Phải chăng tôi đang tự làm khổ mình, đang tự đẩy mình vào bế tắc?</p></p><p align="right">NS</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/ti-thay-ght-ban-thn-mnh-lam/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Anh th&#226;n y&#234;u! H&#227;y kể cho em nghe&#8230;</title><link>http://www.ymoi.com/2010/03/anh-thn-yu-hy-ke-cho-em-nghe/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/03/anh-thn-yu-hy-ke-cho-em-nghe/#comments</comments> <pubDate>Mon, 01 Mar 2010 00:05:32 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Góc chuyên gia]]></category> <category><![CDATA[Tâm sự]]></category> <category><![CDATA[anh thân yêu]]></category> <category><![CDATA[apple]]></category> <category><![CDATA[em]]></category> <category><![CDATA[Hạnh phúc]]></category> <category><![CDATA[kỷ niệm]]></category> <category><![CDATA[mặt trời]]></category> <category><![CDATA[thương nhớ]]></category> <category><![CDATA[tình cảm]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=40275</guid> <description><![CDATA[Hơn 15 năm trước, chồng tôi đã định cư ở Mỹ. Ngày ấy tôi có yêu anh không nhỉ? Chắc chắn là có. Đôi khi, bạn không hề nghĩ rằng bạn yêu ngôi nhà của mình, yêu không khí mình đang thở, yêu những cái cây mọc ngoài cửa sổ&#8230; Chỉ khi những thứ đó [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<h4>Hơn 15 năm trước, chồng tôi đã định cư ở Mỹ. Ngày ấy tôi có yêu anh không nhỉ? Chắc chắn là có. Đôi khi, bạn không hề nghĩ rằng bạn yêu ngôi nhà của mình, yêu không khí mình đang thở, yêu những cái cây mọc ngoài cửa sổ&#8230; Chỉ khi những thứ đó mất đi, bạn mới hiểu chúng thân yêu và quý giá với bạn như thế nào.</h4><p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1267265247_yeuthuongnhaud.jpg"><img title="1267265247_yeu-thuong-nhau-d" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="1267265247_yeu-thuong-nhau-d" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1267265247_yeuthuongnhaud_thumb.jpg" width="200" border="0" /></a> Thời tuổi trẻ, chúng tôi đã có một tình yêu thật nồng nhiệt rồi mới cưới nhau!</p><p>Đó cũng là tình cảm của tôi với chồng mình. Thời tuổi trẻ, chúng tôi đã có một tình yêu thật nồng nhiệt rồi mới cưới nhau – một đám cưới sinh viên. Chẳng có tháp rượu hay bánh kem gì cả, chỉ một bữa tiệc đơn giản với họ hàng, bạn bè là cuộc sống chung của chúng tôi bắt đầu. Hình như lúc ấy chúng tôi không hề nói gì về tình yêu của mình. Mà cần gì phải nói chứ, tất cả đã quá rõ ràng và dễ hiểu: Chúng tôi sinh ra là để cho nhau.</p><p>Rồi chúng tôi sinh con và những đứa trẻ lớn lên, cuộc sống được lấp đầy bởi lo toan và niềm vui. Mọi việc có vẻ bình thường, như với tất cả mọi người. Và hôm nay, khi ngồi ngắm mặt trời mọc qua khung cửa sổ, tôi chợt nhớ một buổi sáng xa thật xa.</p><p>Giờ đây, nếu có ai đọc những gì tôi đang viết, tôi muốn hỏi người ấy một câu: “Bạn có biết rằng khi mặt trời đang mọc, sẽ có một khoảnh khắc mà ánh sáng của nó hoàn toàn không chói mắt. Một khoảnh khắc thôi, rất êm, ấm và ngọt ngào?”</p><p>“Em thích thời gian nào trong ngày nhất?” – một lần chồng tôi đã hỏi tôi như thế. Tôi nhớ, lúc đó hình như mình chẳng bao giờ nghĩ về điều này nên trả lời anh ấy một cách hết sức máy móc: “Em không biết, Chắc là buổi chiều, khi bầu trời lấp lánh các vì sao”.</p><p>&quot;Còn anh thích sáng sớm – chồng tôi nói – Anh yêu cái giờ khắc khi trái đất vừa thức dậy. Khi mọi vật còn đang ngủ say, còn mặt trời bắt đều hé dạng và chiếu những tia sáng bình yên xuống mặt đất. Anh thích bước ra vườn (căn nhà chúng tôi sống nằm ở một vùng gần như ngoại ô thành phố) và đi chân trần trên mặt đất. Sương còn ướt đầm lá trong vườn, sạch đến mức thơm phức. Yên tĩnh và thanh bình đến ngợp cả người. Mặt trời thì tiếp tục lên cao, lên cao dần khỏi đường chân trời. Và đúng vào khoảnh khắc mà nó chỉ mới nhấc mình khỏi mặt đất thì ánh sáng của nó hoàn toàn không chói mắt, có thể nhìn thẳng vào nó không cần kính. Em có biết không?&quot;</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1267264934yeuthuongnhau2.jpg"><img title="1267264934-yeu-thuong-nhau-2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="313" alt="1267264934-yeu-thuong-nhau-2" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1267264934yeuthuongnhau2_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Dù chúng mình đã ở xa nhau, nhưng em vẫn nhớ tất cả và vẫn luôn yêu quý anh</em></p><p>Nếu nói một cách trung thực thì tôi là một con cú đêm. Tôi không thích dậy sớm. Tôi thích ngủ nướng và chỉ dậy sớm khi bị bắt buộc phải dậy. Vì thế, những buổi sáng của tôi thường tất bật chứ chẳng có gì là lãng mạn. Nhưng, anh đã chỉ cho tôi nhìn thấy khoảnh khắc tuyệt đẹp đó của mặt trời. Tôi thực sự sửng sốt. Đó là một cảnh đẹp lạ kỳ. Và tôi lập tức hiểu điều mà chồng tôi nói, hiểu vì sao&#160; anh ấy yêu nhất là những buổi sáng sớm. Cũng nhờ anh ấy, tôi hiểu ra rằng cuộc sống tặng cho chúng ta mỗi ngày một điều kỳ diệu – đó là khoảnh khắc mặt trời lên.</p><p>Hôm nay tôi lại thức dậy thật sớm, một mình ngắm mặt trời mọc. Tôi nhìn mặt trời còn đang nấp sau sương mờ xa xa, không hề chói lòa và tôi chợt muốn nói với người chồng cũ của mình: &quot;Cám ơn anh! Chồng cũ của em! Hôm nay em lại ngắm mặt trời buổi sớm một mình. Và hình như có điều gì đó đang nối em với anh! Dù chúng mình đã ở xa nhau, nhưng em vẫn nhớ tất cả và vẫn luôn yêu quý anh”</p><p>Đã hơn 15 năm chúng tôi không gặp nhau, và gần 7 năm anh hoàn toàn không viết thư, không gọi điện , cũng chẳng chúc mừng tôi nhân ngày sinh nhật nữa. Ở Mỹ, anh ấy đã có một người vợ khác. Cô ấy, thật lạ lùng, có cái tên giống như tên tôi. Thế nhưng sao hôm nay tôi chợt nhớ đến ngày cả gia đình chúng tôi đã cùng nhau đón mặt trời mọc. Anh ấy, như thường lệ, thức dậy rất sớm. Còn tôi thì bắt buộc phải dậy sớm: phải đưa bọn trẻ tới trường, sau đó chạy hộc tốc đến nơi làm việc.</p><p>Tôi thường vội vã đánh răng rửa mặt và làm bữa sáng cho bọn trẻ. Nhiều lúc tôi phải khua khoắng và quát tháo ầm ĩ để đánh thức chúng. Buổi sáng bọn trẻ con thường ngủ rất ngon. Và thật là một nỗi bực mình khủng khiếp khi bạn vừa dựng được đứa này lên thì đứa kia đã đổ ập xuống giường. Vậy mà chồng tôi lại rất bình tĩnh với chuyện ấy. Anh ấy nhẹ nhàng xốc con trai nhỏ của chúng tôi lên và nói với con gái lớn: &quot;Đi ngắm mặt trời mọc đi các con&quot;.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1267264934yeuthuongnhau1.jpg"><img title="1267264934-yeu-thuong-nhau-1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="438" alt="1267264934-yeu-thuong-nhau-1" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1267264934yeuthuongnhau1_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Chỉ khi những thứ đó mất đi, bạn mới hiểu chúng thân yêu và quý giá với bạn như thế nào.</em></p><p>Cửa sổ căn phòng nhỏ của chúng tôi mở ra hướng Đông. Thật là một hạnh phúc! Dưới cửa số có một cây ổi và một cây mận lớn. Và, giữa khoảng hẹp của hai cây đó là một mảnh trời hồng, nơi mặt trời lên mỗi ngày. Và vì thế, chúng tôi có thể đứng đây để ngắm mặt trời lên.</p><p>&quot;Các con nhìn mặt trời đang lên kìa, nó sẽ tốt cho thị lực của các con lắm đấy. Mặt trời luôn mang đến nguồn năng lượng. Các con coi kìa, mặt trời ngày một cao và một sáng rỡ hơn&quot; Anh ấy thầm thì với bọn trẻ. Mấy đứa nhỏ lúc đầu còn ngái ngủ, nhưng bị giọng nói đầy phấn khích của anh làm&#160; cho tỉnh táo và chúng bắt đầu mở to mắt nhìn mặt trời. Bên phải, đứng tựa vào anh là con gái, còn trên tay anh ấy là con trai nhỏ. Chúng cùng nhìn thẳng vào mặt trời mà không cần nheo mắt lại. Những tia sáng mới ấm áp làm sao. Tôi lúc thì nhìn mặt trời, lúc lại ngắm các con. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không quên hình ảnh cánh tay rắn chắc ôm vòng lấy con trai của anh ấy. Thằng bé dựa vào tay anh một cách thoải mái, tay nó ôm lấy cổ anh một cách âu yếm và ánh mắt nó nhìn mặt trời mới trong trẻo làm sao.</p><p>Đã nhiều năm trôi qua. Các con tôi giờ đều đã trưởng thành và đang sống ở Mỹ cùng bố. Chúng ít viết thư cho tôi. Mọi người trẻ đều như thế. Đã có bao nhiêu biến động xảy ra khi một cơ hội ra đi đến với anh ấy. Còn tôi thì muốn ở lại nơi này. Tôi không thể bỏ cha mẹ mình và mảnh đất này lại. Chúng tôi, mỗi người có chọn lựa riêng của mình và không trách giận nhau gì vì điều ấy. Nhiều người đã lên án tôi, lên án anh nhưng chúng tôi chỉ im lặng. Tôi quá yêu cuộc sống nơi này, đến mức không hề cảm thấy khổ sở hay thiếu thốn. Nhưng có trời biết, trái tim tôi vỡ nát như thế nào trong ngày chia tay.</p><p>Mặt trời vẫn mọc mỗi ngày, cho tôi, nơi đây và cho anh nơi đó. Đôi lúc, bình yên và bâng khuâng ngắm mặt trời, tôi muốn hỏi anh: &quot;Anh thân yêu! Anh có thể kể cho em biết mặt trời nơi ấy mọc như thế nào không?&quot; Nhưng, anh không bao giờ trả lời. Anh ấy đã có cuộc sống riêng của mình. Còn tôi một mình ngắm mặt trời mọc từ khung cửa nhỏ của ngày xưa ấy.</p><p align="right">Phụ nữ TPHCM</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/anh-thn-yu-hy-ke-cho-em-nghe/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>&#8220;Con g&#225;i cần t&#236;nh y&#234;u, còn con trai cần t&#236;nh dục?&#8221;</title><link>http://www.ymoi.com/2010/02/con-gi-can-tnh-yu-con-con-trai-can-tnh-duc/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/02/con-gi-can-tnh-yu-con-con-trai-can-tnh-duc/#comments</comments> <pubDate>Thu, 04 Feb 2010 04:42:47 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Góc chuyên gia]]></category> <category><![CDATA[Nổi bật]]></category> <category><![CDATA[Tâm sự]]></category> <category><![CDATA[Cảm nhận]]></category> <category><![CDATA[tình cảm]]></category> <category><![CDATA[tình dục]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=38018</guid> <description><![CDATA[Con gái chỉ quan hệ với người họ yêu thương, còn con trai, họ có thể quan hệ với bất cứ cô gái nào&#8230; chỉ để thỏa mãn những ham muốn dục vọng đang trỗi dậy trong họ! Họ lý giải cho hành động ấy là vị sự tò mò, muốn khám phá… Đàn ông [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<h4>Con gái chỉ quan hệ với người họ yêu thương, còn con trai, họ có thể quan hệ với bất cứ cô gái nào&#8230; chỉ để thỏa mãn những ham muốn dục vọng đang trỗi dậy trong họ!</h4><p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265247431_tinhducdd1.jpg"><img title="1265247431_tinh-duc-dd1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="1265247431_tinh-duc-dd1" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265247431_tinhducdd1_thumb.jpg" width="200" border="0" /></a> Họ lý giải cho hành động ấy là vị sự tò mò, muốn khám phá…</p><p>Đàn ông là thế sao? Mặc dù họ không có tình yêu nhưng họ lại sẵn sàng lên giường với cô gái họ không yêu? Họ lý giải cho hành động ấy là vị sự tò mò, muốn khám phá… nhưng có người trơ trẽn hơn thì cho rằng:<em> “Cô ta tự nguyện dâng hiến, ngu gì mình không nhận?”… </em>Chẳng phải thế mà người ta vẫn nói: “<em>Con gái cần tình yêu, con trai cần tình dục</em>” đấy thôi!</p><p>Con gái chỉ quan hệ với người họ yêu thương, còn con trai, họ có thể quan hệ với bất cứ cô gái nào&#8230; chỉ để thỏa mãn những ham muốn dục vọng đang trỗi dậy trong họ!</p><p>Tôi đã yêu và trao đi niềm tin tuyệt đối vào người đàn ông của mình! Tôi luôn cảm thấy yên lòng về anh và những chuyến đi công tác dài ngày của anh ấy! Khi yêu nhau, anh cũng kể cho tôi nghe về vài cô gái thích anh nhưng anh nói rằng, anh chỉ xem họ như những người bạn và em gái…</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265247113tinhduc1.jpg"><img title="1265247113-tinh-duc-1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="333" alt="1265247113-tinh-duc-1" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265247113tinhduc1_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Tôi đã thật sự hạnh phúc với những điều đang diễn ra và mơ mộng đến một tương lai hạnh phúc sắp tới. </em></p><p>Ngày 09/09/2009, chúng tôi đã kết hôn với nhau! Tôi thật sự hạnh phúc với những điều đang diễn ra và mơ mộng đến một tương lai hạnh phúc sắp tới. Thế nhưng, chỉ sau đám cưới ba ngày, tôi vô tình đọc được tin nhắn của cô gái mà “anh xem như em gái” gửi cho anh với nội dung: <em>“Từ bây giờ, anh đừng liên lạc với em nữa!&#8230; Ngày xưa anh yêu em…”. </em>Tôi đã rất ngỡ ngàng trước cái tin nhắn ấy và tôi muốn anh giải thích cho tôi biết về mối quan hệ giữa anh và “cô em gái” đó! Bạn có biết không? Lúc đấy anh ấy mới dám thú nhận rằng, trước đó anh và cô gái ấy đã yêu nhau… và thật đau đớn khi nghe từ chính miệng anh nói rằng: <em>“Anh đã lên giường với cô ta”… </em>Tôi không thể tin nổi vào tai mình những điều anh vừa nói… <em>“Trước khi cưới nhau, anh không muốn giấu em nhưng anh chưa có cơ hội để nói với em tất cả</em>”- những lời anh nói như những mũi dao đâm thẳng vào trái tim tôi, khiến tôi đau đớn đến nghẹn thở!</p><p>Tôi không thể ngờ rằng, anh lại là một người như thế! Hình ảnh của anh trong trái tim tôi là một con người khác, chứ đâu phải anh bằng xương bằng thịt đang đứng đối diện với tôi ở đây? Tôi biết, mình khó có thể chấp nhận một người chồng đã từng quan hệ với cô gái khác… hơn nữa, hình ảnh của anh và cô ấy ân ái với nhau cứ hiện ra ám ảnh tâm trí tôi… thật khó để tôi tự giải thoát cho mình khỏi những suy nghĩ ấy!</p><p>Mỗi lần nghĩ về điều đó, tôi chỉ biết khóc… nhưng tôi không thể tâm sự những điều thầm kín ấy với ai cả! Tôi sợ hình ảnh của anh cũng sẽ vỡ vụn trong lòng mọi người, trong gia đình mình… như nó đang xảy ra với bản thân tôi!</p><p>Cãi nhau thật nhiều, đau khổ thật nhiều và khóc cũng thật nhiều… nhưng tôi biết, mình còn yêu anh ấy lắm! Tôi không muốn rời xa anh ấy… không phải vì tờ giấy kết hôn kia, cũng không vì bất cứ điều gì, chỉ vì tình yêu… tôi yêu anh ấy, yêu cả bố mẹ và gia đình của anh ấy nữa!</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265247113tinhduc2.jpg"><img title="1265247113-tinh-duc-2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="325" alt="1265247113-tinh-duc-2" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265247113tinhduc2_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Tôi sợ hình ảnh của anh cũng sẽ vỡ vụn trong lòng mọi người, trong gia đình mình… </em></p><p>Tôi đã đau khổ dằn vặt rất nhiều! Đã bao lần, tôi có ý định từ bỏ tất cả&#8230; nhưng cuối cùng, tôi vẫn bước trên con đường mình đã chọn, cùng người đàn ông mình chọn. Và hơn nữa, đó là quá khứ, nó diễn ra khi tôi chưa xuất hiện, khi tôi và anh chưa biết về sự tồn tại của nhau! Tôi biết mình cần phải quên hết tất cả, tôi không thể vì quá khứ mà đánh mất đi hạnh phúc hiện tại, vì tôi tin vào anh, tin rồi mình sẽ hạnh phúc khi có anh.</p><p>Và bây giờ tôi đang rất hạnh phúc&#8230; tôi hạnh phúc vì những quan tâm nhỏ nhặt nhất của anh dành cho mình! Tôi biết mình đã không sai lầm khi tiếp tục bước đi cùng anh trên con đường đời&#8230; Cuộc sống là thế đấy! Cần phải quên hết những nỗi đau, bất hạnh trong quá khứ thì mình mới cảm nhận được niềm hạnh phúc giản dị trong cuộc sống thường nhật!</p></p><p align="right"><em>Lê Hằng-24H</em></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/02/con-gi-can-tnh-yu-con-con-trai-can-tnh-duc/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>T&#236;nh y&#234;u cần đến từ hai ph&#237;a &#8230; !</title><link>http://www.ymoi.com/2010/02/tnh-yu-can-den-tu-hai-pha/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/02/tnh-yu-can-den-tu-hai-pha/#comments</comments> <pubDate>Thu, 04 Feb 2010 04:36:23 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tâm sự]]></category> <category><![CDATA[tình cảm]]></category> <category><![CDATA[Trái tim]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=38010</guid> <description><![CDATA[Em là một cô gái có trái tim bằng lửa, đã yêu ai em yêu hết mình và yêu đến khi trái tim em khô héo vì nhớ một ai đó! Nhưng dường như &#34;ai đó&#34; không phải là anh! Một năm qua, không ngày nào anh thôi nghĩ về em&#8230; Có lẽ khi cơn [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<h4>Em là một cô gái có trái tim bằng lửa, đã yêu ai em yêu hết mình và yêu đến khi trái tim em khô héo vì nhớ một ai đó! Nhưng dường như &quot;ai đó&quot; không phải là anh!</h4><p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265186581_khongthuocd.jpg"><img title="1265186581_khong-thuoc-d" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="1265186581_khong-thuoc-d" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265186581_khongthuocd_thumb.jpg" width="200" border="0" /></a> Một năm qua, không ngày nào anh thôi nghĩ về em&#8230;</p><p>Có lẽ khi cơn mưa xuống, em sẽ đến bên cạnh anh và khi cơn mưa tạnh, em lại sẽ ra đi&#8230;</p><p>Sau bốn năm tình cờ gặp nhau trong một ngày mưa, em lại gọi cho tôi. Cũng chẳng hiểu sao tất cả những ngày chúng mình gặp nhau đều có mưa. Em cười bảo: &quot;Chúng mình thật có duyên với những cơn mưa&quot;. Ngày đầu tiên, em đến bên anh và nói rằng: &quot;Em vừa mới chia tay bạn trai&quot; và em đã khóc rất nhiều. Ngồi trong quán cà phê nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ và thêm câu chuyện không liên quan tới anh&#8230; lúc đó anh chỉ mong cuộc gặp gỡ ấy qua mau. Và mọi chuyện tưởng như đã qua nhưng đó lại chính là cơ sở dẫn đến những lần gặp tiếp theo của chúng mình!</p><p>Em là một cô gái thông minh, hiền lành, vui tính và được lớn lên trong một gia đình khá giả. Chỉ có một điều khiến anh cảm thấy thất vọng là vì em đã không trung thực với tình cảm của mình! Còn anh, anh chỉ là một người bình thường trong cuộc sống của em! Anh là một người hay nói, hay đùa, hay trêu chọc bạn bè mỗi lúc chuyện trò với nhau&#8230; Nhưng không hiểu sao, khi đi bên cạnh em, anh chỉ lắng nghe anh nói và cất giấu những điều ấy trong trái tim mình! Và những lần đi bên em, nghe em tỉ tê tâm sự&#8230; không biết tự lúc nào tình cảm anh dành cho em cũng đã khác. Đó không chỉ đơn thuần là tình bạn trong sáng nữa&#8230; mà trong trái tim anh đã khắc ghi hình ảnh của em rõ ràng hơn bao giờ hết!</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265185023khongthuoc2.jpg"><img title="1265185023-khong-thuoc-2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="480" alt="1265185023-khong-thuoc-2" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265185023khongthuoc2_thumb.jpg" width="367" border="0" /></a></p><p><em> Anh có thể làm tất cả những gì có thể để em có được hạnh phúc&#8230; nhưng anh lại không thể trở thành người duy nhất chiếm lĩnh trái tim em</em></p><p>Anh đã yêu em, còn em thì sao? Em cũng nói đến chuyện của chúng mình&#8230; nhưng đấy chỉ là lời nói đầu môi sao em? Em là một cô gái có trái tim bằng lửa, đã yêu ai em yêu hết mình và yêu đến khi trái tim em khô héo vì nhớ một ai đó! Nhưng dường như &quot;ai đó&quot; không phải là anh! Đi bên em trên con đường Hoàng Diệu, những cơn gió lạnh lùa qua khiến em co người lại để che trái tim em! Em nhớ ai đó? Anh biết chứ! Anh có nên hỏi em điều đó không em?</p><p>Nhưng anh đã không hỏi và chúng mình lại tiếp tục bước đi trên con đường tìm lại người yêu và những kí ức của riêng em! Ở bên cạnh em một năm, anh đã hy vọng người mà anh yêu thương nhất sẽ ở bên cạnh anh! Anh cần trái tim của người anh yêu &#8211; đó là điều anh mong muốn nhất, chứ không phải là thể xác của em đâu!</p><p>Anh có thể làm tất cả những gì có thể để em có được hạnh phúc&#8230; nhưng anh lại không thể trở thành người duy nhất chiếm lĩnh trái tim em! Tất cả mọi điều ở anh đều không tốt, không được như em mong muốn&#8230; anh đã bất lực trước những cố gắng và yêu thương của mình! Cảm giác thật khó chịu cứ len lỏi trong anh từng ngày từng ngày&#8230; và khoảng cách của chúng mình càng ngày càng xa nhau hơn và em lại càng nhớ người yêu của em nhiều hơn, khóc nhiều hơn trước!</p><p>Em ở trong vòng tay của anh nhưng trái tim của em lại không ở bên cạnh anh! Thật buồn&#8230; có thể tất cả mọi mặt anh đều không bằng những người con trai theo đuổi em nhưng anh tin rằng, tình cảm của anh dành cho em lớn lao và chân thành gấp bội họ!</p><p>Nắng vàng nhạt dần về chiều trên con đường Hồ Tây, anh cõng em như hai đứa bé đang chầm chậm đi! Em có biết được rằng những cảm xúc đang trào dâng trong lòng anh không? Em có hiểu được anh yêu em nhiều lắm không? Vậy mà em vẫn buồn, đôi mắt em vẫn nhìn về nơi xa xăm ấy&#8230; Em đang mong chờ một điều gì sẽ trở lại với em, còn anh&#8230; anh thì sao hả em? Có lẽ, anh là người đàn ông ngốc nghếch nhất trong những người đàn ông ngốc nghếch, đúng không em?</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265185023khongthuoc1.jpg"><img title="1265185023-khong-thuoc-1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="325" alt="1265185023-khong-thuoc-1" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1265185023khongthuoc1_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Vậy mà em vẫn buồn, đôi mắt em vẫn nhìn về nơi xa xa xăm ấy&#8230; </em></p><p>Chúng mình bằng tuổi nhau, em nói anh còn quá trẻ con! Không phải anh không biết em muốn gì nhưng anh không đủ khả năng để thực hiện nó&#8230; Anh muốn có trái tim của em chứ không phải những thứ bên ngoài đó của em! Từ bỏ em&#8230;. có nên không? Liệu từ bỏ cái mình yêu quý nhất có buồn không? Anh đã thử&#8230; nhưng anh không làm được!</p><p>Liệu anh có thể chịu đựng điều đó được bao lâu? Ngày 14-2 là ngày người ta hạnh phúc bên nhau thì chúng mình lại chia tay nhau! Có đúng là chia tay không em nhỉ? Hay nó chỉ đúng với anh mà thôi?</p><p>Từng ngày trôi qua với anh thật dài và nặng nề! Một năm qua, không ngày nào anh thôi nghĩ về em&#8230; Anh cứ lặng lẽ đi một mình tới tất cả những nơi mà chúng ta đã từng đi qua!</p></p></p><p align="right">Nguyễn Khanh_24h</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/02/tnh-yu-can-den-tu-hai-pha/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Đàn bà thì cả tin còn đàn &#244;ng thì nhẹ dạ &#8230;</title><link>http://www.ymoi.com/2010/02/da%cc%80n-ba%cc%80-ca%cc%89-tin-da%cc%80n-ng-nhe%cc%a3-da%cc%a3/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/02/da%cc%80n-ba%cc%80-ca%cc%89-tin-da%cc%80n-ng-nhe%cc%a3-da%cc%a3/#comments</comments> <pubDate>Mon, 01 Feb 2010 10:13:26 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Tư vấn]]></category> <category><![CDATA[tình cảm]]></category> <category><![CDATA[đàn bà]]></category> <category><![CDATA[đàn ông]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=37726</guid> <description><![CDATA[Một cô bạn tôi phán: &#34;Đàn bà không có đàn ông thì không cân bằng về tâm sinh lý&#34;. Điều này cũng giống như ăn bún bò Huế mà thiếu ớt hiểm hay tô mì Quảng lại thiếu bánh tráng và quả ớt sừng. Vì lẽ tự nhiên ấy, cô loay hoay đi kiếm sự [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<h4>Một cô bạn tôi phán: &quot;Đàn bà không có đàn ông thì không cân bằng về tâm sinh lý&quot;. Điều này cũng giống như ăn bún bò Huế mà thiếu ớt hiểm hay tô mì Quảng lại thiếu bánh tráng và quả ớt sừng.</h4><p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1264951216danongcungthuongthoi2.jpg"><img title="1264951216-dan-ong-cung-thuong-thoi2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="240" alt="1264951216-dan-ong-cung-thuong-thoi2" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1264951216danongcungthuongthoi2_thumb.jpg" width="180" border="0" /></a></p><p>Vì lẽ tự nhiên ấy, cô loay hoay đi kiếm sự cân bằng. Cân bằng về tâm và sinh lý. Một ngày, cô gặp lại tôi, phán một câu cũng khổng lồ không kém: &quot;Đàn ông là cái quái gì. Nếu dựa vào họ để kiếm sự cân bằng, không khéo có lúc mình sẽ phát rồ!&quot;. Nghe thấy lạ.</p><p><strong>Thèm đàn ông là điều kiện ắt có, muốn đàn ông là điều kiện để đú</strong></p><p>Cũng lạ khi cô cho rằng đôi khi phụ nữ chỉ thèm đàn ông. Họ không phải thèm muốn mà giống như thèm ăn kem khi đi ngoài đường nắng gắt, thèm cây ô che khi mưa bắt đầu nặng hạt, thèm áo ấm khi tiết trời se se lạnh, thèm một ly cà-phê thơm nồng hơi đắng, hơi ngọt khi đang ngồi nghĩ chuyện vu vơ, hay thèm một bát nước mắm pha chanh, đường, tỏi, ớt, gừng băm nhuyễn khi thấy đĩa ốc gạo luộc nóng hổi trước mặt&#8230; Nghĩa là cái sự thèm này rất cần, vừa hợp lý nhưng cũng vừa nhuốm màu thực dụng. Nói một cách hoa mỹ hơn, như các ông nhà văn thời Tự Lực Văn Đoàn, đó là cái để đạt được một lý tưởng, một hoàn hảo, một điểm mười đỏ như son và tròn như quả trứng vẽ bằng máy vi tính không tỳ vết.</p><p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1264951320_danongcungthuongthoi.jpg"><img title="1264951320_dan-ong-cung-thuong-thoi" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="1264951320_dan-ong-cung-thuong-thoi" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1264951320_danongcungthuongthoi_thumb.jpg" width="200" border="0" /></a> Đàn ông cũng&#8230; thường thôi! (Ảnh minh họa)</p><p>Nhiều khi người ta nuôi dưỡng thèm muốn để kéo dài sự mong chờ. Tại sao?</p><p>Vì muôn đời, lý tưởng chỉ là hai từ để con người hướng đến chứ không bao giờ đạt được. Hay đơn giản vì chúng tôi là đàn bà. Đã là đàn bà, đến Đức Chúa trời cũng không thể hiểu được. Và rồi đàn bà ngồi lại với nhau, y như một số chuyên gia tâm lý, bắt đầu phân tích. Tất nhiên là theo kiểu của đàn bà. Họ quả quyết như đinh đóng cột, đại khái: Đàn ông đã có gia đình trong các thành phố, mặt cứ hếch hếch, tay đút túi quần, tay cầm điện thoại. Họ chẳng thiết đến vẻ bề ngoài vì đã cơ nơi có chỗ, có cô vợ chịu đựng mình nên bao nhiêu phức tạp ngày trai trẻ cho hết vào sọt rác. Nhìn họ, ta thấy giống như nhìn vào trang báo dành cho người loạn, viễn, cận thị: Chữ nghĩa xếp hàng ngay ngắn, thẳng băng, to như con gà mái, đứng xa một mét cũng đọc được.</p><p>Đàn ông đang độ tuổi bốn mươi mà chưa vợ, hoặc ly dị, giống như một trang ô chữ, tinh tướng, phức tạp, đầy câu hỏi. Đàn bà dễ dàng bi kích thích để kiếm ra câu từ chính xác điền vào ô trống. Sau khi làm xong công việc tưởng khó khăn này, họ thấy chẳng có gì khó. Thì ra ô chữ ấy cũng là tẻ nhạt!</p><p>Đàn ông đang độ ba mươi thì ôi thôi, họ tự xem mình như cái rốn của vũ trụ. Họ cũng đi nghênh ngang, xếp hàng ở quán cà-phê trước tòa nhà Sun Wah, TP. HCM, khoe điện thoại đời mời nhất.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1264951216danongcungthuongthoi1.jpg"><img title="1264951216-dan-ong-cung-thuong-thoi1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="369" alt="1264951216-dan-ong-cung-thuong-thoi1" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1264951216danongcungthuongthoi1_thumb.jpg" width="415" border="0" /></a></p><p><em>Thèm đàn ông là điều kiện ắt có&#8230; (Ảnh minh họa)</em></p><p>Họ ăn diện láng lẩy, ngồi chỗ nào phải có nhiều người thấy, mở miệng ra phải cái gì cũng biết, cũng thử rồi, cũng đọc, cũng nếm qua rồi. Họ chỉ thiếu một bộ phận có thể dùng để lắng nghe xem người khác nói gì thôi.</p><p>Những em trong độ tuổi hai mươi thì hệ thống não bộ phía trước chưa phát triển đầy đủ, chưa chín muồi nên chẳng biết sợ là gì. Hợp chủng quốc là đây, tóc kiểu Đại Hàn, nhuộm màu Nhật, mắt &#8211; môi &#8211; mũi &#8211; miệng là&#160; Việt Nam, tướng đi nhún nhảy, kiểu cách giống như mấy anh Mỹ da màu chơi nhạc rap, nói chuyện, viết lách giống như họ đang quản lý một thế giới hành tinh tuổi teen.</p><p>Thoạt nhìn thấy vui mắt, nhưng cái vui mắt cũng tương tự khi người ta được nhìn chú gà trống choai choai đấy thôi.</p><p>Thế tại sao đàn bà lại thèm đàn ông một cách ghê gớm?</p><p>Thèm như khi ăn miếng thịt vịt béo ngậy thì tương tư đến bát nước mắm gừng, như thấy miếng beefsteak tự nhiên trong lòng nhớ đến dao, nĩa. Vậy hóa ra trong cái thèm này, người đàn bà muốn thỏa mãn cái muốn cho &quot;no nê đủ đầy&quot; của mình.</p><p>Có lẽ đúng.</p><p><strong>Một mai qua cơn mê</strong></p><p>Nếu những người đàn ông này là thuốc thì đàn bà chúng tôi là những kẻ dùng thuốc.</p><p>Đôi khi phụ nữ nghiện thuốc đến độ không có thì vật vã, thèm thuồng, mơ mộng, tưởng tượng ra khi có thuốc sẽ sung sướng thế nào.</p><p>Có nhiều quá, họ lại nằm đờ ra, buồn nôn, thấy sợ, thề sẽ không bao giờ thử thuốc này một lần nữa.</p><p>Tuy nhiên, thuốc mới ra liên tục, mùi khác, vị khác, bao bì khác, kích cỡ khác, đàn bà lại thèm, lại thử, lại nghiện, lại ngán, lại thề&#8230; Nhưng thưa các đấng mày râu, đừng tưởng bở, đừng chảnh và ngửa mặt lên trời bảo: &quot;Hạ mục vô nhãn&quot; đàn bà. Như thế tức là ăn dưa bở đấy, bởi đôi khi không có thuốc, phụ nữ cũng chẳng bị sao. Người ta có thể nhai kẹo cao su liên tục, vừa giúp cơ hàm làm việc trơn tru, vừa tiết ra được nhiều nước bọt có một chất kích thích gì đấy giúp quá trình tiêu hóa diễn ra hiệu quả hơn, vừa trông rất Tây.</p><p>Qua cơn thèm cũng như qua cơn mê.</p><p>Đàn bà sẽ tự hào là đã qua cơn.</p><p>Còn những trang ô chữ rắn mắt kia? Cho lên Google, bao nhiêu cái tinh tướng, phức tạp, câu hỏi gắt gao kia đều phải đầu hàng vô điều kiện. Các ô chữ trống sẽ được điền đẩy đủ một cách nhanh chóng.</p><p>Sau khi làm xong, phụ nữ sẽ ngó ngược, ngó xuôi kiếm một ô chữ mới để tiếp tục thử tài nghệ, kiến thức sâu sắc của mình. Không chừng họ lại bê về một cuốn tổng hợp các ô chữ, trong đó có khoảng một trăm ô chữ, mỗi ngày điền vào một trang. Mỗi ngày, họ lại thành thạo hơn và nhanh chóng tăng level. Cuối cùng, họ có thể thiết kế ô chữ và trở thành chuyên viên tâm lý.</p><p>Xem báo ư? Qua tay người phụ nữ, chỉ cần vò một cái thật khẽ, những trang chữ to ngay hàng thẳng lối này bắt đầu hỗn loạn, nhăn nhúm. Những trang vui cười, đọc vào bò lăn ra cười, chỉ để phụ nữ giải trí, tiêu khiển vào một buổi sáng Chủ nhật rảnh rỗi, sau khi họ đã uống sinh tố ở quán cà-phê hay đến spa massage mặt và nằm thư giãn thoải mái trên chiếc giường êm ấp, thơm tho.</p><p>Đọc xong trang vui cười này, họ lại lục tục thay quần áo đẹp, xuống phố mua sắm. Và họ còn mua thêm tờ báo mới, không chừng lại có những trang vui cười hay ho hơn.</p><p><em><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1264951216danongcungthuongthoi21.jpg"><img title="1264951216-dan-ong-cung-thuong-thoi2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="480" alt="1264951216-dan-ong-cung-thuong-thoi2" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/02/1264951216danongcungthuongthoi2_thumb1.jpg" width="360" border="0" /></a> </em></p><p><em>Đàn bà vốn nhẹ dạ cả tin khi đứng trước cánh đàn ông&#8230; (Ảnh minh họa) </em></p><p><strong>Đàn bà cả tin, đàn ông nhẹ dạ</strong></p><p>Nói hùng hổ vậy thôi chứ thật ra đàn bà vốn nhẹ dạ cả tin khi đứng trước cánh đàn ông. Chính vì thế, đối với các đấng tu mi nam tử, họ thường có cách lựa chọn thông minh hơn.</p><p>Cách ấy là gì?</p><p>Trong tục ngữ Ấn Độ có câu thật hay, đại khái: Hãy tránh con hổ một trăm mét, tránh người say rượu một nghìn mét, tránh xa đàn ông đến một triệu mét.</p><p>Vậy là an toàn.</p><p>Mà thật ra khi chọn cho mình sự an toàn ấy, người đàn bà mới tạo ra cơ hội để được đàn ông&#8230; lao đến!</p><p>Khi người đàn ông không chủ động lao đến, họ có còn đáng mặt đàn ông không?</p><p>Lao đến như một mũi tên nhắm thẳng vào mục tiêu.</p><p>Và đàn bà lại đi sắm một cánh cung, tập tành trở thành con mồi bóng bẩy. Họ tiếp tục nhử những mũi tên rất nhẹ dạ lại cứ &quot;ăn dưa bở&quot;, tưởng rằng mình rất thiện nghệ.</p><p align="right"><em>Phong cách</em></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/02/da%cc%80n-ba%cc%80-ca%cc%89-tin-da%cc%80n-ng-nhe%cc%a3-da%cc%a3/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Những k&#253; ức đang b&#225;m đuổi theo em mỗi ng&#224;y&#8230;</title><link>http://www.ymoi.com/2010/01/nhung-k-uc-dang-bm-duoi-theo-em-moi-ngy/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/01/nhung-k-uc-dang-bm-duoi-theo-em-moi-ngy/#comments</comments> <pubDate>Fri, 08 Jan 2010 10:20:56 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[Hạnh phúc]]></category> <category><![CDATA[tình cảm]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=35609</guid> <description><![CDATA[Em không biết bơi, anh biết rồi đấy! Anh chèo thuyền đưa em ra giữa dòng sông, nói là sẽ dậy em bơi, nói là sẽ cùng em bơi sang bờ bên kia, rồi anh bỏ mặc em ở đấy… Em không biết phải làm sao để quên đi những ký ức đang bám đuổi [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<h4>Em không biết bơi, anh biết rồi đấy! Anh chèo thuyền đưa em ra giữa dòng sông, nói là sẽ dậy em bơi, nói là sẽ cùng em bơi sang bờ bên kia, rồi anh bỏ mặc em ở đấy…</h4><p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/01/213.jpg"><img title="2" style="border-top-width: 0px; display: block; border-left-width: 0px; float: none; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; margin-right: auto; border-right-width: 0px" height="200" alt="2 thumb12 Những k&yacute; ức đang b&aacute;m đuổi theo em mỗi ng&agrave;y..." src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/01/2_thumb12.jpg" width="200" border="0" /></a> Em không biết phải làm sao để quên đi những ký ức đang bám đuổi theo em mỗi ngày&#8230;</p><p>Rồi anh có biết, một con bé sợ nước như em sẽ phải làm sao để vào bờ được??? Chỉ có nước cuốn em đi chứ em thì không chống lại được sức mạnh của nước…</p><p>Một người ưa tình cảm, sống theo tình cảm mà anh dậy người ta yêu anh, bắt trái tim người ta chỉ yêu mình anh, rồi anh bỏ mặc, quay lưng…</p><p>Anh có biết mỗi ngày, mỗi giây phút em phải đối mặt với tình yêu đấy khó chịu như thế nào không???</p><p>Em không muốn chuyện này xảy ra, em không muốn tình yêu lớn nhất cuộc đời em, người đàn ông em yêu nhiều nhất lại là sai lầm lớn nhất!</p><p>Em không muốn phải thốt lên câu: “Em hối hận vì đã quen anh!”.</p><p>Nhưng tại sao, em càng yêu anh bao nhiêu thì lại càng hận anh bấy nhiêu…</p><p>Không phải em không biết lỗi tại em, nhưng tất cả chỉ là cái cớ để anh vin vào, để anh dựa vào đó mà bước đi. Nếu anh thực sự yêu em thật nhiều, nhiều như anh đã nói thì anh sẽ vượt qua tất cả, yêu cả những thật xấu của riêng em…</p><p>Tại sao em làm được mà anh không làm được???</p><p>Anh!</p><p>Anh có biết rằng, người nào càng ưa tình cảm, càng có vẻ ngoài mạnh mẽ thì bên trong lại yếu đuối vô cùng… Em không biết phải làm sao để quên đi những ký ức đang bám đuổi theo em mỗi ngày?</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/01/126.jpg"><img title="1" style="border-top-width: 0px; display: block; border-left-width: 0px; float: none; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; margin-right: auto; border-right-width: 0px" height="400" alt="1 thumb11 Những k&yacute; ức đang b&aacute;m đuổi theo em mỗi ng&agrave;y..." src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/01/1_thumb11.jpg" width="363" border="0" /></a></p><p><em>Tại sao hai đứa mình yêu nhau, đến với nhau bằng tình yêu, em yêu anh nhiều vậy mà lại không thể có hạnh phúc bên nhau???</em></p><p>Thật lòng em yêu anh nhiều lắm! Bây giờ thì em đã biết cái cảm giác yêu đương và sẵn sàng làm tất cả cho người mình yêu là như thế nào. Trước đây em luôn muốn tình yêu thì phải như thế nào đó, lãng mạn hay tình cảm nhưng giờ em đã hiểu, chỉ cần được ở bên cạnh người mình yêu thương, chỉ cần nhìn thấy người đó mỗi ngày là cả một bầu trời hạnh phúc rồi…</p><p>Em thấy thật khó khăn để có thể quên đi anh, mỗi ngày em đều vẽ ra cho mình rất nhiều việc, lịch gần như kín từ sáng tới chiều, trước khi đi ngủ em cố gắng nghĩ tới những điều tốt đẹp để có một giấc mơ thật đẹp. Nhưng anh biết không? Cứ đến khoảng 3 giờ sáng em lại thức giấc, lúc đó những kỷ niệm khi hai đứa bên nhau cứ tranh nhau tìm tới, nó hành hạ trái tim em. Tội lắm…</p><p>Em không hiểu, tại sao hai đứa mình rõ là yêu nhau, đến với nhau bằng tình yêu, em yêu anh nhiều vậy mà lại không thể có hạnh phúc bên nhau???</p><p>Niềm mong ước lớn nhất của em bây giờ là được ở bên anh, bên người đàn ông em yêu nhiều nhất trong cuộc đời…</p><p>Mong anh sẽ hiểu tình cảm em dành cho anh, sẽ biết rằng giờ này trái tim nhỏ bé trong lồng ngực em chỉ yêu duy nhất mình anh! Chuyện năm xưa, người xưa như giấc mơ trôi qua trong đời, em đã không còn mong nhớ…</p><p>Mỗi ngày, mỗi giây, mỗi phút em chỉ thầm gọi 1 câu: “Anh ơi!” mà sao anh không trả lời em???</p><p>Hãy trả lời em anh nhé! Em hứa với anh, sẽ không bao giờ làm anh buồn nữa, sẽ trở thành người phụ nữ như anh mong muốn, sẽ là niềm tự hào của anh…</p></p><p align="right"><em>Tran Le Xuan-24H</em></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/01/nhung-k-uc-dang-bm-duoi-theo-em-moi-ngy/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Lỗi đ&#226;u phải tại mưa &#8230;</title><link>http://www.ymoi.com/2010/01/loi-du-phai-tai-mua/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/01/loi-du-phai-tai-mua/#comments</comments> <pubDate>Tue, 05 Jan 2010 00:00:41 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category> <category><![CDATA[anh và em]]></category> <category><![CDATA[cơn mưa]]></category> <category><![CDATA[mua]]></category> <category><![CDATA[Tâm sự]]></category> <category><![CDATA[tình cảm]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=35386</guid> <description><![CDATA[Buổi chiều mưa tầm tã. Tối lại mưa. Em đi ra đi vào trong căn phòng chật hẹp. Ngồi bên cửa sổ ngắm màn mưa giăng xiên xiên em thấy lòng mình nao nao. Mưa cuối mùa. Những cơn mưa không ồn ào, dai dẳng nhưng cũng đủ làm lạnh một tâm hồn. Ba tuần. [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p><strong><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/01/images562257_mua5.jpg"><img title="images562257_mua5" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: inline; margin-left: 0px; border-left: 0px; margin-right: 0px; border-bottom: 0px" height="192" alt="images562257 mua5 thumb Lỗi đ&acirc;u phải tại mưa &hellip;" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/01/images562257_mua5_thumb.jpg" width="240" align="left" border="0" /></a> Buổi chiều mưa tầm tã. Tối lại mưa. Em đi ra đi vào trong căn phòng chật hẹp. Ngồi bên cửa sổ ngắm màn mưa giăng xiên xiên em thấy lòng mình nao nao. Mưa cuối mùa. Những cơn mưa không ồn ào, dai dẳng nhưng cũng đủ làm lạnh một tâm hồn. Ba tuần. Đã ba tuần nay anh không đến. Em không biết vì sao anh không đến. Không điện thoại, một tin nhắn cũng không. Một mình em. Em bật điện thoại. Tiếng chị tổng đài đều đều “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Em cúp máy quăng nó vào giữa đống chăn màn bừa bộn. Úp mặt vào gối em thổn thức.</strong></p><p>Bên ngoài mưa vẫn hối hả. Em nghĩ về anh, về những ngày đã qua. Em tình cờ quen anh trong một đêm mưa. Khi mà đường vắng hoe, không một bóng người. Trong khi em đang ngơ ngác không biết cầu cứu ai. Nước mắt em chực chảy ra thì anh đến. Anh đỗ xịch máy và hỏi xe em bị làm sao. Lúc này nỗi sợ vỡ òa ra, nước mắt hòa với nước mưa ướt mèm. Một hồi loay hoay anh kết luận một câu “Xe em hết xăng.” Nhìn quanh quẩn một hồi không thấy trạm xăng nào, em không biết phải làm sao nếu lại một mình em dắt xe giữa đêm tối. Em hỏi “Giờ phải làm sao hả anh?”. “Thì dắt bộ đến chỗ có xăng chứ sao.” Thế là anh tình nguyện dắt xe giúp em. Quãng đường xa như ngắn lại. Anh nói chuyện thật dí dỏm, anh đã xua đi trong em cơn sợ hãi, anh nói về mưa, những cơn mưa chợt đến chợt đi. Tối đó anh đã đưa em về. Cũng từ đó anh em mình quen nhau, rồi chúng mình yêu nhau tự khi nào chẳng hay.</p><p>Cũng từ đó em biết yêu mưa, nhưng cơn mưa mát lạnh. Anh thường nói với em sau cơn mưa bầu trời sẽ trong hơn, quang đãng hơn. Mưa đã gột sạch, cuốn trôi đi những bụi đất của ngày để không khí trong lành hơn…</p><p>Cũng chẳng biết tự khi nào em thích đi dưới mưa, dưới khí trời mát lành, dưới những tán lá bằng lăng. Có những hôm đã khuya lắm. Cũng sau cơn mưa ào ạt em dở chứng muốn đi dạo. Điện thoại cho anh, vậy mà anh cũng nhiệt tình đưa em đi để rồi khi về người em run lên vì lạnh, anh lại phải tất bật lo cho em…</p><p>Để rồi bây giờ… Trong màn mưa bịt bùng kia em không biết anh đang ở đâu!</p><p>Tiếng mưa như gõ nhịp vào nỗi nhớ. Em nhớ anh. Cồn cào. Da diết. Em lại ngồi ngắm mưa. Màn mưa xiên xiên. Dưới ánh đèn vàng, giàn hoa ti gôn đang run run vì lạnh. Những cánh hoa màu hồng li ti rụng tơi tả dưới mái hiên. Đưa tay ra ngoài em bắt gặp giọt mưa mát lạnh. Nhói đau.</p><p>Quay vào, em bật máy. Không đứa bạn nào online. Chẳng biết làm gì, em lang thang Blog của mình. Đây là nơi em có thể mở lòng mình với bè bạn. Có thể viết bất cứ điều gì mà em suy nghĩ, ở đó các bạn em có thể vào và chia sẻ với em những suy nghĩ, cảm xúc. Có mấy comment của những người bạn mới. Em trả lời họ hờ hững. Ngoài trời vẫn mưa. Anh vẫn bặt vô âm tín. Chiếc loa nhỏ vẫn đang phát ra những ca từ buồn bã “Mưa vẫn mưa bay trên tầng thác cổ. Dài tay em vẫy mưa lá xanh xao…” Bài hát buồn như rót vào lòng em những u buồn.</p><p>Em vặn nhỏ tiếng nhạc, nhắn tin cho vài người bạn. Có một mặt cười sáng. Em nhận ra đây là nick quen thường xuyên comment những bài biết mới của em. Người này thật lạ. Em chưa gặp bao giờ, cũng chưa từng quen, vậy mà thường xuyên nói chuyện với nhau như thể đã biết nhau từ lâu lắm rồi. Toàn những chuyện vu vơ nhưng rất thú vị. Hôm nay cũng thế. Tình cờ gặp. Tình cờ nói chuyện.</p><p>“Mưa thế này, chỉ làm cho con người thêm ướt át khó chịu. Em có thấy thế không?”</p><p>“Mưa đẹp mà anh, em thích những hạt mưa xiên, thích cảm nhận sự mát lạnh của mưa thấm vào mình. Em thích được đi dưới mưa”.</p><p>“Không phải thế chứ cô bé, coi chừng cảm lạnh đó”.</p><p>Em không còn nghe tiếng mưa rào rào ngoài mái hiên. Mưa đã ngớt tự khi nào. Tự nhiên em thèm đi ra đường, để thấy không khí rộn ràng của cuộc sống.</p><p>Anh vẫn bặt vô âm tín, không một lời nhắn. Nỗi buồn xua tan khi em và người bạn mới gặp nhau. Người mà em thường xuyên nói chuyện trên mạng. Anh ấy khác anh, khác tất cả những người bạn của em. Anh ấy nhẹ nhàng, tinh tế trong từng câu nói. Lần đầu tiên gặp nhau, em đã bị anh ấy thôi miên bằng những câu chữ. Ly cà phê như thổn thức vì không được bàn tay xinh của em đụng đến. Anh ấy khác em, không thích mưa, anh ghét những cơn mưa dai dẳng. Với anh ấy, những cơn mưa trong ký ức vẫn chưa nhạt nhòa. Đó là những ngày mùa mưa quê anh triền miên nước. Những cơn mưa không biết khi nào dứt đã ám ảnh anh. Những ngày đi học, mưa xối xả, tạt vào mặt, vào người. Mùa mưa đến, nước lên đi học lại phải ôm quần lội qua suối. Những ngày mưa bố không lên rừng được, nhà lại rơi vào cảnh thiếu đói. Và mỗi lần nghĩ về mưa ký ức lại làm anh thổn thức. Có lẽ vì vậy mà anh ấy rất phản đối khi em có ý thích muốn đi chơi dưới mưa. Em cười, đột nhiên anh ấy cũng bật cười.</p><p>Trời đã vào thu. Không khí mát mẻ hẳn và có chút se lạnh của mùa đông. Em thấy chút gì lạnh lẽo trong lòng. Em không còn chờ đợi những tin nhắn của anh, những cuộc điện thoại của anh. Mấy ngày trước em có nhận được một tin nhắn của anh. “Anh đang ở rất xa em. Anh nhớ em nhiều. Chờ anh em nhé.” Anh vốn làm trong ngành an ninh, nên việc giữ bí mật về thân phận, về công việc là điều tất nhiên. Em xem xong tin nhắn thở dài thườn thượt. Em nằm ườn ra giường, nhìn lên trần nhà. Những ngôi sao xanh xanh bằng nhựa phát quang tỏa ra màu nhờ nhờ trong đêm tối mịt. Em để mặc cho ngày tháng trôi. Em không biết mình có lỗi, khi mà những tháng ngày này em lại không nghĩ về anh, không nhớ về anh. Em hoang mang trước mình. Có những hôm, anh ấy đến rủ em đi chơi, em tự nhủ với lòng mình sẽ không được làm gì có lỗi với anh. Mỗi lần đi về em lại tự nhắc mình, lần sau không được thế. Em đang mắc lỗi. Phải không anh?</p><p>Vậy là đã bao lâu rồi em chưa được gặp anh? Một mùa mưa, hai mùa mưa đi qua… Anh vẫn chưa về. Em cũng từng trốn tránh anh ấy. Rồi những buổi trò chuyện thường xuyên trên mạng lại thôi thúc em gặp anh ấy. Đi bên anh ấy, em thấy lòng mình ấm áp.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/01/ma.gif"><img title="mưa" style="display: block; float: none; margin-left: auto; margin-right: auto" height="183" alt="mưa" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/01/ma_thumb.gif" width="240" /></a></p><p>Buổi chiều thứ bảy thật buồn. Lũ bạn thân đứa nào cũng bận đi chơi với người yêu. Một mình em lang thang ngoài phố. Những con phố dài, những hàng cây xao xác lùi dần phía sau. Ghé vào quán quen ngày xưa anh và em ngồi. Em muốn tìm lại những kỷ niệm ngọt ngào. Giờ tan tầm quán vắng teo. Giàn hoa đậu biếc trên đầu nở đẹp đến nao lòng. Màu biêng biếc như làm dịu đi không khí ngột ngạt của cuộc sống. Em thường nói vui với anh Mỗi lần đến đây em thấy mình như được trở về với cuộc sống dân dã, thôn quê. Mà thật, mỗi lần ngồi đây, em không tránh được cảm giác mình đang được ở nhà, được ở giữa hương ruộng đồng thơm thơm.</p><p>Có chuông điện thoại reo. Là anh ấy. Em băn khoăn tự hỏi, có nên nhấc máy hay không. Ngồi nhìn con dế nhỏ rung rung chuông réo ầm ĩ em chần chừ. Một vài ánh mắt quay lại nhìn. Em ngượng ngượng. Em bật máy.</p><p>- Cô bé rảnh không? Đi chơi với anh nhé.</p><p>- Đi đâu hả anh?</p><p>- Một nơi anh nghĩ là em sẽ thích đấy.</p><p>…</p><p>Một khoảng yên lặng trong em, nhưng rồi em cũng không thắng nổi mình. Em nhận lời.</p><p>Anh ấy đợi em trước cổng nhà. Trời bắt đầu mưa. Em ngạc nhiên khi thấy anh ấy khoác áo mưa đứng chờ em. Anh ấy vốn ghét mưa mà.</p><p>- Mưa to quá, hay là anh em mình vào quán nào ngồi, không anh ướt hết đấy.</p><p>- Chắc không mưa to đâu, thời tiết dạo này thất thường lắm, một lát là tạnh thôi.</p><p>Em lên xe khi trời vẫn còn lây phây mưa. Ngày cuối tuần, những cặp tình nhân tình tứ bên nhau. Trông họ thật hạnh phúc. Em nhìn họ và mỉm cười. Em không biết mình cười cái gì. Chắc em cười chính bản thân em thôi. Nếu ai đó để ý sẽ thấy ngay. Em ngồi sau xe anh ấy mà cách anh ấy hàng kilomet. Em sợ nếu vô tình mình chạm vào anh ấy. Em sợ… Không biết có khi nào anh tưởng tượng ra cảnh em sẽ ngồi sau xe người con trai khác đi chơi không? Nhưng em thấy có gì đó day dứt khi nghĩ về anh.</p><p>Anh ấy đưa em đến với ngày hội thả đèn trời của thành phố. Mưa vẫn rơi, từng hạt từng hạt.</p><p>- Em có bị ướt không?</p><p>- Không sao mà, em thích đi dưới mưa.</p><p>- Vậy thì đi nhé.</p><p>Mưa nặng hạt dần nhưng không làm cho không khí sôi động của đêm hội giảm đi chút nào. Những chiếc đèn trông tựa như những chiếc bao tải, miệng được uốn bằng tre, giữa có dây thép chăng ngang để buộc bấc từ từ được châm lửa rồi thả lên trời. Những đôi bạn trẻ cũng nhau thả đèn và khấn lời cầu nguyện gửi tới thượng đế. Mưa đã mau hạt hơn. Họ vẫn say sưa với trò chơi của mình. Những chiếc đèn hơi chao nghiêng, vì gió, vì những hạt mưa tấp vào nhưng rồi nó cũng bay lên, mang theo những ước mơ…</p><p>Đêm, những ánh đèn sáng đỏ như những vì sao. Em cũng đã từng mơ ước, cũng đã từng gửi gắm biết bao điều vào những ánh đèn lung linh.</p><p>Em và anh ấy cũng đứng giữa trời mưa như thế. Một chiếc áo mưa không đủ che cho hai người khỏi ướt. Trời càng về khuya càng lạnh, những giọt nước mưa tấp vào má, vào mặt lạnh lạnh. Ngồi phía sau xe, chiếc áo mưa chỉ đủ che đầu, nhưng cả hai vẫn say sưa ngắm từng chiếc đèn đang chao lượn trên bầu trời. Nghiêng qua bên, em nhìn rõ khuôn mặt anh ấy hơn. Không có kính, cặp mắt sáng trong, thông minh, hiện ra dưới hàng mi cong vút. Đôi mắt đẹp như mắt con gái.</p><p>Thật dở cho những người chỉ là bạn, lại là bạn mới quen như em trong trường hợp oái oăm này. Là người yêu, hay là bạn thân lại khác. Đằng này anh ấy và em chỉ là những người bạn mới quen. Anh ấy không thể chăm chút cho em. Anh chỉ dám quay lại và hỏi “Em có bị ướt không?.” Em không biết lúc này anh ấy đang nghĩ gì, có khó xử, có ngượng ngập như em không? Hai người mới quen, đi với nhau cũng thật khó…</p><p>Trời càng lúc càng mưa lớn, anh ấy chở em về trong màn mưa trắng xóa. Mưa, em thích mưa, thích đi dưới mưa là thế, nhưng lúc này em lại thấy ghét nó. Mưa làm em khó xử. Hai người chung một áo mưa, tức là em phải ngồi gần anh ấy hơn, tức là… Anh ấy cũng chẳng dám nói, hai người hai suy nghĩ dưới cơn mưa ầm ào. “Em có thể ngồi gần lại cho khỏi ướt, kẻo về lại ốm.” Em cười, tiếng em run run vì lạnh. Anh ấy có biết đâu, em đã ướt hết tự lúc nào. Em ngồi sau xe anh ấy nhưng em chẳng thể ôm lấy anh ấy như em đã từng ôm anh, bởi anh là người yêu của em, còn anh ấy chỉ là bạn. Một người bạn em mới quen. Lúc này em thấy ân hận sao em lại nhận lời đi chơi để tự đẩy mình đến trường hợp khó xử này.</p><p>Về đến nhà người em lạnh run. Em chui vào chăn như con mèo cuộn mình trong ổ của nó. Em có tin nhắn. Của anh ấy. “Em nhớ lau khô đầu rồi hãy đi ngủ nhé, cẩn thận không có cảm lạnh đấy”. Em cười, tin nhắn này sao giống của anh vậy. Ngày xưa anh vẫn thường nhắc em không được đi đầu trần dưới mưa.</p><p>Giật mình nhớ lại sau mỗi cơn mưa, em đã đi cùng ai?</p><p>Hôm nay người đó không phải là anh.</p><p>Em có lỗi hay mưa có lỗi?</p><p>Nếu như anh biết được lỗi này không phải tại mưa…</p><p align="right"><em>Nhật Hạ – Nguyễn Thị Thu Hà</em></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/01/loi-du-phai-tai-mua/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> </channel> </rss>
<!-- Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: http://www.w3-edge.com/wordpress-plugins/

Minified using disk
Page Caching using memcached
Database Caching 27/76 queries in 0.030 seconds using memcached

Served from: ymoi.com @ 2010-09-03 06:14:04 -->