<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Ymoi.com &#187; Tình yêu</title>
	<atom:link href="http://www.ymoi.com/tag/tinh-yeu/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.ymoi.com</link>
	<description>Thế giới của những cảm nhận</description>
	<lastBuildDate>Sat, 13 Mar 2010 00:05:54 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9.2</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Em tin anh lu&#244;n ở b&#234;n em!</title>
		<link>http://www.ymoi.com/2010/03/em-tin-anh-lun-o-bn-em/</link>
		<comments>http://www.ymoi.com/2010/03/em-tin-anh-lun-o-bn-em/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 11 Mar 2010 14:05:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>hotteen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Gởi gió]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[be6n em]]></category>
		<category><![CDATA[Em tin anh]]></category>
		<category><![CDATA[Hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[luôn ở bên cạnh em]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=41463</guid>
		<description><![CDATA[Lúc này của 2 năm về trước, chắc hẳn anh đang chuẩn bị lên đường sang gặp em, gặp người con gái… mà có lẽ lúc ấy anh đâu biết rằng đó là tình yêu của anh. 
Mãi bên em, anh nhé&#8230; 
2 năm về trước, em đang online, và cũng không biết rằng: ngày [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h4>Lúc này của 2 năm về trước, chắc hẳn anh đang chuẩn bị lên đường sang gặp em, gặp người con gái… mà có lẽ lúc ấy anh đâu biết rằng đó là tình yêu của anh. </h4>
<p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/180.jpg"><img title="1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="1 thumb34 Em tin anh lu&ocirc;n ở b&ecirc;n em!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1_thumb34.jpg" width="200" border="0" /></a>Mãi bên em, anh nhé&#8230; </p>
<p>2 năm về trước, em đang online, và cũng không biết rằng: ngày hôm nay em gặp được một nửa của mình…   <br />Anh yêu! Thế là đã tròn 2 năm sau cuộc gặp gỡ định mệnh ấy. Trước đây, em không tin vào định mệnh, không tin vào số phận, nhưng từ khi gặp anh, em biết: định mệnh đã cho chúng ta gặp nhau, đã cho em một tình yêu lớn, một người yêu em nhiều như anh… Cuộc sống là một chuỗi bất ngờ anh nhỉ?    <br />Hai năm. Anh dành trọn tình yêu đầu tiên cho em đã được 2 năm… Anh quan tâm tới em, mỗi sáng anh gửi tin nhắn cho em với những lời thật ấm áp: “Mèo Trang đã dậy chưa thế?”. Mỗi lần sáng thăm em, hay cả những lần không sang được, anh vẫn gửi hoa cho em &#8211; những bó hoa hồng nhung thật đẹp, thật thơm &#8211; loài hoa em thích nhất… Anh dặn em mặc áo ấm khi trời có những cơn gió lạnh, anh nhắc em không được thức khuya, không được ăn ít… </p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/239.jpg"><img title="2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="300" alt="2 thumb33 Em tin anh lu&ocirc;n ở b&ecirc;n em!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/2_thumb33.jpg" width="450" border="0" /></a> </p>
<p><em>2 năm không phải là khoảng thời gian dài nhưng em tin vào tình yêu của chúng ta…</em></p>
<p>Một năm chín tháng, em vẫn ngu ngơ, vô tâm không nhận ra tình yêu của anh… Em chưa từng bao giờ nghĩ anh lại dành tình yêu cho em, thậm chí là không dám nghĩ. Em không từ chối gặp anh, nhưng những lần gặp thật ngắn ngủi, chỉ 5’-10’… Em nhận những bó hoa, những món quà mà không hề nghĩ đến tình cảm, tâm sự của anh sau những bó hoa, những món quà ấy. Em không trả lời tin nhắn hoặc luôn là người nói lời tạm biệt trước, đôi khi em còn nghĩ đó là những tin nhắn phiền phức…&#160; <br />25/8, em sững sờ khi biết… anh yêu em, rằng anh yêu em hơn tất cả, rằng anh đã phải chôn chặt, đã phải cố quên em như thế nào… và rằng dù có cố gắng như thế, trong tim anh cũng luôn có tên em, luôn gọi tên em… Thế mà, em đã vô tình không biết tới, đã vô tâm lãng quên!</p>
<p>Em nhớ em đã rất vui khi nhận được những món quà của anh, đã từng cảm thấy khó chịu khi đứa bạn viết thư làm quen với anh, đã ích kỷ chỉ muốn giữ anh cho riêng mình&#8230; Em cũng yêu anh!    <br />Anh yêu! 2 năm không phải là khoảng thời gian dài nhưng em tin vào tình yêu của chúng ta… Em tin anh luôn ở bên cạnh em, dù con đường chúng ta chung bước có khó khăn đến đâu, thử thách thế nào. Mãi bên em, anh nhé!</p>
</p>
<p align="right"><em>nutuongcuophienthuc@yahoo.com.vn</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/em-tin-anh-lun-o-bn-em/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Một giấc mơ kh&#244;ng trọn vẹn!</title>
		<link>http://www.ymoi.com/2010/03/mot-giac-mo-khng-tron-ven/</link>
		<comments>http://www.ymoi.com/2010/03/mot-giac-mo-khng-tron-ven/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 10 Mar 2010 01:28:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>hotteen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Gởi gió]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[không trọn vẹn]]></category>
		<category><![CDATA[một giấc mơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=41185</guid>
		<description><![CDATA[Anh nhận ra rằng, dù anh có làm gì đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được thực tế, em chỉ là một giấc mơ không trọn vẹn. 
 Anh không cần sự cao thượng đó đâu em!
Bất chợt, khi mùa đông quay lại, cái lạnh giá cũng làm lòng ai đó lạnh lẽo. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h4>Anh nhận ra rằng, dù anh có làm gì đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được thực tế, em chỉ là một giấc mơ không trọn vẹn. </h4>
<p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/318.jpg"><img title="3" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="3 thumb18 Một giấc mơ kh&ocirc;ng trọn vẹn!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/3_thumb18.jpg" width="200" border="0" /></a> Anh không cần sự cao thượng đó đâu em!</p>
<p>Bất chợt, khi mùa đông quay lại, cái lạnh giá cũng làm lòng ai đó lạnh lẽo. Vậy là tất cả sẽ kết thúc phải không em? Kết thúc một tình yêu để bắt đầu một khái niệm mới &quot;tri kỷ&quot;. Nghe hai từ này thôi cũng đủ để làm lòng anh đau đớn… nó làm vỡ tan tất cả những ngày tháng qua! Bao nhiêu yêu thương và nhớ nhung giờ xin đành gác lại thành ký ức!</p>
<p>Lần này em ra đi, có lẽ là lần ra đi mãi mãi… Em đi mang theo tất cả những yêu thương, hy vọng và cả đợi chờ mà anh đã cất giữ bây lâu! Anh đã cố gắng làm tất cả những gì có thể để níu giữ một tình yêu, một niềm hạnh phúc cho chúng mình nhưng hình như anh không đủ sức mạnh, không đủ lòng chân thành và tình yêu của anh không đủ lớn hay vì em? Em vẫn luôn bên cạnh anh như một bóng hình, rất gần mà quá đỗi xa xôi!</p>
<p>Giờ đây ở hai phương trời cách biệt, chẳng phải em vẫn nhớ anh đó thôi, chẳng phải em vẫn yêu anh đó thôi! Nhưng… cũng chỉ vì chữ “nhưng” này mà chúng ta phải xa nhau. Tình yêu và nỗi nhớ không còn nguyên vẹn nếu bị ngăn cách đâu em à! Anh không tin khi em nói yêu anh, nhớ anh và rồi lại nhưng&#8230; vì một ngàn lý do em có thể nói ra, tất cả đều được em lý giải rất hoàn hảo cho quyết định của mình! Em tưởng làm như thế là vì anh sao, em làm như thế là cao thượng lắm sao? Anh không cần sự cao thượng đó&#8230; nó cao đến nỗi anh không thể với tay được đâu em à.</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/227.jpg"><img title="2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="515" alt="2 thumb23 Một giấc mơ kh&ocirc;ng trọn vẹn!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/2_thumb23.jpg" width="500" border="0" /></a> </p>
<p><em>Anh chỉ muốn lặng lẽ bên mặt hồ phẳng lặng, ở nơi đó&#8230; anh đã từng có em!</em></p>
<p>Em thì luôn thực tế và cho rằng tình yêu của chúng ta có vô vàn ngăn cách, chúng ta sẽ không thể đến được với nhau vì tình yêu đó chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng mà thôi! Anh đồng ý rằng là tình yêu nào mà chẳng có khó khăn, cản trở và anh cũng đâu bắt em phải ở bên anh suốt đời! Anh cũng biết em sẽ chẳng muốn như vậy đâu, em chỉ muốn anh ở một nơi thật xa, xa cuộc sống của em! Anh chỉ có quyền được và cùng em chia sẽ những thứ mà ai cũng có thể nói với nhau trong một thế giới ảo mộng.</p>
<p>Thực ra em mới là người không thực tế đấy! Những tình cảm, những yêu thương chúng ta dành cho nhau có thể gọi là bạn được hay không? Chẳng người bạn nào nói yêu nhau cả, chẳng người bạn nào lại làm&#8230; và chẳng người bạn nào dành cho nhau nhiều tình cảm đến thế! Hay những gì em làm cho anh như một sự ban phát mà không cần nhận lại, nếu là thế anh thà vứt hết tất cả còn hơn nhận được sự thương hại! Em còn nhớ anh đã từng nói &quot;<em>Sẽ không bao giờ là bạn hoặc sẽ không là gì</em>&quot; nếu em đã quên thì anh sẽ nhắc lại nguyên vẹn như thế cho em hiểu.</p>
<p>Em biết không? Sự ra đi lần này của em như một nhát dao cắt đứt tất cả&#8230; Từ khi em đi, lòng anh đang dần nguội lạnh, trái tim cũng dần băng giá rồi. Có lẽ chờ đợi là mòn mỏi, ngóng trông chỉ vô nghĩa mà thôi! Anh nhận ra rằng, dù anh có làm gì đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được thực tế, em chỉ là một giấc mơ không trọn vẹn. Hi vọng cuối cùng trong anh mong ngày em trở về cũng đã tan biến, em đã mang theo trên chuyến bay tới nói phương xa mất rồi! Bây giờ em muốn anh là gì đi nữa anh cũng sẽ như vậy, là bạn, là tri kĩ hay là gì mà em tự đặt tên cho nó cũng được!</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/157.jpg"><img title="1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="281" alt="1 thumb24 Một giấc mơ kh&ocirc;ng trọn vẹn!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1_thumb24.jpg" width="500" border="0" /></a> </p>
<p><em> Em chỉ là một giấc mơ không trọn vẹn!</em></p>
<p>Hôm nay Hà Nội thật buồn! Mùa đông cũng kịp trở về để làm nỗi nhớ, nỗi đau trong anh thêm buốt giá! Anh thấy cuộc sống này quả là khắc nghiệt, có biết bao nhiêu điều anh muốn nói với em, có bao nhiêu khó khăn anh muốn chia sẻ cùng em&#8230; nhưng tất cả đều bị ngăn lại nghẹn ngào bởi sâu thẳm trong lòng mình, anh chỉ muốn lặng lẽ bên mặt hồ phẳng lặng, ở nơi đó&#8230; anh đã từng có em! Anh chỉ muốn một mình bên quán quen lần đầu tiên và cứ ngỡ em đang bên cạnh&#8230; nhưng rồi khi anh bước đi, chẳng còn ai nhìn anh nữa, anh mới nhận ra em đi thật rồi!</p>
</p>
</p>
<p align="right">Tuấn Hưng</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/mot-giac-mo-khng-tron-ven/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>T&#244;i xin lỗi em thật nhiều bạn của t&#244;i &#224;!</title>
		<link>http://www.ymoi.com/2010/03/ti-xin-loi-em-that-nhieu-ban-cua-ti/</link>
		<comments>http://www.ymoi.com/2010/03/ti-xin-loi-em-that-nhieu-ban-cua-ti/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 03:51:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>hotteen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bạn bè]]></category>
		<category><![CDATA[Gởi gió]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[bạn của tôi]]></category>
		<category><![CDATA[Tâm sự]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[xin lỗi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=41159</guid>
		<description><![CDATA[Ngày đó, khi tôi trở thành người trắng tay, một lần nữa tôi cảm thấy rất xa lạ, lạc lõng và chơ vơ&#8230; 
 
Tôi đứng nhìn mà chẳng biết sẽ đi về đâu, sẽ nương tựa vào ai. Những người bạn? Tôi cũng không hiểu lúc đó họ ở đâu, những người tưởng rằng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h4>Ngày đó, khi tôi trở thành người trắng tay, một lần nữa tôi cảm thấy rất xa lạ, lạc lõng và chơ vơ&#8230; </h4>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/TN4.jpg"><img title="TN4" style="border-top-width: 0px; display: block; border-left-width: 0px; float: none; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; margin-right: auto; border-right-width: 0px" height="240" alt="TN4 thumb T&ocirc;i xin lỗi em thật nhiều bạn của t&ocirc;i &agrave;!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/TN4_thumb.jpg" width="181" border="0" /></a> </p>
<p>Tôi đứng nhìn mà chẳng biết sẽ đi về đâu, sẽ nương tựa vào ai. Những người bạn? Tôi cũng không hiểu lúc đó họ ở đâu, những người tưởng rằng thân thiết bên tôi đâu rồi?</p>
<p>Dường như tôi chỉ còn một mình, tôi thấy thất vọng. Nhưng chính em, em xuất hiện làm tôi nhận ra rằng, xung quanh vẫn còn nơi nương tựa đó chính là em.</p>
<p>Em đã rất nhiệt tình với tôi, em quan tâm đến tôi nhiều hơn bao giờ hết, tình cảm em dành cho tôi thật ấm áp và vui vẻ. Đáng lẽ ra tôi phải cảm thấy vui chứ nhưng không, tôi bắt đầu thấy sợ, tôi không muốn em buồn và bị hiểu lầm của bao con mắt nhìn tôi nghi ngờ. Tôi không quan tâm, tôi coi em như người em của tôi &#8211; một thành viên như người thân của tôi không hơn, không kém. Em càng chia sẻ nhiều với tôi, tôi càng thấy dường như tôi không thể làm cho em vui. Xin lỗi em! Tôi không thể đáp lại tình cảm mà em dành cho tôi, tôi lại làm cho em buồn và nhìn nhận theo cách khác&#8230;</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/150.jpg"><img title="1" style="border-top-width: 0px; display: block; border-left-width: 0px; float: none; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; margin-right: auto; border-right-width: 0px" height="281" alt="1 thumb23 T&ocirc;i xin lỗi em thật nhiều bạn của t&ocirc;i &agrave;!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1_thumb23.jpg" width="450" border="0" /></a> </p>
<p><em>Tôi coi em như người em của tôi &#8211; một thành viên như người thân của tôi không hơn, không kém&#8230;</em></p>
<p>Tôi hy vọng đến một ngày nào đó em hiểu tôi, em sẽ lại mỉm cười và quan tâm đến tôi như một người bạn ngày nào. Tất cả những điều em đã làm cho tôi, tôi sẽ không bao giờ quên được, em đã ở bên tôi những lúc khó khăn nhất, những lúc tôi cần nhất. Tôi đã nợ em cái tình, cảm ơn em!</p>
<p>Giờ có lẽ như vậy là tốt hơn cho cả tôi và em phải không? Mặc dù tôi không muốn như vậy, xin lỗi em. Rồi sau này khi cuộc sống êm đẹp em sẽ thấy tôi là người thế nào&#8230;</p>
<p>Tôi xin lỗi em thật nhiều bạn của tôi à!</p>
</p>
<p align="right"><em>phanchunghieu@gmail.com</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/ti-xin-loi-em-that-nhieu-ban-cua-ti/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tại sao anh lại nỡ đối xử với t&#244;i như vậy?</title>
		<link>http://www.ymoi.com/2010/03/tai-sao-anh-lai-no-doi-xu-voi-ti-nhu-vay/</link>
		<comments>http://www.ymoi.com/2010/03/tai-sao-anh-lai-no-doi-xu-voi-ti-nhu-vay/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 03:16:01 +0000</pubDate>
		<dc:creator>hotteen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc chuyên gia]]></category>
		<category><![CDATA[Tâm sự]]></category>
		<category><![CDATA[anh lại]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>
		<category><![CDATA[như vậy]]></category>
		<category><![CDATA[nó]]></category>
		<category><![CDATA[Tại sao]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[với tôi]]></category>
		<category><![CDATA[đối xử]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=41153</guid>
		<description><![CDATA[Tuổi thơ của tôi là những nỗi đau kéo dài đằng đẵng&#8230; 12 tuổi, tôi bị một ông khách của gia đình đến chơi hãm hiếp. Tưởng như đấy là nỗi đớn đau nhất của một con bé như tôi phải hứng chịu&#8230; Nhưng nào đâu ngờ, năm tôi 13 tuổi, tôi lại trở thành [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h4>Tuổi thơ của tôi là những nỗi đau kéo dài đằng đẵng&#8230; 12 tuổi, tôi bị một ông khách của gia đình đến chơi hãm hiếp. Tưởng như đấy là nỗi đớn đau nhất của một con bé như tôi phải hứng chịu&#8230; Nhưng nào đâu ngờ, năm tôi 13 tuổi, tôi lại trở thành nô lệ tình dục cho chính anh trai của mình!</h4>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/415.jpg"><img title="4" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="4 thumb15 Tại sao anh lại nỡ đối xử với t&ocirc;i như vậy?" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/4_thumb15.jpg" width="200" border="0" /></a> </p>
<p>Tôi cũng muốn sống thật tốt, trở thành một người tốt và sẽ có một cuộc sống hạnh phúc với người mình yêu… nhưng tuổi thơ tôi… ai đã đánh cắp mất rồi? Tôi lớn lên với những nỗi đau không thể nói hết bằng lời, nỗi đau về tinh thần lẫn thể xác. Tôi hận chính bản thân mình vì tôi không thể nào nói ra được sự thật cho gia đình và những người xung quanh biết! Những điều xấu xa, nhơ bẩn và thật đáng kinh tởm suốt bao nhiêu năm qua mà tôi chưa bao giờ dám tâm sự với một ai! Vì thế, suốt đời này, tôi sẽ phải tự dằn vặt mình, phải tự đứng lên sau nỗi đau đó&#8230; nỗi đau của riêng tôi, nỗi đau không thể nói thành lời!</p>
<p>Tôi đã từng mơ ước mình sẽ là một nàng công chúa, sống trong sự yêu thương của gia đình và một ngày nào đó, sẽ có một hoàng tử đến đón tôi đi&#8230; nhưng đó chỉ là giấc mơ mà thôi, có mấy khi giấc mơ lại thành sự thật? Năm tôi 12 tuổi, một người khách của gia đình tôi đến chơi và trong lúc ba má tôi đi vắng, ông ta đã <a href="http://www.24h.com.vn/ban-tre-cuoc-song/ai-tra-lai-tuoi-tho-cho-con-c64a277659.html">cưỡng hiếp </a>tôi! Hắn là một gã đàn ông tồi tệ, độc ác, tàn nhẫn nhất mà tôi từng biết! Tôi khóc vì mình đã mất <a href="http://www.24h.com.vn/ke-thu-3/bi-kich-cua-co-gai-21-tuoi-c435a280104.html?news_nextnews=0">trinh trắng</a> trong sự đớn đau và sợ hãi… nhưng gia đình tôi vẫn không một ai hay biết! Tôi sống trong nỗi đớn đau, hoảng hốt mỗi khi có ai đó lại gần mình&#8230; Những đêm tỉnh giấc, những giấc ngủ chập chờn, mộng mị&#8230; tôi không còn được sống cuộc sống của một đứa trẻ hồn nhiên, yêu đời như biết bao bạn gái cùng trang lứa!</p>
<p>Nhưng dường như số phận vẫn chưa chịu dừng lại sự đày đọa bản với bản thân tôi&#8230; Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng, cuộc sống của tôi lại là những chuỗi ngày buồn đau nối tiếp những buồn đau&#8230;</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/317.jpg"><img title="3" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="333" alt="3 thumb17 Tại sao anh lại nỡ đối xử với t&ocirc;i như vậy?" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/3_thumb17.jpg" width="500" border="0" /></a> </p>
<p><em>Tôi đã từng mơ ước mình sẽ là một nàng công chúa, sống trong sự yêu thương, đùm bọc của gia đình&#8230;</em></p>
<p>Tôi càng đớn đau và khổ sở hơn khi mà người anh trai ruột thịt của mình, người tôi luôn kính yêu và tôn trọng lại bắt tôi trở thành <a href="http://www.24h.com.vn/ban-tre-cuoc-song/tam-nam-lam-no-le-tinh-duc-cua-thay-giao-c64a276801.html">nô lệ tình dục</a> cho anh ta! Một năm trời trôi qua, tôi không dám nói với ba má tôi sự thật ấy… vì tôi sợ anh ấy sẽ đánh chết tôi nếu như mọi người biết được tất cả mọi chuyện! 13 tuổi nhưng tôi lúc nào cũng u sầu, ảo não. Tôi mất ăn, mất ngủ, học hành sa sút vì suốt ngày bị ám ảnh bởi những hình ảnh đáng ghê tởm và xấu xa đó… ba má không hiểu nên nghĩ tôi bỏ bê việc học và thường xuyên đánh đòn tôi mỗi lúc bị điểm kém hay bị giáo viên nhắc nhở! </p>
<p>Tôi sống khép mình với bạn bè nên suốt những năm tháng tuổi thơ, tôi không có lấy một người bạn thân, không có ai cùng tôi chia sớt những nỗi buồn đau trong cuộc sống! Giữa dòng đời, dòng người, tôi luôn cảm thấy mình cô độc, nhỏ bé… vì tuổi thơ tôi, ai đã nỡ đánh cắp mất rồi?</p>
<p>Khi bước vào tuổi trăng tròn, tình yêu trong tôi cũng chớm nở. 17 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của thời thiếu nữ, tôi bắt đầu yêu anh, một tình yêu trong sáng, ban sơ và thánh thiện như biết bao mối tình học trò khác! Nhưng khi gia đình biết chuyện chúng tôi yêu nhau, mọi người hết sức ngăn cản và thường xuyên đánh đập cả tôi và anh ấy! Những buổi sáng đến trường, tôi mang theo những vết bầm tím giấu sau cánh tay và mắt thì sưng húp lên vì khóc… </p>
<p>Tôi chịu nhiều mất mát từ nhỏ, ba má không hề hay biết được những điều ấy! Đã thế, người anh trai ruột thịt của mình cũng đang tâm hành hạ, hãm hiếp tôi, coi tôi như một kẻ nô lệ tình dục… có ai yêu thương, thông cảm với tôi ngoài anh nữa? Vậy mà tại sao gia đình lại nỡ ngăn cấm tình yêu của chúng tôi? Tại sao không cho tôi được hưởng niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhất trong cuộc đời mình? Tại sao lại nỡ đối xử tệ bạc với tôi như thế?</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/226.jpg"><img title="2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="554" alt="2 thumb22 Tại sao anh lại nỡ đối xử với t&ocirc;i như vậy?" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/2_thumb22.jpg" width="400" border="0" /></a> </p>
<p><em>&#8230;và đến một ngày nào đó, sẽ có một chàng hoàng tử đến đón tôi đi!</em></p>
<p>Tôi bước chân vào giảng đường Đại học, bỏ lại sau lưng mối tình đầu của mình, mối tình đẹp đẽ nhất và cũng nhiều cay đắng nhất mà gia đình luôn gây ra cho chúng tôi! Tôi cũng bắt đầu với cuộc sống mới, bắt đầu với cuộc sống tự lập của một con bé cô độc nơi phồn hoa đô hội này!</p>
<p>Và cũng ở đây, tôi gặp Phước, người đã luôn ở bên cạnh động viên, chia sẻ cùng tôi những khó khăn, thiếu thốn của cuộc sống sinh viên xa nhà. Và cũng vì sự quan tâm chân thành anh dành cho tôi trong suốt thời gian qua nên tôi đã mở lòng đón nhận tình yêu ấy! Gia đình tôi lại biết chuyện, họ lại tiếp tục ngăn cản… và những đòn roi lại tiếp tục được giáng xuống thân hình yếu ớt của tôi! Nhưng dường như, tôi đã chai lỳ với những đòn roi từ thuở nhỏ, tôi bỏ mặc ngoài tai những lời chê khen của gia đình. Tôi yêu Phước… dù anh nghèo và không có điều kiện để học bằng tôi nhưng những tình cảm của anh dành cho tôi thật đáng trân trọng! Tôi yêu anh, yêu chính tâm hồn tốt đẹp của anh, chứ không phải vì bất cứ một lý do nào khác… </p>
<p>Chúng tôi đến với nhau chân thành, yêu thương và trân trọng nhau hơn bao giờ hết! Và cũng vì yêu và trân trọng tình yêu ấy nên tôi đã trao cho anh những gì còn lại của một người con gái! Dù tôi không còn trong trắng nhưng anh vẫn luôn yêu thương, quan tâm và chăm chút cho tôi rất chu đáo! Gia đình thấy anh yêu thương tôi thật lòng nên mọi người cũng không phản đối gay gắt như lúc đầu nữa… chúng tôi đã rất vui mừng vì điều đó!</p>
<p>Kết quả tình yêu của chúng tôi là một bào thai hai tháng tuổi! Tôi chưa kịp hạnh phúc vì tin vui ấy thì anh lại tàn nhẫn bắt tôi bỏ đứa con đi chỉ với một lý do, anh không có tiền để lo cho tôi và đứa bé. Nếu tôi bỏ đứa bé đi, anh hứa khi nào có điều kiện, anh sẽ cưới tôi làm vợ! Nhưng rồi… tôi như muốn gục ngã khi anh lạnh lùng nói <em>“Chắc gì đứa bé đã là con anh?”. </em>Tôi đau thắt ruột gan khi nghĩ đến một sinh linh bé bỏng không được sống một kiếp làm người… Tại sao anh lại nỡ đối xử với tôi như vậy? Sao anh còn nghi ngờ đứa con ấy không phải là giọt máu của anh? Chẳng nhẽ những tình cảm của anh dành cho tôi bấy lâu nay là giả dối hay sao?</p>
<p>Sau khi dứt bỏ giọt máu của mình, tôi bị chứng u nang buồng trứng. Anh lạnh lùng nói &quot;<em>Hãy về quê mà chữa bệnh. Đến bao giờ chữa xong bệnh thì hẵng xuống thành phố!&quot;</em>. Tôi khóc hết nước mắt nhưng anh vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra vậy!</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/149.jpg"><img title="1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="333" alt="1 thumb22 Tại sao anh lại nỡ đối xử với t&ocirc;i như vậy?" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1_thumb22.jpg" width="500" border="0" /></a> </p>
<p><em>Tôi cảm thấy mình không còn xứng đáng với những tình cảm của anh dành cho mình nữa&#8230;</em></p>
<p>Nửa năm qua, tôi không đi làm được vì tôi thường xuyên bị đau ốm. Lâu lâu, anh lại gởi cho tôi vài ba trăm nghìn để tôi mua thuốc. Gia đình thấy thế nên nghĩ rằng, vì anh yêu thương tôi thật lòng nên mới quan tâm, chăm sóc tôi chu đáo như vậy!</p>
<p>Nửa năm trôi qua, tôi sống trong nỗi đớn đau và dằn vặt nơi quên nhà! Tết vừa rồi, tôi gặp lại người yêu cũ… và chẳng hiểu sao nước mắt tôi lại chực trào ra khi gặp lại anh! Anh nói <em>“Bao nhiêu năm qua, anh vẫn chờ đợi em và luôn dõi theo em… dù biết rằng, em đã có người khác”.&#160; </em>Tôi kể cho anh nghe về những gì đã xảy ra với tôi và nói với anh rằng, tôi không xứng đáng với mối tình đầu mà anh luôn nhớ tới! Nhưng anh chấp nhận tất cả, bỏ qua tất cả… dù tôi có trở thành một người như thế nào đi chăng nữa…</p>
<p><em>“Chỉ</em><em> cần em đồng ý, anh sẽ hỏi cưới em”</em> – anh nhẹ nhàng nói với tôi như vậy! Nhưng tôi phải làm sao khi mình không còn xứng đáng với anh nữa? Nếu gia đình tôi biết chuyện, họ lại ra sức ngăn cấm, đánh đập tôi… vì họ nghĩ, chỉ có Phước mới yêu tôi thật lòng, còn anh chỉ là những tình cảm thoáng qua, nhạt nhòa…</p>
<p>Tôi phải làm sao để lựa chọn tương lai và hạnh phúc cho mình đây? Đứng giữa hai ngã đường, tôi không biết mình nên chọn con đường nào để đi nữa! Liệu rồi, cuộc đời tôi sẽ đi về đâu sau những chuỗi ngày sống trong đớn đau và mấy mát ấy?</p>
<p align="right"><em>Lam Chiều ghi</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/tai-sao-anh-lai-no-doi-xu-voi-ti-nhu-vay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tất cả dường như mới chỉ l&#224; h&#244;m qua th&#244;i&#8230;</title>
		<link>http://www.ymoi.com/2010/03/tat-ca-duong-nhu-moi-chi-l-hm-qua-thi/</link>
		<comments>http://www.ymoi.com/2010/03/tat-ca-duong-nhu-moi-chi-l-hm-qua-thi/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 07 Mar 2010 00:45:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator>hotteen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc chuyên gia]]></category>
		<category><![CDATA[Tâm sự]]></category>
		<category><![CDATA[chuc anh hanh phuc]]></category>
		<category><![CDATA[Hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[moi hom qua]]></category>
		<category><![CDATA[tat ca]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=40974</guid>
		<description><![CDATA[Thời gian mình quen nhau đã được bốn năm và thời gian mình xa nhau cũng hơn nửa số đó&#8230;!!! 
&#160;Tất cả dường như mới chỉ là hôm qua thôi&#8230;
Nhưng tất cả dường như mới chỉ là hôm qua thôi, mọi thứ vẫn hiện hữu rõ ràng, từng cử chỉ, từng lời nói của anh [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h4>Thời gian mình quen nhau đã được bốn năm và thời gian mình xa nhau cũng hơn nửa số đó&#8230;!!! </h4>
<p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/Emdacoanh2.jpg"><img title="Em-da-co-anh-2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="164" alt="Em-da-co-anh-2" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/Emdacoanh2_thumb.jpg" width="240" border="0" /></a>&#160;<em>Tất cả dường như mới chỉ là hôm qua thôi&#8230;</em></p>
<p>Nhưng tất cả dường như mới chỉ là hôm qua thôi, mọi thứ vẫn hiện hữu rõ ràng, từng cử chỉ, từng lời nói của anh luôn in sâu trong trái tim tôi. Đây là lần đầu tiên tôi gọi anh là anh bởi đơn giản đó là điều tôi không thể thốt lên lời khi ở cạnh bên anh, khi anh còn bên tôi. Nhẹ nhàng và êm ái, từng ngày, từng ngày anh bên tôi, không sẻ chia, không vỗ về, không tán dương, cũng không lãng mạn&#8230; tất cả những gì anh cho tôi đó là sự giản dị, giản dị đến mộc mạc và chân thật. Tôi mến anh cũng vì điều đó.</p>
<p>Tôi là đứa con gái cá tính nhưng lại thực sự vô cùng yếu đuối, cái nghịch lý ở chỗ đó đã kéo tôi xích lại bên anh để tôi được là chính mình. Chúng tôi đã có biết bao kỷ niệm đẹp và tôi hạnh phúc với từng khoảnh khắc đó. Tôi lưu giữ, trân trọng nó và tôi cũng tự trách mình nhiều. Chính sự ích kỷ trong con người tôi đã khiến anh rời xa tôi, đến bây giờ tôi vẫn chỉ nghĩ được như vậy.</p>
<p>Dành tình cảm cho anh nhiều nên lúc nào tôi cũng lo lắng, cũng nghi kỵ và trách móc mỗi khi không thấy anh quan tâm đến tôi. Tôi để cho những dòng cảm xúc của mình tự chảy và nó tuôn trào cuốn cả những tình cảm tốt đẹp mà anh dành cho tôi. Người ta nói rằng cách tốt nhất để người đàn ông khiến cho người phụ nữ rời xa mình đó là “hờ hững” và anh đã thực sự thành công khi sử dụng nó với tôi. Tôi đã không thể chịu đựng nổi điều đó.</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/ee.jpg"><img title="ee" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="376" alt="ee thumb Tất cả dường như mới chỉ l&agrave; h&ocirc;m qua th&ocirc;i..." src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/ee_thumb.jpg" width="414" border="0" /></a> </p>
<p><em>Dù sau này cuộc sống có ra sao, tôi vẫn muốn anh biết rằng tôi luôn yêu anh và luôn cầu chúc cho anh hạnh phúc&#8230;</em></p>
<p>Ngày tôi nói với anh rằng chúng tôi không thể gắn bó với nhau cũng là ngày anh nói anh sợ rằng gắn bó với nhau tôi sẽ chịu thiệt thòi và tôi sẽ phải khổ. Tôi biết đó chỉ là lý do anh đưa ra để kết thúc mọi chuyện giữa anh và tôi, và tôi biết trong mỗi con người vẫn có phần ích kỷ của mình.</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1238221964HAYTRALOIEM1.jpg"><img title="1238221964-HAY-TRA-LOI-EM-1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="334" alt="1238221964-HAY-TRA-LOI-EM-1" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1238221964HAYTRALOIEM1_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a> </p>
<p>Tôi không xinh đẹp, không giỏi giang và cũng không có một công việc ổn định trong khi ở hoàn cảnh hiện tại anh có thể tìm kiếm một người hơn tôi về tất cả mọi mặt. Tôi không trách anh và tôi tôn trọng quyết định của anh, cho đến giờ đối với tôi anh vẫn là mối tình duy nhất, là người tôi yêu nhất, tôi vẫn nhớ anh từng ngày từng giờ. Mỗi sớm thức dậy, suốt ngày làm việc, tối về trong căn phòng trọ và cả trong giấc ngủ chập chờn, chưa bao giờ tôi quên anh dù chỉ một giây. Vẫn biết là phải sống với thực tại, phải vứt bỏ mọi thứ sang một bên, tôi đã cố quên để tìm kiếm một tình yêu mới, cái ngày đầu tiên tôi mở lòng mình ra đón nhận tình cảm của người khác cũng là ngày tôi đối mặt với anh&#8230;</p>
<p>Hà Nội hôm đó thật nhỏ, trái tim tôi se lại. Rồi dù có cố gắng biết bao tôi vẫn không quên được anh, trái tim tôi rỉ máu mỗi khi nghĩ đến anh.. Đã mấy năm rồi, lúc nào tôi cũng dõi theo hình bóng của anh, tôi không kỳ vọng gì vào tình cảm này cả nhưng tôi luôn mong muốn được thấy anh hạnh phúc với con đường lựa chọn riêng của mình. Tôi tin anh đã không sai, quyết định xa tôi là một quyết định đúng đắn. Có thể là anh đã quên, cũng có thể đối với anh những tình cảm đó chỉ là những rung động thoáng qua, tôi vẫn trân trọng nó. Và dù sau này cuộc sống có ra sao, tôi vẫn muốn anh biết rằng tôi luôn yêu anh và luôn cầu chúc cho anh hạnh phúc!</p>
<p align="right"><em>hangtranda81@gmail.com</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/tat-ca-duong-nhu-moi-chi-l-hm-qua-thi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>T&#236;nh một đ&#234;m&#8230;</title>
		<link>http://www.ymoi.com/2010/03/tnh-mot-dm/</link>
		<comments>http://www.ymoi.com/2010/03/tnh-mot-dm/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 06 Mar 2010 02:12:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>hotteen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc chuyên gia]]></category>
		<category><![CDATA[Tâm sự]]></category>
		<category><![CDATA[chàng]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[nắng]]></category>
		<category><![CDATA[người tử tế]]></category>
		<category><![CDATA[tình một đêm]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[đời thường]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=40853</guid>
		<description><![CDATA[“Em yêu anh từ ngày ấy”, đó là dòng cuối cuốn nhật ký. Tính đến giờ là tròn 5 năm. Tự nhiên, hai mắt Hoàng cay xè. Với nàng không phải tình một đêm, mà gã muốn thay bằng “Mối tình một đêm”. 
Loại con gái như nàng, chưa bao giờ Hoàng gặp&#8230; (Ảnh minh [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h4>“Em yêu anh từ ngày ấy”, đó là dòng cuối cuốn nhật ký. Tính đến giờ là tròn 5 năm. Tự nhiên, hai mắt Hoàng cay xè. Với nàng không phải tình một đêm, mà gã muốn thay bằng “Mối tình một đêm”. </h4>
<p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/120.jpg"><img title="1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="1 thumb10 T&igrave;nh một đ&ecirc;m&hellip;" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1_thumb10.jpg" width="200" border="0" /></a><em>Loại con gái như nàng, chưa bao giờ Hoàng gặp&#8230; (Ảnh minh họa)</em> </p>
<p>-&#160; Anh có phải là người tử tế không?</p>
<p>Một nickname lạ hoắc nhảy vào hỏi Hoàng một câu lạ đời. Gã tự cười với mình rồi gõ bàn phím trả lời:</p>
<p>- Cũng tùy, với người hỏi mình câu này thì nên trả lời là không.</p>
<p>- Vậy là được. Tôi muốn gặp anh được không? Chỉ một lần thôi.</p>
<p>- Ai vậy? Là nam hay nữ? Sao biết nick chát của tôi.</p>
<p>- Vô tình thôi! Nickname của anh đơn giản quá, kết hợp giữa tên em và mẹ em, em thử chơi ai ngờ trúng luôn một chàng trai.</p>
<p>- Vậy em tên là Hồng?</p>
<p>- Không, là Thủy, Hồng là tên bà ngoại em đặt cho cô con gái duy nhất của bà.</p>
<p>- Bạn gái cũ anh tên là Hồng? Anh và cô ấy…</p>
<p>- Thôi, miễn. Em không hỏi nhiều đâu. Em chỉ quan tâm việc anh gặp em được không?</p>
<p>Thế là một cuộc hẹn giữa Hoàng và một cô gái anh chỉ mới nói chuyện với nhau 5 phút được lên lịch. Tối Chủ nhật, ở quán cà phê Hạt Trà gần bờ kênh, khu vực cà phê “mù mịt” mà cũng đôi lần Hoàng có dịp ghé chân với mấy người bạn sau mỗi cuộc nhậu đêm. Gã nhếch mép cười, cô nàng chọn địa điểm, chắc lại hàng ong bướm gì đây. Hoàng đã đồng ý, nhưng gã sẽ chẳng nhớ đến cuộc hẹn vớ vẩn này đâu.</p>
<p>Đúng vậy, Hoàng không hề nhớ nếu như tối Chủ nhật hôm đó gã không gọi điện rủ thằng bạn cùng đi nhậu. Gã bạn cười: “Xin cha, đi với mày hoài đến người yêu tao còn phải ghen. Mày muốn tao thành “hai fai” chắc?Tìm đại em nào đi!”, rồi hắn cúp máy… Nhờ vậy mà Hoàng mới nhớ đến cuộc hẹn ở quán&#160; Hạt Trà với cô nàng tên Thủy. Đang buồn, đang chán, chả có ai, thì đi vậy. Mà chắc gì cô ta đã nhớ, cũng chẳng sao, đến Hạt Trà chẳng có nàng này sẽ có nàng khác.</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/212.jpg"><img title="2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="480" alt="2 thumb11 T&igrave;nh một đ&ecirc;m&hellip;" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/2_thumb11.jpg" width="382" border="0" /></a> </p>
<p><em>Một cuộc hẹn giữa Hoàng và một cô gái anh chỉ mới nói chuyện với nhau 5 phút được lên lịch&#8230; (Ảnh minh họa)</em></p>
<p>Hoàng đến, tìm ngồi ở một bàn cuối góc. Các nàng tiếp viên quay quanh Hoàng mời mọc. Nhìn kiểu ăn mặc hở hang, mặt bự phấn của mấy nàng khi không có men rượu trong người, Hoàng thấy buồn nôn. Gã không hiểu nổi là tại sao có lần gã có thể hì hục suốt đêm với loại người này được.</p>
<p>- Chào, anh là “Hong – Thuy”? – Người con gái ngồi ở bàn phía trước, tiến thẳng lại chỗ anh ngồi hỏi – Cứ ngỡ anh không đến.</p>
<p>Hoàng không nghĩ cô nàng đến, nên thực sự anh có chút lúng túng. Nhìn nàng từ trên xuống, chiếc quần tây cạp trễ, áo đen ôm sát người, mặt trang điểm đậm. Nói chung thiếu chút hở hang thì cũng chẳng khác nào mấy cô gái vừa bị gã xua.</p>
<p>- Có chứ, đã nói rồi thì không bao giờ thất hẹn – Hoàng tỏ ra đàn ông.</p>
<p>Cô nàng ngồi xuống. Hoàng hỏi vài ba câu xã giao rồi bắt đầu luyên thuyên. Nào là chuyện những quán cà phê ở khu vực này, chuyện nam thanh nữ tú đi chơi đêm, chuyện cô ca sĩ nghiệp dư hạng bét nhờ “vô tình” hở ngực trở thành “hot”. Nàng tròn mắt: “Thật vậy hả anh? Hóa ra làm ca sĩ cũng dễ?” Chẳng hiểu nàng ngây ngô hay giả vờ ngây ngô. Nhưng khi cô nàng nói như vậy, mắt Hoàng chỉ nhìn đúng một bộ phận trên cơ thể nàng. Gã nghĩ: “Nếu nàng có một chút chất giọng, xem ra cũng không khó nổi tiếng”.</p>
<p>Hoàng là kỹ sư xây dựng nhưng lại rất quan tâm đến đời sống của giới văn nghệ sĩ, dù gã vẫn tỏ ra coi thường họ. Nói chuyện với cô nàng chỉ bận tâm chuyện “sao siếc”, có lúc gã muốn ngáp ngắn ngáp dài. Nói thật, nếu cô nàng không hấp dẫn thì Hoàng đã đứng dậy về từ lâu. Vậy mà, đến khi bà chủ quán béo ị đến đuổi khéo, Hoàng mới nhớ để đứng dậy. Hạt Trà đâu có hoan nghênh các đôi nam nữ vào đây ngồi tâm tình. Cứ thế thì càng tiếp viên có mà đói nhăn răng, rồi sẽ phải rủ nhau ra cầu Thị Nghè “chào” các chàng trai trẻ thích chứng tỏ bản lĩnh đàn ông, những ông chồng chán vợ hay những gã công nhân lao động lâu lâu góp tiền đi giải quyết nhu cầu.</p>
<p>Hoàng đứng dậy, cô nàng hỏi ngay:</p>
<p>- Giờ anh đi đâu?</p>
<p>Hoàng giơ tay xem đồng hồ, đáp:</p>
<p>- 12 giờ đêm, chỉ còn đường về nhà.</p>
<p>- Nhà anh có chỗ cho em ngủ không? – Cô nàng hỏi làm Hoàng giật mình.</p>
<p>- Em không sợ?</p>
<p>- Không, em nghe nói đàn ông trong giới nghệ sĩ đều là dân “hai fai”, sao phải sợ?</p>
<p>Hoàng bật cười, hóa ra cô nàng nghĩ gã cũng dạng kiểu các anh chàng sao siếc nào đó của nàng. Nhưng Hoàng “nóng máu” ở từ “hai fai”. Đêm nay gã nghe đến lần thứ hai từ này.</p>
<p>- Chắc vậy, nhưng anh thích cả phụ nữ nữa.</p>
<p>Thế là, Hoàng chở cô nàng về nhà. Hoàng chỉ vào ghế salon, nói:</p>
<p>- Em cứ ngủ đây. Anh lên phòng.</p>
<p>- Không, em nghĩ giường anh đủ cho hai người – Nói rồi, nàng đi thẳng lên lầu.</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/39.jpg"><img title="3" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="338" alt="3 thumb9 T&igrave;nh một đ&ecirc;m&hellip;" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/3_thumb9.jpg" width="450" border="0" /></a> </p>
<p><em>Hoàng qua đêm với một cô nàng mà gã còn không chắc có phải tên là Thủy thật không&#8230; (Ảnh minh họa)</em></p>
<p>Loại con gái như nàng, chưa bao giờ Hoàng gặp. Các nàng sẽ chờ Hoàng chủ động. Hoàng vào phòng tắm, dội người. Rồi đến lượt nàng. Nàng từ nhà tắm bước ra, leo lên giường và rúc ngay vào lòng Hoàng. Hoàng qua đêm với một cô nàng mà gã còn không chắc có phải tên là Thủy thật không.</p>
<p>Sáng mai, Hoàng thức dậy nàng đã biến mất như chưa hề có mặt. Chỉ duy nhất một mẩu giấy để trên bàn: “Vậy là đủ! Em sẽ tan vào hư vô và sẽ chẳng bao giờ anh nhớ đến em nữa. Anh sẽ nghĩ em là loại người nào? Em đâu có gì phải giữ, chỉ tuần sau em phải cưới gã đàn ông em không yêu để gỡ nợ, tránh cảnh tội tù cho cha. Chỉ một lần với em là mãi mãi dù anh sẽ chẳng biết em là ai đâu”.</p>
<p>Có gì đó chạy dọc sống lưng Hoàng, gã rùng mình khi nhìn xuống tấm ga trải giường. Trước đêm nay, nàng vẫn là con gái… Nhưng sao, lại là gã? Hoàng gạt đi, xem đó là chỉ là tình một đêm như biết bao cô gái khác “lăn” vào anh, rồi anh tìm cách chạy trốn.</p>
<p>Cho đến một ngày, Hoàng nhận được bưu phẩm. Một tấm ảnh cưới. Nàng là cô dâu và gã đàn ông tuổi bằng cỡ cha Hoàng là chú rể. Và một cuốn sổ nhật ký với tựa đề “Viết cho anh”, thời gian được ghi từ tháng 3/2004 đến tháng 2/2005, thời gian Hoàng đi công trình ở miền Tây, Hoàng nhận ra dòng chữ này, gã vẫn còn giữ mẩu giấy đó. Nàng là người con gái “ẩn mặt” theo dõi từng bước chân của Hoàng nơi gã công tác cả năm trời mà gã không hay biết.</p>
<p>“Em yêu anh từ ngày ấy”, đó là dòng cuối cuốn nhật ký. Tính đến giờ là tròn 5 năm. Tự nhiên, hai mắt Hoàng cay xè. Với nàng không phải tình một đêm, mà gã muốn thay bằng “Mối tình một đêm”.</p>
</p>
</p>
<p align="right"><em>HPGĐ</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/tnh-mot-dm/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Giữa S&#224;i G&#242;n ồn &#224;o n&#225;o nhiệt&#8230; ta lại c&#244; đơn!</title>
		<link>http://www.ymoi.com/2010/03/giua-si-gn-on-o-no-nhiet-ta-lai-c-don/</link>
		<comments>http://www.ymoi.com/2010/03/giua-si-gn-on-o-no-nhiet-ta-lai-c-don/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 05 Mar 2010 02:22:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>hotteen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Gởi gió]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[náo nhiệt cô đơn]]></category>
		<category><![CDATA[ồn ào]]></category>
		<category><![CDATA[tạm biệt]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=40753</guid>
		<description><![CDATA[Chiều nay, café… đứa bạn gái bất ngờ tiết lộ mình bị “les”… tâm tình… Ánh mẳt trong veo như chính tâm hồn của đứa bé trong tay bà mẹ trẻ nằm trên vỉa hè cứ ám ảnh mãi trong ta…
 
Giữa Sài Gòn ồn ào náo nhiệt ta lại cô đơn. Ta cô đơn [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h4>Chiều nay, café… đứa bạn gái bất ngờ tiết lộ mình bị “les”… tâm tình… Ánh mẳt trong veo như chính tâm hồn của đứa bé trong tay bà mẹ trẻ nằm trên vỉa hè cứ ám ảnh mãi trong ta…</h4>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/tinhyeu1.jpg"><img title="tinhyeu" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="312" alt="tinhyeu thumb1 Giữa S&agrave;i G&ograve;n ồn &agrave;o n&aacute;o nhiệt&hellip; ta lại c&ocirc; đơn!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/tinhyeu_thumb1.jpg" width="500" border="0" /></a> </p>
<p>Giữa Sài Gòn ồn ào náo nhiệt ta lại cô đơn. Ta cô đơn trong chính tâm   <br />hồn mình, trong những giấc mơ, trong cả khi ta cười…Ta cũng không nhớ nó hiện hữu trong mình từ bao giờ nữa! Từ tuổi thơ sóng gió, hay từ khi ta găp em?</p>
<p>Cũng đã mấy năm rồi em nhỉ? Ta vẫn cứ giữ mãi một tình cảm không đâu, không có lối thoát này! Ta cũng không nhớ đã bao nhiêu lần mình quyết tâm quên em, bao nhiêu lần ta đau khổ. Vậy mà… gặp lại… ta bàng hoàng nhận ra ta vẫn còn yêu và yêu em nhiều lắm!</p>
<p>Em hững hờ, ngượng ngùng, có thể em ghét ta… tim ta đau nhói… kỷ niệm cũ lại ùa về nguyên vẹn… Có lẽ nếu đứng lâu ta sẽ khụy xuống. Ta trở về với men rượu chếch choáng, với khói thuốc mờ đục… và ta suy sụp!</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/tinhyeu2.jpg"><img title="tinh yeu" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="316" alt="tinh yeu" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/tinhyeu_thumb2.jpg" width="333" border="0" /></a> </p>
<p><em>Và hôm nay, tận sâu trong đáy lòng mình ta cầu chúc em được hạnh phúc. </em></p>
<p>Chiều nay, Sài Gòn đổ mưa… Cụ già hôi tanh, da bọc xương với cây gậy khập khiễng từng bước… xấp vé số trên tay… nước lênh láng… cụ chơi vơi… Có lẽ không ai dám động đến cụ trong tình trạng như thế? Ta dìu cụ về căn phòng tối đen, cô độc…</p>
<p>Chiều nay, café… đứa bạn gái bất ngờ tiết lộ mình bị “les”… tâm tình… Ánh mẳt trong veo như chính tâm hồn của đứa bé trong tay bà mẹ trẻ nằm trên vỉa hè cứ ám ảnh mãi trong ta…</p>
<p>Ta như người trong cơn ác mộng được trở về thực tại, ta thấy mình thật ngốc nghếch. Quanh ta còn có biết bao nhiêu mảnh đời bất hạnh mà họ vẫn sống tốt! Còn ta… ta vốn tự hào về hiểu biết của mình lại thật ngu ngốc. Ta chợt bật cười khi nhẩm lại câu hát mà ta tâm đắc <em>“Ngày xưa đôi ta thường hay mơ vì ngày mai nào ai có ngờ. Em là nàng công chúa đợi chờ anh một ngày trong sanh”. </em>Ừ! Em là nàng công chúa nhưng ta không phải là hoàng tử. Em không thuộc về ta. Và hôm nay, tận sâu trong đáy lòng mình ta cầu chúc em được hạnh phúc. Ta vẫn đang yêu em và đợi chờ một ngày… không phải đợi chờ ngày em sẽ yêu ta mà đợi chờ ngày ta sẽ quên em!</p>
<p>Ta hi vọng cuộc sống bận rộn phía trước sẽ cuốn ta đi, và rồi ta sẽ quên được em.</p>
<p align="right">Huỳnh Nhu</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/giua-si-gn-on-o-no-nhiet-ta-lai-c-don/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đầu năm &#8220;săn t&#236;nh&#8221;!</title>
		<link>http://www.ymoi.com/2010/03/dau-nam-san-tnh/</link>
		<comments>http://www.ymoi.com/2010/03/dau-nam-san-tnh/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 04 Mar 2010 02:39:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>hotteen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc chuyên gia]]></category>
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[love]]></category>
		<category><![CDATA[mai mối]]></category>
		<category><![CDATA[săn tình]]></category>
		<category><![CDATA[tình]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[Đầu năm săn tình]]></category>
		<category><![CDATA[Đầu nămm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=40625</guid>
		<description><![CDATA[Chẳng biết có phải vì mấy ngày Tết về quê bị nhắc nhở, hỏi han nhiều quá về việc lập gia đình hay không mà chỉ ra Tết có mấy ngày, Hùng đã hối hả nhờ mai mối khắp nơi. 
 Chỉ ra Tết có mấy ngày, Hùng đã hối hả nhờ mai mối khắp [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h4>Chẳng biết có phải vì mấy ngày Tết về quê bị nhắc nhở, hỏi han nhiều quá về việc lập gia đình hay không mà chỉ ra Tết có mấy ngày, Hùng đã hối hả nhờ mai mối khắp nơi. </h4>
<p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/Traitimtinhyeu.jpg"><img title="Trai tim tinh yeu" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="172" alt="Trai tim tinh yeu" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/Traitimtinhyeu_thumb.jpg" width="240" border="0" /></a><em> Chỉ ra Tết có mấy ngày, Hùng đã hối hả nhờ mai mối khắp nơi&#8230; (Ảnh minh hoạ)</em></p>
<p>Mới ngày gặp mặt đầu xuân, bạn bè đều mắt tròn mặt dẹt nhìn Hùng khi anh chàng vốn được mệnh danh là &quot;nhát gái&quot; bỗng hùng hồn tuyên bố mở chiến dịch tìm người yêu khẩn cấp. Dù hơi ngạc nhiên, nhưng mọi người cũng hiểu rằng, đó là cũng là điều tất lẽ dĩ ngẫu mà thôi, bởi nếu tính sơ sơ, năm nay Hùng đã xấp xỉ 35 tuổi đầu &#8211; cái tuổi mà bạn bè đều đã yên bề gia thất. Và những cuộc điều đình, gặp mặt các cô gái liên tiếp được mọi người bố trí cho Hùng, theo phương châm “cứ có ai giới thiệu hết, được ai thì được”. Thế là, ngoài thời gian đi làm, lo công việc, giờ Hùng lại có thêm một nhiệm vụ khác không kém phần long trọng: gặp mặt, tuyển người yêu.</p>
<p>Kể ra, Hùng cũng là người có tài, kinh tế khá giả, hình thức cũng xếp vào loại chấp nhận được. Mỗi tội trong khoản tán gái thì anh chàng lại ngờ nghệch chẳng khác những cậu học trò mới lớn. Hùng nói chuyện với bạn bè, đồng nghiệp kể cả là bạn khác giới cũng khá có duyên, nhưng không hiểu sao, cứ gặp đối tượng nào hơi hơi có tình ý chút là anh chàng lại lóng ngóng đủ đường, nói năng không bao giờ gãy gọn, thậm chí còn cộc lốc, thiếu chủ ngữ…</p>
<p>Nhưng lần này, Hùng đã hạ quyết tâm học cách trò chuyện, tán gái cho bằng được. Hùng kể, quyết tâm đó của anh cũng xuất phát từ mấy ngày về Tết vừa rồi. Cả năm, có mấy ngày Tết để về thăm quê, thăm gia đình. Nhưng đi đến đâu cũng bị hỏi chuyện vợ con. Người tế nhị thì hỏi “bạn gái đâu, sao không dẫn về ra mắt”, người không ác ý gì thì cũng nhắc nhở “Làm giàu thế đủ rồi, giờ tính chuyện lập gia đình là vừa rồi đấy”, nhưng không ít kẻ ác khẩu hoặc có thể ghen ghét với điều kiện kinh tế của Hùng thì tìm cách nói kháy đủ kiểu. Nào là chắc ăn chơi trác táng nên không ma nào thèm lấy, nào là kiêu căng hợm hĩnh, cậy mình có tiền… Thậm chí, có người còn tỏ ý nghi ngờ “hay là không có năng lực đàn ông”. Chẳng muốn ra đường đi chơi Tết nữa nhưng có quanh quẩn ở nhà Hùng cũng phải điếc tai vì bố mẹ anh cứ ra rả cả ngày bàn anh lấy vợ, “ăn Tết cũng mất cả ngon”.</p>
<p>Vì thế, lần này, Hùng muốn kiếm một mối nào tử tế, nghiêm túc để tiến tới hôn nhân. Một mặt, Hùng hỏi han bạn bè, nhờ tư vấn mặt khác, anh chăm chú đọc trên mạng những bài viết chỉ cách tiếp cận, lấy lòng đối tượng để trước mỗi cuộc đi “xem mặt”, anh có thể tự tin hơn.</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/090326111654433676.jpg"><img title="090326111654-433-676" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="480" alt="090326111654-433-676" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/090326111654433676_thumb.jpg" width="384" border="0" /></a> </p>
<p><em>Và những cuộc điều đình, gặp mặt các cô gái liên tiếp được mọi người bố trí cho Hùng, theo phương châm “cứ có ai giới thiệu hết, được ai thì được”&#8230; (Ảnh minh hoạ)</em></p>
<p>Thế nhưng, Hùng là con trai, dù sao tuổi tác cũng là vấn đề dễ dàng chấp nhận hơn nhiều so với Thủy. Cô gái quê Nam Định này năm nay cũng đã 27, 28 tuổi đầu và những ngày Tết vừa qua là những ngày mệt mỏi nhất với cô. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ mỗi chuyện lấy chồng, thế mà Thủy không hiểu sao bố mẹ cô lại có thể nói nhiều và dai đến như vậy. Mà không chỉ bố mẹ, từ họ hàng, xóm làng, ai cũng hỏi, cũng nhắc cứ như thể Thủy đã ế không bằng. Mẹ cô cứ suốt ngày điệp khúc “Mày chưa lấy chồng ngày nào, mẹ không sao yên tâm được. Đúng là có con gái lớn trong nhà như quả bom nổ chậm, mày thương lấy mẹ, con ạ”. Bà nội cũng nói thêm: “Lấy chồng thôi con ạ, nhiều tuổi quá rồi đấy. Ở vùng này giờ chỉ còn mỗi con là con gái lớn tuổi nhất chưa lập gia đình đấy”. Vẫn biết ở quê vẫn còn nặng nề chuyện tuổi tác lắm, nhưng Thủy không ngờ vì thế mà mấy ngày tết thành ra chán ngán. Cô cứ ân hận mãi “biết thế này, thuê quách lấy một anh người yêu về giới thiệu cho xong”.</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1247288987tinhyeusinhvien2.jpg"><img title="1247288987-tinh-yeu-sinh-vien-2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="372" alt="1247288987-tinh-yeu-sinh-vien-2" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1247288987tinhyeusinhvien2_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a> </p>
<p>Thực ra, Thủy trông cũng ưa nhìn, học hành, nghề nghiệp tử tế. Nhưng có lẽ chưa đến duyên, nên dù nhiều chàng trai đến với cô nhưng cũng chưa có mối nào thực sự gắn bó để tiến tới hôn nhân. Hôm Thủy đi, mẹ cô còn kéo riêng con gái vào dặn dò thêm lần nữa, vẫn là chuyện muôn thuở ấy. Mà Thủy biết rõ, không chỉ có dịp Tết này đâu, những lời nhắc đó sẽ còn theo cô lên tận thành phố, mãi cho đến khi nào cô lấy chồng mời thôi.</p>
<p>Vì thế, lần này, cô quyết định tìm lấy một mối cho mình. Cô bắt đầu nhờ người giới thiệu, làm mối và nối lại cả những mối mà trước kia cô đã từ chối người ta. Thủy nghĩ “biết đâu giờ gặp lại, lại nảy sinh tình cảm thì sao. Cứ phải thử thôi”. Trước kia, nghe đến giới thiệu hay phải chủ động liên hệ với bạn khác giới là Thủy đã giãy nảy lên như đỉa phải vôi, nhưng giờ cũng đành “nhắm mắt đưa chân”. Những buổi cà phê, chat chit, những cuộc điện thoại tẻ nhạt, chán ngắt nhưng Thủy vẫn cố gắng dù chẳng ai dám chắc có đi đến kết quả gì không.</p>
<p>Với Thanh thì mọi việc thậm chí còn tệ hơn khi anh tối ngày bận bù đầu với công việc. Hết dự án này nối tiếp dự án khác khiến Thanh thật không còn thời gian đâu mà quan tâm đến chuyện yêu đương nữa. Mấy ngày Tết, mẹ anh thậm chí còn tuyên bố &quot;Nếu trong năm nay không kết hôn thì tự bố mẹ sẽ đứng ra mai mối, thu xếp cho anh&quot;. Dù cũng nóng lòng và muốn quan tâm đến chuyện tình cảm, Thanh cũng không có nhiều thời gian. Bạn bè giới thiệu, gặp 1 lần rồi cũng chẳng có điều kiện gặp nhiều, Thanh chỉ biết liên lạc qua mạng hoặc qua điện thoại. Nghe bạn bè gợi ý, Thanh cũng tranh thủ giành thời gian vào đăng ký kết bạn, tìm bạn đời qua thế giới ảo, theo phương châm &quot;cứ thử, biết đâu lại hiệu nghiệm&quot;. Cứ tình hình này, chẳng biết Thanh có kiếm được người yêu trong năm nay hay không nữa.</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/luv4u.jpg"><img title="luv4u" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="375" alt="luv4u thumb Đầu năm &ldquo;săn t&igrave;nh&rdquo;!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/luv4u_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a> </p>
<p>Có vô vàn lý do khiến không ít bạn trẻ bây giờ rơi vào hoàn cảnh như Hùng và Thủy nhất là những người xuất thân từ các vùng quê. Hoặc là mải mê theo đuổi sự nghiệp, hoặc là không muốn bìu ríu gia đình sớm… để rồi khi ngoảnh lại, họ lại phải đối diện với không ít áp lực. Sau những ngày Tết bị “tra tấn”, nhiều bạn trẻ bắt đầu đổ xô đi tìm kiếm tình yêu.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/dau-nam-san-tnh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Anh h&#227;y d&#224;nh một g&#243;c nhỏ trong tr&#225;i tim anh v&#224; h&#227;y cất em v&#224;o đ&#243; anh nh&#233;!</title>
		<link>http://www.ymoi.com/2010/03/anh-hy-dnh-mot-gc-nho-trong-tri-tim-anh-v-hy-cat-em-vo-d-anh-nh/</link>
		<comments>http://www.ymoi.com/2010/03/anh-hy-dnh-mot-gc-nho-trong-tri-tim-anh-v-hy-cat-em-vo-d-anh-nh/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 04 Mar 2010 02:26:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator>hotteen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Gởi gió]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[anh nhé]]></category>
		<category><![CDATA[anh và]]></category>
		<category><![CDATA[apple]]></category>
		<category><![CDATA[em]]></category>
		<category><![CDATA[hãy]]></category>
		<category><![CDATA[hãy cất]]></category>
		<category><![CDATA[kỷ niệm]]></category>
		<category><![CDATA[love]]></category>
		<category><![CDATA[một góc nhỏ]]></category>
		<category><![CDATA[Trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[trong]]></category>
		<category><![CDATA[vào đó]]></category>
		<category><![CDATA[đánh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=40615</guid>
		<description><![CDATA[Nếu anh nói ra ngay từ đầu thì có lẽ em đã không buồn, không đau và không phải khổ như thế này đâu&#8230; vì em đã nuôi quá nhiều hi vọng trong cuộc sống và bây giờ chính anh là người dập tắt nó, chà đạp lên nó.
 Em đã nuôi quá nhiều hi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h4>Nếu anh nói ra ngay từ đầu thì có lẽ em đã không buồn, không đau và không phải khổ như thế này đâu&#8230; vì em đã nuôi quá nhiều hi vọng trong cuộc sống và bây giờ chính anh là người dập tắt nó, chà đạp lên nó.</h4>
<p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/duavoitinhyeu2.jpg"><img title="dua voi tinh yeu2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="187" alt="dua voi tinh yeu2" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/duavoitinhyeu2_thumb.jpg" width="240" border="0" /></a><em> Em đã nuôi quá nhiều hi vọng trong cuộc sống cũng như những hạnh phúc được ở bên anh!</em></p>
<p>Đến bây giờ thì em đã hiểu một sự thật không như em mong đợi, sự thật là em phải mất anh và dù sự thật đó có phũ phàng như thế nào thì em cũng phải chấp nhận nó.</p>
<p>Em cứ ngỡ những gì anh nói là sự thật, em đã buồn rất nhiều nhưng em đã cố gắng vì không muốn anh đau khổ và em cũng không muốn bỏ anh vì lý do đó cho dù Mẹ cũng không muốn điều đó xảy ra với em! Nếu em không&#160; thúc ép anh thì anh vẫn dấu em đúng không anh? Anh vẫn giả vờ yêu em và giả vờ là anh bị căn bệnh đó nên không muốn em buồn, khổ vì anh&#160; đúng không anh?nhưng cuối cùng khi em gặng hỏi… anh mới dám nhận là anh đã yêu một người khác! </p>
<p>Nếu anh nói ra ngay từ đầu thì có lẽ em đã không buồn, không đau và không phải khổ như thế này đâu&#8230; vì em đã nuôi quá nhiều hi vọng trong cuộc sống và bây giờ chính anh là người dập tắt nó, chà đạp lên nó. Anh có nhớ lúc đầu em đã nói gì không? Em yêu ai sẽ yêu một người duy nhất&#160; và sẽ không rời bỏ người ta cho dù bất kỳ chuyện gì xa, trừ khi người đó yêu một người khác thì tốt hơn em hết là em sẽ buông tay, để nhìn thấy người em yêu hạnh phúc!</p>
<p>Lúc đầu em không có nhiều tình cảm dành cho anh như bây giờ đâu nhưng khi anh nói là anh mang căn bệnh của ba anh trong người và có thể không sinh được con, không muốn em khổ thì không hiểu lúc đó lý trí của em đã đánh bật con tim ra ngoài lề, em đã hứa với lòng mình là sẽ bên anh chia sẻ cùng anh dù sau này gia đình có phản đối!</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/hamnongtinhyeu2.jpg"><img title="ham-nong-tinh-yeu-2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="285" alt="ham-nong-tinh-yeu-2" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/hamnongtinhyeu2_thumb.jpg" width="400" border="0" /></a> </p>
<p><em>Chắc em chỉ là người thay thế trong những lúc anh buồn phải không anh?</em></p>
<p>Nhưng đêm qua lại là một đêm dài vô tận đối với em! Em chỉ mong sao trời nhanh sáng tuy cả đêm em đã&#160; không ngủ được! Chắc em chỉ là người thay thế trong những lúc anh buồn phải không anh? Sao anh lại làm em đau vậy chứ?&#160; Em có đáng để anh đối xử với em như vậy không? Em tệ lắm phải không anh? Để bây giờ tình cảm của em dành trọn cho anh thì anh lại xa rời em vậy sao?</p>
<p>Thôi cũng đáng thôi vì em đâu là gì trong mắt anh đâu? Em chỉ là những phiền phức mà anh muốn tránh phải không anh? Nếu vậy em sẽ là người ra đi&#8230; đây sẽ là lần cuối viết về anh và những dòng chữ này chắc anh cũng không bao giờ đọc được. Em sẽ giấu nó cho riêng mình thôi anh ạ! Khi nào em cảm thấy nhớ anh hoặc buồn em sẽ lục lại tìm chút kỉ niệm cũ, chỉ là tìm lại chứ em sẽ không khơi dậy đâu anh. Nhưng em cũng mong tuy không còn yêu em nhưng anh hãy dành một góc nhỏ trong trái tim anh và hãy cất em vào đó anh nhé! Anh đừng ném nó đi em không muốn nó lại bị người khác chà đạp lên nó nữa đâu, nó sẽ đau lắm anh ạ!</p>
<p>Dù không đến được với anh nhưng em vẫn chúc anh luôn hạnh phúc trên con đường anh đã chọn và anh hãy yêu một người tốt hơn em và em hi vọng người ấy sẽ được hưởng cái hạnh phúc trọn vẹn với anh mà em không thể. Có thể sau này trên đường đời mình sẽ tình cờ gặp lại nhau, lúc đó mình hãy chào nhau như những người bạn đã từng quen anh nhé!</p>
</p>
<p align="right">Vũ Ngân</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/anh-hy-dnh-mot-gc-nho-trong-tri-tim-anh-v-hy-cat-em-vo-d-anh-nh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Xin đừng n&#243;i lời xin lỗi!</title>
		<link>http://www.ymoi.com/2010/03/xin-dung-ni-loi-xin-loi/</link>
		<comments>http://www.ymoi.com/2010/03/xin-dung-ni-loi-xin-loi/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 03 Mar 2010 01:57:19 +0000</pubDate>
		<dc:creator>hotteen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[anh nhé]]></category>
		<category><![CDATA[xin lỗi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=40499</guid>
		<description><![CDATA[Anh luôn luôn nói lời xin lỗi và cảm ơn với em mà sao anh lại không thay vào đó bằng lời yêu thương? Mình yêu nhau mà anh! Vậy tại sao anh lại không cùng cố gắng để cùng nhau đi đến cuối con đường mà lại chia tay nhau hả anh?
 
Yêu anh [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h4>Anh luôn luôn nói lời xin lỗi và cảm ơn với em mà sao anh lại không thay vào đó bằng lời yêu thương? Mình yêu nhau mà anh! Vậy tại sao anh lại không cùng cố gắng để cùng nhau đi đến cuối con đường mà lại chia tay nhau hả anh?</h4>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1254206696camonhayxinloi1.jpg"><img title="1254206696-cam-on-hay-xin-loi1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="240" alt="1254206696-cam-on-hay-xin-loi1" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1254206696camonhayxinloi1_thumb.jpg" width="197" border="0" /></a> </p>
<p align="center">Yêu anh em sẽ khổ nhiều!</p>
<p>Viết những dòng tâm sự này, em đang buồn lắm, anh biết không? Tối qua em đã khóc cả đêm, em khóc vì nhớ, vì yêu anh, vì anh đã làm em đau lắm! Sao anh lại không bảo với em rằng mình cùng cố gắng vì một tình yêu mà anh lại bảo em không nên yêu anh, nên cân nhắc việc yêu hả anh?</p>
<p>Chúng mình yêu nhau chưa được bao lâu nhưng suốt quãng thời gian ngắn ngủi đó, em cảm thấy mình rất hạnh phúc bên anh! Mặc dù em biết, anh luôn dành thời gian cho công việc, gia đình và những nỗi lo của anh và thời gian mình gặp nhau chỉ tính bằng giây, bằng phút&#8230; nhưng em chưa bao giờ giận anh hay đòi hỏi anh điều gì cả! Em chỉ muốn mỗi sáng thức dậy gọi anh đi làm, được ngồi sau yên xe của anh, được động viên anh mỗi khi anh buồn, được đến bên anh lúc anh mệt mỏi và cần tâm sự nhất! Chỉ vì một lý do đơn giản là em yêu anh và em cần sự có mặt của anh trong cuộc sống này!</p>
<p>Hôm qua khi anh nói &quot;em nên suy nghĩ, lựa chọn lại có nên yêu anh không? Anh chỉ làm em buồn thôi! Yêu anh em sẽ khổ nhiều! Anh không thể thay đổi được những tật xấu của mình, anh luôn dành thời gian cho công việc&#8230;&quot;. Và anh nói &quot;chúng mình nên xem nhau như anh em kết nghĩa, còn nếu em không đồng ý, anh sẽ đi lấy vợ!&quot;. Tại sao vậy anh? Tại sao lại như vậy? Anh nói anh yêu em mà! Vậy tại sao bây giờ anh lại nói chia tay em?</p>
<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1267433103xinloiem1.jpg"><img title="1267433103-xin-loi-em-1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="333" alt="1267433103-xin-loi-em-1" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/03/1267433103xinloiem1_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a> </p>
<p><em> Tất cả như chỉ mới bắt đầu thôi, phải không anh?</em></p>
<p>Anh biết bây giờ em buồn lắm không? Cứ mỗi lúc nghĩ tới lời anh nói là tim em đau lắm! Yêu một người thật là khó, phải không anh? Nếu vì lý do vụn vặt như vậy mà chia tay nhau thì em không làm được đâu anh ạ!</p>
<p>Nếu anh bảo rằng, em hãy làm anh thay đổi cách sống, em sẽ làm được! Nhưng anh ơi! Anh đừng chúc em hạnh phúc khi ở bên người khác, cũng đừng bắt em lựa chọn&#8230; bởi em biết rằng, anh là hạnh phúc của em! Anh hãy thay vào lời chúc phúc cho em bằng cách hãy đi cùng em đến hết cuộc đời này, anh nhé!</p>
<p>Em không biết rằng, lúc này anh cũng đang rất buồn! Từ sáng tới giờ, em không nhắn tin, không gọi điện cho anh. Em đang ngồi ở máy, để viết những dòng này cho anh! Anh biết không? Em đang rất nhớ anh&#8230; Sao anh không hiểu em cần anh, yêu anh nhiều biết bao nhiêu!</p>
<p>Anh vừa gọi điện thoại cho em nhưng sao anh chỉ nói hai từ &quot;Xin lỗi&quot;. Em sẽ làm thay đổi cách suy nghĩ của anh, em sẽ làm tất cả vì anh&#8230; dẫu biết em sẽ buồn và khóc rất nhiều!</p>
<p>Anh có biết được bây giờ em nhớ anh nhiều như thế nào không? Em nhớ những lúc hai đứa mình cùng nhau đi bộ, em lại được anh cõng. Em nhớ món bún hai chúng mình hay ăn&#8230; Tất cả như chỉ mới bắt đầu thôi, phải không anh?</p>
<p>Nếu em buông tay anh ra thì em sẽ mất anh! Dẫu biết rằng, nếu em không làm anh thay đổi thì anh sẽ mãi không tìm được hạnh phúc cho mình!</p>
<p>Hãy để em làm điều đó cho anh nhé! Dù em biết em sẽ phải khóc rất nhiều nhưng anh ạ! Trước mắt anh, lúc nào em cũng sẽ cười, lúc nào em cũng rất đáng yêu!</p>
</p>
<p align="right">Lê Hương</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/03/xin-dung-ni-loi-xin-loi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
