<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?> <rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/" xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/" ><channel><title>Ymoi.com &#187; Tình yêu</title> <atom:link href="http://www.ymoi.com/tag/tinh-yeu/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" /><link>http://www.ymoi.com</link> <description>Thế giới của những cảm nhận</description> <lastBuildDate>Fri, 03 Sep 2010 04:44:50 +0000</lastBuildDate> <language>en</language> <sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod> <sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency> <generator>http://wordpress.org/?v=3.0.1</generator> <item><title>H&#227;y mang y&#234;u thương kia trao cho ai đ&#243; thật l&#242;ng!</title><link>http://www.ymoi.com/2010/09/hy-mang-yu-thuong-kia-trao-cho-ai-d-that-lng/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/09/hy-mang-yu-thuong-kia-trao-cho-ai-d-that-lng/#comments</comments> <pubDate>Fri, 03 Sep 2010 04:08:55 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[Hãy mang yêu thương kia trao cho ai đó thật lòng!]]></category> <category><![CDATA[yêu thương]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=56878</guid> <description><![CDATA[Tôi thành trò thách thố dại dột của bọn đàn ông muốn chiếm hữu tôi và họ sẽ mãn nguyện trên nỗi đau đầu đời của người con gái mới lớn. Tôi đến với anh nhanh quá, chính xác hơn là sự vô tình. Tôi cũng không quá bất ngờ về điều này, còn những [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Tôi thành trò thách thố dại dột của bọn đàn ông muốn chiếm hữu tôi và họ sẽ mãn nguyện trên nỗi đau đầu đời của người con gái mới lớn.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/09/128.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px" title="1" border="0" alt="1 thumb20 H&atilde;y mang y&ecirc;u thương kia trao cho ai đ&oacute; thật l&ograve;ng!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/09/1_thumb20.jpg" width="200" height="200" /></a></p><p>Tôi đến với anh nhanh quá, chính xác hơn là sự vô tình. Tôi cũng không quá bất ngờ về điều này, còn những người khác có thể nghĩ đơn giản là một trai chưa vợ và một gái chưa chồng thì yêu nhau chẳng có gì lạ. Khi mới ra trường, có lẽ vùng quê tôi lam lũ nên tiếp cận thông tin không nhiều, tôi chẳng hình dung lúc đó mình sống có hoài bão gì không, hay sự xuất hiện của tôi, bây giờ, nơi đây chỉ rất tình cờ, bất đắc dĩ và do hoàn cảnh xô đẩy? Cuộc sống là thế, không ai lường trước được, mình sẽ thế nào, ra sao khi lớn&#8230; chỉ có thể tưởng tượng và cố gắng để thực hiện mơ ước hay tham vọng của mình mà thôi.</p><p>Ai đó bảo, cuộc sống đâu thật dễ dàng mà cuộc sống chỉ hứa hẹn về một tương lai xứng đáng. Nếu vậy, tôi có xứng đáng không? Có một cuộc sống đẹp, với ai đó sẽ ra sao nếu tôi cũng lại vội vã&#8230; không, tôi đang sống chậm lại. Tôi không phải là một người hoàn hảo, tôi bình thường như bao cô gái khác, nhưng tôi đã cố gắng hoàn thiện mình theo cách người ta vẫn làm nhưng tôi rất cá tính, tôi hành động&#160; theo cái lý lẽ rất riêng của mình. Chẳng phải tôi lập dị khác người đâu, mà chỉ thêm một chút pha trộn giữa cái dáng mỏng manh yếu đuối với tâm hồn luôn rực cháy bên trong, tôi đã khiến bao kẻ đa tình, cả những kẻ non tơ mê mệt. Bởi vậy, tôi nghĩ mình đầy đủ, khá vẹn toàn, tôi tự chấm cho mình điểm cao, tự đánh giá&#8230; có thể vì thế tôi kiêu căng? Tôi thành trò thách thố dại dột của bọn đàn ông muốn chiếm hữu được tôi và họ sẽ mãn nguyện trên nỗi đau đầu đời của người con gái mới lớn.</p><p>Tôi sụp đổ khi đang cố xây lên cho mình lâu đài diễm lệ và tôi là nàng tiên hay nàng công chúa, chờ đợi một chàng hoàng tử thật xứng đáng của cuộc đời mình.</p><p>Nhưng bây giờ tôi đang khóc, không phải cho cái đớn đau đầu đời mà cho một cuộc tình có thể nói cũng nhanh, cũng lãng mạn như phim hay như tiểu thuyết vậy. Chẳng lẽ tôi không bao giờ thực tế, chẳng lẽ lúc nào cũng mơ màng, huyễn hoặc thế sao? Anh, người đến với tôi vội vàng và cũng ra đi thật nhanh chóng. Anh cũng nâng tôi lên, rồi buông tay, cho tôi ngã chạm vào nỗi bất hạnh. Ai đó bảo tôi rằng, sự hi sinh rất vô hình, không phải để so sánh hay đong đếm. Tôi không làm vậy, tôi chưa cho rằng mình hi sinh, nhưng tôi nghĩ đó là sự yêu thương hết mực tôi đã dành cho anh ấy.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/09/216.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px" title="2" border="0" alt="2 thumb15 H&atilde;y mang y&ecirc;u thương kia trao cho ai đ&oacute; thật l&ograve;ng!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/09/2_thumb15.jpg" width="386" height="497" /></a></p><p><em>Họ sẽ mãn nguyện trên nỗi đau đầu đời của người con gái mới lớn.</em></p><p>Ai đó cũng nói, đàn ông cần sự nghiệp, phụ nữ cần gia đình&#8230; thì nếu thế hóa ra tôi đã thất bại nhiều lắm!</p><p>Sau nhiều lần tôi níu giữ, cái “sự nghiệp” của người phụ nữ, tôi mới hiểu thì ra tôi vẫn là kẻ làm thuê, chưa khi nào nghĩ một cách tự tin xây cho mình một khoảng&#160; riêng để đón nhận tình yêu thương, hạnh phúc vốn có của các bà vợ. Lẽ ra, tôi đã phải cay đắng lắm, xót xa lắm nhưng tôi đã không&#160; làm vậy. Với tôi bây giờ, tôi giận chính mình hơn bất cứ ai khác. Vì sao ư? Vì tôi tự xóa đi quyền tự do hưởng thụ, tôi cứ mải mê bù đắp, cho rằng mình mang ơn chồng.&#160; Nhưng tôi lại sai lầm, khi tôi trả ơn bằng sự cam chịu, bằng những cái chấp nhận rất vô lý, để rồi tôi cứ đánh mất dần cảm xúc. Cứ đi về phía&#160; không có ánh hào quang, không có cái rạng rỡ của nụ cười hạnh phúc của người phụ nữ!</p><p>Thời gian trôi, tất cả chìm vào dĩ vãng, khoảng thời gian tôi bồi đắp lên dài gần hết cả tuổi xuân của người con gái. Trong tôi vẫn còn lưu lại dấu vết của thời gian, nét buồn khổ phảng phất trên gương mặt hao gầy. Đôi mất trũng sâu trong những đêm mất ngủ, trằn trọc đối diện với bóng đêm, tôi thật cô đơn và lạnh lẽo. Người phụ nữ như tôi bây giờ thường có nhiều chỗ khuất, sau tim, sau cái đẹp mặn mòi, cái nỗi ưu tư gieo bao thắc mắc, nghi ngờ của người đối diện. Tôi không dám quay lưng nhìn về quá khứ để cảm thấy hụt hẫng hơn, mất mát hơn của cái cảm xúc về một thuở không bình yên từ&#160; những ngày bắt đầu làm vợ. Tôi chỉ thi thoảng nhìn lại xung quanh mình, bạn bè, đồng nghiệp, để ngầm so sánh và đánh giá, tôi tự đặt cho mình hai chữ đa đoan.</p><p>Phải chăng tôi thật dại khờ, cứ tin và yêu một cách mù quáng? Phải chăng tôi nông nổi, tôi vội vã đến với anh? Phải chăng tôi ngốc nghếch, dại khờ&#160; khi&#160; nghĩ yêu thương là cho đi tất cả rồi sẽ nhận lại sau? Chẳng lẽ tôi sai khi nghĩ thế, chẳng lẽ sự hi sinh kia là bồng bột? Chẳng lẽ khi yêu người đàn ông hay ích kỉ còn những người phụ nữ như tôi thì chỉ biết than trách và tự đỗ lỗi cho bản thân khi chẳng may gia đình tan vỡ&#8230;</p><p>Tôi buồn lắm, tôi ân hận lắm! Tôi hụt hẫng khi chia tay, lòng tin bị đánh cắp, sự phản bội của chồng khiến tôi mất niềm tin vào những gã đàn ông. Có thể sau này, trên đường đời tôi gặp một người thật tốt nhưng có lẽ, tôi sẽ luôn ngờ vực khi nghĩ rằng: người đàn ông tốt chưa chắc là một người chồng tốt.</p><p>Thật buồn phải không? Những entry tôi viết vội vã khi đêm, khi nghỉ trưa, tôi đang tranh thủ thời gian để trải lòng và cũng để lưu lại những khoảng khắc, tâm trạng buồn vui của cuộc sống. Nhưng có một chuyện tôi không muốn nhớ, không muốn viết ra đây, để có thể quên thì rất khó&#8230; vì nó đã ăn sâu vào tâm hồn, đã ghi lòng tạc dạ như thế. Nếu vậy tôi sẽ rất đau, cái thất bại hôn nhân đầu tiên làm tôi gục ngã khi người ta quay lưng, người ta đâu kịp nhìn mình? Họ đi nhanh vội vã như trốn chạy khỏi trách nhiệm của người chồng, người cha&#8230; Tôi khóc, còn con tôi bơ vơ&#8230;</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/09/38.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px" title="3" border="0" alt="3 thumb8 H&atilde;y mang y&ecirc;u thương kia trao cho ai đ&oacute; thật l&ograve;ng!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/09/3_thumb8.jpg" width="500" height="333" /></a></p><p><em>Biểu hiện của sự yêu thương không bao giờ là xưa cũ. </em></p><p>Hôm nay tôi thanh thản, bắt đầu bình tĩnh bước đi chậm rãi, con đường tương lai rộng mở trước mắt, tôi chỉ còn lại một mình, không phải sẻ chia với ai, hỏi ý ai để càng thêm lúng túng, thêm nỗi lo toan, bận bịu&#8230; Nhưng, hôm nay là ngày tôi cảm thấy nuối tiếc, tôi bất an vì cái cảm xúc cô đơn thi nhau thường trực. Đúng vậy, tôi quen có cái bức bình phong của một người đàn ông, để làm chồng, để tôi có thể bước đi, tự hào mình trọn vẹn khi có được tình yêu và hạnh phúc&#8230; Song tôi lại không muốn nghĩ về người đàn ông xưa, người đã gieo đau thương, người ta nắm tay tôi và buông tôi vội vã, bất ngờ&#8230; để tôi rơi trong một thời gian dài, tâm trạng chán chường và vô vọng lắm. Giờ tôi đã tự đứng lên, chưa đủ thời gian cho tôi quên và xóa đi tất cả vì cái vết thương của tôi không còn đau lâu&#160; nữa, nó sẽ còn lưu vết sẹo thời gian, những lối mòn lầm lạc.</p><p>Có phải người phụ nữ khi yêu chỉ duy nhất một người đàn ông và hy vọng người đó sẽ là chồng? Có phải khi yêu đàn ông là ích kỉ, coi gia đình là chỗ dừng chân khi mỏi mệt.</p><p>Có phải khi yêu người ta chưa hẳn hiểu đúng về cảm giác của mình, luôn quan trọng, đề cao, coi người mình yêu là cả vũ trụ, là nghĩa tình không thay thế&#8230; nhưng có bao giờ bạn nhìn lại không cần phải xa hơn, mà ngay ở dưới chân mình, có những cái dường như rất nhỏ, cần mình quan tâm, cho mình nụ cười, cho mình vui và cho mình hạnh phúc.</p><p>Nếu cũng ai đó cũng từng vấp ngã, hãy can đảm vươn lên sống thật tốt! Đừng vội vàng lựa chọn yêu lần nữa&#8230; mà hãy dừng chân, cúi xuống, nhặt&#160; lại tất cả những yêu thương để giữ cho riêng mình. Đối với tình yêu, biểu hiện của sự yêu thương không bao giờ là xưa cũ.</p><p>Hãy mang yêu thương kia trao cho ai đó thật lòng. Hãy tiết&#160; kiệm, đừng hào phóng chỉ cho đi mà không bao giờ nhận lại. Đừng phụ thuộc cảm xúc vào đàn ông, đừng đánh rơi hạnh phúc thêm một lần nào nữa nhé!</p></p></p><p align="right">Wetcat</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/09/hy-mang-yu-thuong-kia-trao-cho-ai-d-that-lng/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Kh&#244;ng &#237;t lần em đ&#227; muốn rời xa anh&#8230;</title><link>http://www.ymoi.com/2010/08/khng-t-lan-em-d-muon-roi-xa-anh/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/08/khng-t-lan-em-d-muon-roi-xa-anh/#comments</comments> <pubDate>Sun, 29 Aug 2010 17:12:13 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[dan ong co vo]]></category> <category><![CDATA[Hạnh phúc]]></category> <category><![CDATA[nỗi buồn]]></category> <category><![CDATA[vợ chồng]]></category> <category><![CDATA[yêu anh]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=56537</guid> <description><![CDATA[27 tuổi, em chẳng có gì trong tay, ngoài những phút giây ngắn ngủi bên anh. Không ít lần em đã muốn rời xa anh&#8230; (Ảnh minh họa) Em lặng lẽ nhìn anh để anh đi về phía người vợ hiền đang chờ anh về với những bữa cơm ngon cùng với đứa con gái [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>27 tuổi, em chẳng có gì trong tay, ngoài những phút giây ngắn ngủi bên anh.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1283055886_tinhyeulacloi.jpg"><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="1283055886_tinh-yeu-lac-loi" border="0" alt="1283055886_tinh-yeu-lac-loi" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1283055886_tinhyeulacloi_thumb.jpg" width="200" height="200" /></a></p><p align="center">Không ít lần em đã muốn rời xa anh&#8230; (Ảnh minh họa)</p><p>Em lặng lẽ nhìn anh để anh đi về phía người vợ hiền đang chờ anh về với những bữa cơm ngon cùng với đứa con gái xinh xắn và đáng yêu.</p><p>Em dùng mọi cách để biện minh cho hành động không được pháp luật, không được đạo lý con người ủng hộ để được hạnh phúc bên anh, hạnh phúc bên người đàn ông của người khác. Em đáng khinh bỉ lắm phải không? Khi đến với một người đàn ông đã có vợ, mọi người sẽ cho rằng em là một đứa con gái hư hỏng, không được giáo dục và có lẽ trong mắt anh cũng không ngoại lệ.</p><p>Không ít lần em đã muốn rời xa anh. Rất nhiều lần em đã đưa lý trí ra làm chủ nhưng hình như em lại nhớ về anh nhiều hơn. Thêm vào đó, anh luôn tỏ ra quan tâm em, cho dù em biết em luôn đứng vị trí thứ hai. Anh đã an ủi em bằng việc là vợ chồng không hạnh phúc nhưng em hiểu đó chỉ là cái cớ của những người đàn ông mỗi khi đi ăn &quot;phở&quot;.</p><p><em><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1283055848tinhyeulacloi1.jpg"><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="1283055848-tinh-yeu-lac-loi1" border="0" alt="1283055848-tinh-yeu-lac-loi1" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1283055848tinhyeulacloi1_thumb.jpg" width="400" height="400" /></a> </em></p><p align="center"><em>Em đang chịu đựng những nỗi buồn thật khó tả&#8230; (Ảnh minh họa)</em></p><p>Em phải thừa nhận một sự thật đau lòng là em đã rất yêu anh, không phải là thứ tình yêu sét đánh. Tuy nhiên, em cũng không mù quáng đến mức không nhận ra &quot;đâu là thật, đâu là giả&quot;. Em vẫn biết anh luôn dối em vì lý do này hay lý do khác. Nhiều lúc, em chạnh lòng, em ghen với tất cả những người con gái khác. Khi yêu, họ được nhõng nhẽo bên người yêu mỗi lúc buồn, họ được khoả lấp mọi nỗi buồn bằng cái ôm thật chặt của người yêu mọi lúc có thể.</p><p>Với em, chuyện đó quá xa vời.&#160; Em chỉ lặng im khi nghe ai đó chửi bới những kẻ phá hoại hạnh phúc người khác, mặc dù em luôn biết giữ gìn hạnh phúc cho anh &#8211; đó là cách mà em yêu anh nhưng em không thể biện hộ cho mình, chỉ có trái tim em là hoàn toàn đúng, biết yêu, biết nhớ, biết lặng lẽ chờ anh trong niềm vô vọng. Giá như em có thể xoá hình ảnh anh khỏi trái tim không lý lẽ của mình.</p><p>Em luôn có cảm giác mệt mỏi và căng thẳng, nỗi niềm này không thể chia sẻ cùng ai nên hình như em đang rơi vào tình trạng trầm cảm. Em đang chịu đựng những nỗi buồn thật khó tả. Xin một lần được tan chảy cảm xúc này!&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;</p></p><p align="right">ĐSPL</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/08/khng-t-lan-em-d-muon-roi-xa-anh/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Sau cơn mưa!</title><link>http://www.ymoi.com/2010/08/sau-con-mua/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/08/sau-con-mua/#comments</comments> <pubDate>Mon, 23 Aug 2010 08:01:10 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[Sau cơn mưa]]></category> <category><![CDATA[tâm sự tình yêu]]></category> <category><![CDATA[tình yêu vốn vậy]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=55983</guid> <description><![CDATA[Không phải bạn gặp người chồng bội bạc, bạn sẽ nói tiếng hận thù tất cả đàn ông, không lẽ chỉ một lần vấp ngã, đứng trước một người đang nắm tay, ôm bạn thật chặt mà ép mình không rung động hay sao? Tình yêu vốn vậy, khi càng cố giữ thì càng đi [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Không phải bạn gặp người chồng bội bạc, bạn sẽ nói tiếng hận thù tất cả đàn ông, không lẽ chỉ một lần vấp ngã, đứng trước một người đang nắm tay, ôm bạn thật chặt mà ép mình không rung động hay sao?</p><p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1282470953_NGUOIXUAD.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px" title="1282470953_NGUOI-XUA-D" border="0" alt="1282470953_NGUOI-XUA-D" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1282470953_NGUOIXUAD_thumb.jpg" width="200" height="200" /></a> Tình yêu vốn vậy, khi càng cố giữ thì càng đi xa, càng níu kéo thì lại càng thêm mất mát&#8230;</p><p>Thời sinh viên lãng mạn lắm, mỗi khi mưa lất phất rơi, lại nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ, tựa vào nhau, cái lạnh được che chở&#8230; Nhớ lắm, cảm động lắm, hai đứa sinh viên tìm cảm xúc, nhặt lá rụng, hoa rơi, xót xa&#8230; nhưng vẫn đầy ý nghĩa. Cái buồn như bao dung, thấy mình hạnh phúc hơn khi trải lòng tiếc thương cho một vật vô tri, vô giác&#8230;</p><p>Đi qua miền kí ức thật ngắn ngủi, biết khi nào trở lại với ngày xưa, nhớ về những khoảnh khắc, buồn vui, lẫn lộn&#8230; Cuộc sống giờ đầy rẫy những lo toan, nỗi nhọc nhằn, gánh vác. Khi nhỏ mong cho mình thật lớn để được mạnh mẽ, được quyết định, được làm chủ, được tự do làm những việc ba mẹ tôi vẫn có. Không phải xin phép, không phải giật mình khi sai và sợ hãi khi chả may phạm lỗi&#8230; Đã qua rồi cái khoảng thời gian bình lặng, chỉ có hai người yên ả nắm tay nhau&#8230; con đường nhỏ cũng không còn như thế! Đêm nay, mưa buồn sao khác cái mưa xưa.</p><p>Rồi hạnh phúc đã qua, thời nông nổi, trẻ người không biết giữ… kí ức trở nên buồn cũng khác hẳn ngày xưa?</p><p>Có khi nào nhìn mưa mà bạn khóc? Có thể không, nhưng tôi lại khóc… không vì mưa gắn với tuổi thơ tôi khó nhọc, hay mưa vô tình xóa đi, hay đánh mất của tôi bất cứ thứ gì, ngược lại mưa nhiều khi còn mang lại cho tôi nhiều cảm xúc, những kỉ niệm, lãng mạn, êm đềm, tuổi thơ tôi luôn gắn trên môi nụ cười hồn nhiên trong sáng. Nhưng, bây giờ nhìn mưa&#160; tôi&#160; khóc, trong tôi đan xen nhiều tâm trạng, buồn nhiều hơn vui,&#160; khi ước mình nhanh thành người lớn cũng là để&#160; tôi tự do, tôi sớm lựa&#160; chọn cho mình cái bất hạnh mà đến&#160; tận cùng nỗi đau tôi mới nhận ra, vì sao ư, vì tôi tài chịu đựng , tài nhẫn nhịn, hi sinh cho người khác và cũng bởi tôi cả tin, dại khờ đặt niềm tin, hy vọng cho người đàn ông,&#160; là chồng mình vậy đó.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1282470837NGUOIXUA1.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px" title="1282470837-NGUOI-XUA-1" border="0" alt="1282470837-NGUOI-XUA-1" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1282470837NGUOIXUA1_thumb.jpg" width="500" height="506" /></a></p><p align="center"><em>Vẫn đôi mắt ấy, bờ môi ấy nhưng sâu lắng hơn, dịu ngọt hơn</em></p><p>Khi yêu người ta thật mù quáng, thật viển vông nhiều khi nghĩ lại tôi thấy mình lố bịch, mặc dù trong lòng tôi chẳng còn nguyên vẹn tình cảm, tình yêu trinh nguyên như thuở ban đầu&#8230; nhưng tôi vẫn níu kéo, vẫn hết mình để minh chứng, để tự tin mình chung thủy! Để nói rằng, tôi yêu và đáng được yêu nhiều hơn thế.</p><p>Tình yêu vốn vậy, khi càng cố giữ thì càng đi xa, càng níu kéo thì lại càng thêm mất mát&#8230; Tôi đã để hạnh phúc rời xa mình như thế, cũng một chiều mưa, co rúm tái tê, cái sự thật phũ phàng như hiển nhiên định sẵn, người ta phản bội và bỏ đi không một lời giải thích. Tôi đã sống những tháng ngày thầm lặng, cô đơn, đã học cách để quên, để chấp nhận, để tha thứ. Cũng là để tôi buông tay, là cho người ta cơ duyên tìm hạnh phúc mới.</p><p>Thời gian trôi, hóa ra tôi thấy mình mạnh mẽ, vẫn tự tin cá tính độc lập như năm nào, vẫn đôi mắt ấy, bờ môi ấy nhưng sâu lắng hơn, dịu ngọt hơn. Tôi sẽ đứng lên bước đi một mình không vội vã&#8230; và sẽ cố với, vươn tay, chạm tới hạnh phúc, cái hạnh phúc tự tôi kiếm tìm, cho dù tôi có phải lục lại trong quá khứ, có phải chạm tay vào đau thương, vào vết sẹo vẫn còn chưa lành lặn, nhưng tôi biết mình bị đau vì sao, để có thể một mình, can đảm ôm, nắm giữ trái tim và không một lần cho đi vô nghĩa nữa.</p><p>Từ nay tôi sẽ phải thận trọng hơn, tỉ mỉ hơn, phải nhìn cuộc đời không chỉ có ánh bình minh, không cố gắng nhìn mưa rơi lạnh lẽo, cô quạnh hơn rồi lại khóc. Mà tôi sẽ chạy tới, ùa ra, gột rửa tất cả, mưa xóa nhòa kí ức, nỗi đớn đau&#8230; khuôn mặt tôi bừng sáng, tôi sẽ mỉm cười và trước mắt tôi sẽ là ánh nắng huy hoàng, là màu của tươi lai, của thực tại, của thứ ánh sáng dẫn đường tôi đi tìm một nửa mới của mình, một nửa tôi còn lại không vẹn nguyên nhưng được mài dũa,&#160; nhạy cảm hơn, lạc quan hơn trước dòng đời.</p><p>Không phải bạn gặp người chồng bội bạc, bạn sẽ nói tiếng hận thù tất cả đàn ông, không lẽ chỉ một lần vấp ngã, đứng trước một người đang nắm tay, ôm bạn thật chặt mà ép mình không rung động hay sao? Chả phải cứ khi mưa là bầu trời u ám. Thật lạ là&#8230; sau cơn mưa trời lại sáng sủa hơn!</p></p><p>Wetcat</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/08/sau-con-mua/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Em lu&#244;n y&#234;u ai đ&#243; bằng tất cả những g&#236; em c&#243; thể&#8230;</title><link>http://www.ymoi.com/2010/08/em-lun-yu-ai-d-bang-tat-ca-nhung-g-em-c-the/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/08/em-lun-yu-ai-d-bang-tat-ca-nhung-g-em-c-the/#comments</comments> <pubDate>Fri, 20 Aug 2010 10:48:06 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[chia tay anh]]></category> <category><![CDATA[yêu hết mình]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=55682</guid> <description><![CDATA[Không hiểu sao lúc bắt đầu nhận lời yêu anh, cũng là lúc em luôn tự hỏi: Mình sẽ chia tay vì lý do gì? Nhưng em không cố gắng chuẩn bị cho cái ngày chia tay ấy. Em luôn yêu ai đó bằng tất cả những gì em có thể&#8230; Em biết, anh không [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Không hiểu sao lúc bắt đầu nhận lời yêu anh, cũng là lúc em luôn tự hỏi: Mình sẽ chia tay vì lý do gì? Nhưng em không cố gắng chuẩn bị cho cái ngày chia tay ấy.</p><p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1131.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px" title="1" border="0" alt="1 thumb56 Em lu&ocirc;n y&ecirc;u ai đ&oacute; bằng tất cả những g&igrave; em c&oacute; thể..." src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1_thumb56.jpg" width="200" height="200" /></a>Em luôn yêu ai đó bằng tất cả những gì em có thể&#8230;</p><p>Em biết, anh không tin vào cái gọi là “yêu mãi”. Em đã từng tin, em đã kiếm tìm, và càng tìm càng mất niềm tin. Yêu thì yêu thôi, nghĩ xa xôi mà làm gì. Anh đã nói với em như thế. Nhưng đừng nghĩ xa xôi về cái ngày mai hạnh phúc, thì xin anh cũng đừng nghĩ về ngày mai anh nói chia tay nữa được không?</p><p>Anh quen em khi em vừa trượt đại học, vừa chia tay một người, vào cái lúc mà em ngu ngốc nghĩ rằng mình đã gần như mất hết. Anh nhìn thấy em yếu đuối, em đau khổ.</p><p>Ngày đầu yêu nhau, anh đã dặn: Nếu một ngày anh nói chia tay, đừng đau nhiều như em đã từng đau nhé. Em đã cố nghĩ: Chắc anh nghĩ em lụy tình, chắc anh lo cho em, chắc anh sợ em đau…</p><p>Anh đã trải qua 2 mối tình, anh bây giờ thận trọng hơn, anh bây giờ sẽ không để mình phải nhớ nhiều, không để mình phải đau nữa. Anh không nhớ số điện thoại người anh yêu nữa, để một ngày anh sẽ không phải cố gắng lãng quên. Trước khi nhận lời yêu anh, em đã biết điều đó, em đã nói thật tội nghiệp cho người yêu tiếp của anh, thật chẳng công bằng. Em đã chấp nhận cái sự chẳng công bằng đó, chấp nhận anh đã từng yêu ai đó bằng cả trái tim, chấp nhận rằng anh sẽ không bao giờ dành cho em một tình yêu như thế, chấp nhận anh yêu em nhưng có thể bước đi bất cứ lúc nào. Chấp nhận, nhưng không có nghĩa là không buồn và không đau.</p><p>Em luôn yêu ai đó bằng tất cả những gì em có thể. Những việc em làm trong lúc yêu nhau, là những thứ duy nhất em làm để giữ người em yêu bên cạnh em.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/280.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px" title="2" border="0" alt="2 thumb53 Em lu&ocirc;n y&ecirc;u ai đ&oacute; bằng tất cả những g&igrave; em c&oacute; thể..." src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/2_thumb53.jpg" width="500" height="333" /></a></p><p><em>Em yêu anh theo cách của em, anh cứ yêu em phần của anh&#8230; Đừng hỏi em thêm nữa.</em></p><p>Em sẽ không giữ một người đã muốn bước đi, em sẽ không cố níu một bàn tay đã buông tay em ra.</p><p>Đương nhiên là em sẽ đau anh ạ. Chẳng ai yêu hết mình, khi chia tay lại nói mình không đau. Nhưng em sẽ ngoan như lời anh bảo, sẽ vâng thôi, chẳng hỏi vì sao. Em hứa vậy rồi, chưa đủ sao anh?</p><p>Ngày người yêu cũ nhắn tin, anh lại nói với em rằng: Nếu có một ngày anh nói chia tay, hãy cứ vâng thôi, và đừng hỏi gì thêm cả. Có người con gái nào không buồn khi ngay sau khi nhắn tin với người yêu cũ, người yêu mình nhắc đến 2 chữ chia tay? Có người con gái nào vui khi nghe: &quot;Anh thương nó lắm, gia đình nó rất phức tạp&quot;. Với con gái, người yêu cũ của bạn trai là cái gì đó đáng sợ và nguy hiểm lắm!</p><p>Rồi hôm nay anh lại hỏi: Nếu anh nói chia tay, em sẽ thế nào?</p><p>Một tháng, hơn 3 lần anh hỏi em điều đó. Em buồn anh ạ, em rất buồn&#8230; anh bảo em không được yếu đuối nhưng em mệt mỏi lắm. Cái suy nghĩ anh không thể yêu em như anh đã từng yêu người ta khiến em chạnh lòng, cảm giác ghen tị. Cảm giác anh đang băn khoăn về tình cảm của mình, cảm giác mối quan hệ này có thể mất đi bất cứ lúc nào, cảm giác yêu mà không được tin vào người mình yêu… Yêu mà phải sẵn sàng gồng mình mạnh mẽ nếu chia tay, những cảm giác ấy khiến em mệt mỏi. Thà em cứ yêu thật nhiều, chia tay, đau một lần, còn hơn phải chuẩn bị tâm lý thế này. Anh lại đang bảo em trẻ con à? Hay em lại đang suy nghĩ nhiều? Anh cứ kệ em đi. Tin rồi mất lòng tin, hay yêu để rồi đau, em chịu hết. Em yêu anh theo cách của em. Anh cứ yêu em phần của anh. Đừng hỏi em thêm nữa.</p><p>Mình sẽ chia tay vì em quá trẻ con…</p><p>Mình sẽ chia tay vì anh là người lớn…</p><p>Mình sẽ chia tay vì anh cần ở bên người khác, làm bờ vai cho người khác…</p><p>Mình sẽ chia tay vì anh yêu người khác…</p><p>Đó không phải là ngày hôm nay. Nhưng nếu có ngày đó, em sẽ chỉ nói “Vâng”, và không khóc trước mặt anh. Thế đã đủ chưa anh?</p></p><p align="right">Blog Việt</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/08/em-lun-yu-ai-d-bang-tat-ca-nhung-g-em-c-the/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Anh đ&#227; mang đến cho cuộc sống của em th&#234;m &#253; nghĩa v&#224; tươi đẹp!</title><link>http://www.ymoi.com/2010/08/anh-d-mang-den-cho-cuoc-song-cua-em-thm-nghia-v-tuoi-dep/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/08/anh-d-mang-den-cho-cuoc-song-cua-em-thm-nghia-v-tuoi-dep/#comments</comments> <pubDate>Fri, 06 Aug 2010 17:13:45 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[cuộc sống của em thêm ý nghĩa]]></category> <category><![CDATA[người yêu của em]]></category> <category><![CDATA[tình yêu của em]]></category> <category><![CDATA[yêu anh]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=54532</guid> <description><![CDATA[Yêu anh, em đã được rất nhiều, đấy là những điều vô giá mà em không bao giờ có thể đổi được bằng tình hay bằng tiền. Anh đã mang đến cho cuộc sống của em thêm ý nghĩa và tươi đẹp hơn! &#160;Anh đã mang đến cho cuộc sống của em thêm ý nghĩa [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<h3>Yêu anh, em đã được rất nhiều, đấy là những điều vô giá mà em không bao giờ có thể đổi được bằng tình hay bằng tiền. Anh đã mang đến cho cuộc sống của em thêm ý nghĩa và tươi đẹp hơn!</h3><p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1280826998_tinhyeucuaemdd.jpg"><img title="1280826998_tinh-yeu-cua-em-dd" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="1280826998_tinh-yeu-cua-em-dd" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1280826998_tinhyeucuaemdd_thumb.jpg" width="200" border="0" /></a>&#160;<em>Anh đã mang đến cho cuộc sống của em thêm ý nghĩa và tươi đẹp hơn!</em></p><p>Cuộc sống thật đơn giản!&quot; &#8211; Đấy là suy nghĩ của em trước khi chưa gặp anh, đơn giản từ mọi thứ và nỗi buồn là những điều tất yếu phải có trên cuộc đời này. Có lẽ những gì em có được, những gì em đạt được trong cuộc sống quá đơn giản. Từ việc học hành, bạn bè cho đến tình yêu, em luôn là người may mắn. Dù rằng cũng có những lúc suy tư về thân phận, về những khập khễnh trong cuộc sống&#8230; nhưng những buồn phiền thoảng qua ấy không đáng để một cô gái vô tư như em phải bận lòng.</p><p>Đến khi gặp và yêu anh là khi em phải đối diện với cuộc đời, với cuộc sống thực của nó và biết được rằng, cuộc sống này thật phức tạp làm sao! Từ ngày yêu anh đến nay cũng đã hơn một năm rồi anh nhỉ? Sau một năm nhìn lại, em nhận thấy mình đã thay đổi rất nhiều, từ nhận thức trong cuộc sống cho đến suy nghĩ, tình cảm… những ngày đầu yêu anh, em thật bướng bỉnh, em muốn giận dỗi anh lúc nào tuỳ thích, muốn vui thì vui, muốn buồn thì buồn, muốn bắt lỗi anh thật nhiều để anh thấy được yêu em không đơn giản chút nào!</p><p>Vậy mà hôm nay em đã thay đổi, ngoài môi trường, hoàn cảnh tác động, anh là nhân tố quan trọng nhất làm thay đổi quan điểm sống của em. Dù không thể làm thay đổi được những gì thuộc về bản chất, nhưng anh cũng đã giúp em giảm được phần nào với bản tính bướng bình của em. Vì em biết tính cách của mình, càng phê phán em bao nhiêu thì em càng chứng tỏ tính cách của mình cho mọi người biết bấy nhiêu, em luôn bảo thủ quan điểm của mình vì em có nhiều lý do để chứng minh mình hoàn toàn đúng, chỉ có người em thực sự tin tưởng, thực sự yêu thương thật lòng mới &quot;thuần hoá&quot; được em…</p><p>Trải qua bao giận hờn, em nghĩ rằng anh sẽ rất mệt mỏi khi phải chiều chuộng em, vì có những lúc em đã khiến anh quá buồn phiền mà không thể nào tập trung vào công việc. Vậy mà chính anh đã làm cho em hiểu được rằng, em cần điều chỉnh mình như thế nào? Không phải để phù hợp với anh mà để làm hành trang vào đời giúp em đỡ vấp ngã hơn, dễ hoà mình hơn&#8230;</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1280826954tinhyeucuaem1.jpg"><img title="1280826954-tinh-yeu-cua-em-1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="338" alt="1280826954-tinh-yeu-cua-em-1" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/08/1280826954tinhyeucuaem1_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Cảm ơn Đức Mẹ đã mang anh đến bên em trong những lúc khó khăn, buồn tủi.</em></p><p>Có lần anh hỏi <em>&quot;Em yêu anh, em được gì không?&quot;, </em>yêu anh, em đã được rất nhiều, đấy là những điều vô giá mà em không bao giờ có thể đổi được bằng tình hay bằng tiền. Anh đã mang đến cho cuộc sống của em thêm ý nghĩa và tươi đẹp hơn! Nếu thiếu vắng anh, em sẽ thiếu đi một điểm tựa, một người tri kỉ, một người anh, một người bạn&#8230; và cả một tình yêu chân thành, trọn vẹn. Bên anh, em thoải mái kể chuyện vui buồn xảy ra hàng ngày như một người bạn, em vô tư cười nói, vô tư nhõng nhẽo như một người em gái của anh. Khi buồn em muốn được cùng anh tỉ tê ở một quán café nào đó, khi mệt mỏi rã rời anh là điểm tựa vững chắc của em&#8230; Cuộc sống còn gì ý nghĩa hơn khi em có anh bên cạnh!</p><p>Cảm ơn anh, cảm ơn tình yêu anh dành cho em, cảm ơn Đức Mẹ đã mang anh đến bên em trong những lúc khó khăn, buồn tủi. Anh đến khi em đang đói một tình yêu, đói một điểm tựa&#8230; cuộc sống này để có một tình yêu chân thành, một người để tin tưởng thật khó nhưng có rồi để mất đi mới là điều đáng tiếc phải không anh? Em rất sợ, vì có những lúc chính mình cũng khó giữ được tình yêu của chúng ta, em sợ cái tính bướng bỉnh của em sẽ đánh mất đi tình yêu mà chúng mình vun xới bấy lâu nay&#8230; Mong sao, cái ngày ấy sẽ không bao giờ ghé thăm tình yêu của chúng mình.</p><p>Em tin anh yêu em rất nhiều, và không thể đặt lên bàn cân để cân tình yêu của ai lớn hơn, mỗi người có mỗi cách yêu, mỗi cách thể hiện khác nhau như anh từng nói. Nhưng chung quy lại vẫn có một điểm chung, vì thế dù anh ở xa em, em vẫn nhận ra được thời gian nào anh nghĩ đến em nhiều nhất, và thời gian nào anh tạm thời quên em đi.</p><p>Em biết trong lòng anh chưa và không bao giờ tính toán thiệt hơn hay bị phiền phức, vất vả&#8230; Anh chỉ muốn chia sẻ cùng em những lo toan, những gánh nặng mà em đang phải ôm mang. Em chỉ buồn vì mình chưa làm được gì cho anh và cảm thấy mình còn nợ anh quá nhiều tình nghĩa&#8230;</p><p>Những ngày ở bệnh viện xa anh là những ngày em nghĩ về anh thật nhiều. Em cần có những ngày như thế để nhìn lại tình yêu anh dành cho em, tình yêu em dành cho anh như thế nào. Em bỏ qua những lo lắng, những lo sợ điều không tốt sẽ xảy ra. Em thấy mình thật hạnh phúc khi yêu anh, khi có anh bên cạnh cuộc đời mình. Thời gian yêu nhau dù không nhiều nhưng cũng để lại nhiều niềm vui anh nhỉ?</p><p>Bây giờ đây khó khăn đang chờ em phía trước, nhưng sao em vẫn thấy con đường phía trước không đầy chông gai mà nó đang rộng thênh thang cởi mở đón em tiến bước bằng những bước đi mạnh mẽ hơn. Chỉ một mình em chăm sóc mẹ, biết bao nhiêu vất vả nhưng em vẫn thấy bình thường như mọi khi… tất cả vì có anh bên em, anh biết không?.</p><p>Em nói “mẹ cho em một hình hài, một cuộc sống đầy đủ. Ba cho em một nhân cách và bây giờ anh gọt giũa nhân cách ấy cho hoàn thiện hơn”, đúng không anh?</p></p><p align="right"><strong><em>Cat</em></strong></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/08/anh-d-mang-den-cho-cuoc-song-cua-em-thm-nghia-v-tuoi-dep/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>T&#236;nh muộn</title><link>http://www.ymoi.com/2010/08/tnh-muon-2/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/08/tnh-muon-2/#comments</comments> <pubDate>Wed, 04 Aug 2010 17:20:57 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Cảm nhận]]></category> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[muộn màng]]></category> <category><![CDATA[tâm sự hay]]></category> <category><![CDATA[tình muộn]]></category> <category><![CDATA[truyện ngắn hay]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=53985</guid> <description><![CDATA[Tôi gặp nàng trong một buổi cùng dự tiệc cưới. Nàng ngồi ở bàn đối diện và tình cờ với một vẻ dịu dàng nàng ngước mắt nhìn tôi. Một sự xốn xang bất chợt trong tôi và có lẽ một sự ngỡ ngàng trong nàng đã kéo hai chúng tôi nán lại chờ nhau [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/images5.jpg"><img title="images" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: inline; margin-left: 0px; border-left: 0px; margin-right: 0px; border-bottom: 0px" height="104" alt="images thumb5 T&igrave;nh muộn" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/images_thumb5.jpg" width="104" align="left" border="0" /></a> Tôi gặp nàng trong một buổi cùng dự tiệc cưới. Nàng ngồi ở bàn đối diện và tình cờ với một vẻ dịu dàng nàng ngước mắt nhìn tôi. Một sự xốn xang bất chợt trong tôi và có lẽ một sự ngỡ ngàng trong nàng đã kéo hai chúng tôi nán lại chờ nhau hôm đó.</p><p>&#160;</p><p>Và rồi nàng nhận lời trao đổi điện thoại với tôi sau khi cho tôi số điện thoại nhà riêng của nàng. Nàng sống gần như một mình với cậu con trai 6 tuổi,bởi chồng nàng là một nhà ngoại giao luôn đi công tác nước ngoài. Hôm tôi đến thăm nàng thì cậu con trai đã về chơi bên nội.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/1275099503_209215394849201d65_2007514022401267tit.jpg"><img title="1275099503_2092153948-49201d65_200751402240126-7-tit" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="1275099503_2092153948-49201d65_200751402240126-7-tit" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/1275099503_209215394849201d65_2007514022401267tit_thumb.jpg" width="200" border="0" /></a></p><p>Nàng đón tôi với sự dè dặt của người phụ nữ ít quan hệ với bạn khác giới. Chúng tôi chỉ loanh quanh bàn luận về chuyện phim ảnh, tệ nạn xã hội&#8230; Nàng trong lúc tiếp tôi đã ý tứ mở toang cửa sổ, tránh những cái nhìn thẳng của tôi và luôn tìm cách lái câu chuyện sang các chủ đề vô thưởng vô phạt. Tôi đã bị nàng chinh phục bởi sự kiều diễm và sự tinh tế ấy. Tôi hẹn nàng sẽ thường xuyên đến thăm nếu nàng không phản đối. Nàng im lặng và ngước mắt nhìn tôi nói khẽ: &quot;Có lẽ chúng ta không nên gặp nhau nhiều&#8230; điều đó sẽ không có lợi cho em và anh&#8230;&quot;.</p><p><a name="more132744"></a></p><p>Tôi tôn trọng nàng bởi vì chúng tôi đều đã có gia đình và đều hiểu rằng nếu gần nhau nhiều chắc sẽ khó kìm giữ những tình cảm mới nảy sinh mà hai chúng tôi đều mường tựơng tới. Thời gian trôi nhanh, đã gần mấy tháng nay tôi không gặp lại nàng. Mặc dù thỉnh thoảng tôi vẫn hỏi thăm nàng qua điện thoại. Hôm nay tình cờ lại gặp nàng ở bãi biển Cửa Lò.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/08.jpg"><img title="0" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="360" alt="0 thumb1 T&igrave;nh muộn" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/0_thumb1.jpg" width="480" border="0" /></a></p><p>Nàng đi cùng chồng và cậu con trai. Chồng nàng là một người đàn ông khá đạo mạo và lịch thiệp. Tôi chào họ rồi vội vàng lao xuống biển tắm để lại đằng sau đôi mắt ngơ ngác của nàng&#8230; Tối hôm đó nàng đi dạo một mình trên bãi biển. Tôi nhìn thấy nàng có vẻ buồn và cô độc. Tuy vậy tôi vẫn không dám xuất hiện vì sợ làm nàng buồn thêm&#8230; Thời gian trôi mau. Chúng tôi ít gặp lại nhau và cũng ít gọi điện cho nhau.</p><p>Và như không tin vào mắt mình nữa khi tình cờ một hôm tôi thấy trên vô tuyến xuất hiện tin buồn &#8230;Vào hồi &#8230;giờ&#8230;ngày &#8230;. Bà&#8230;..đã qua đời vì căn bệnh hiểm nghèo&#8230; lễ viếng vào hồi&#8230;ngày &#8230;tháng năm.. Tôi vội gọi điện đến số máy của nàng để khẳng định đó không phải là nàng. Nhưng ở đầu dây kia chỉ có tiếng tút dài vô vọng&#8230;</p><p>Rồi tôi dự đám tang của nàng và hôm đó thật ngac nhiên ông chồng của nàng đã đưa cho tôi một bức thư. Tôi run rẩy mở ra xem và tim tôi như thót lại khi đọc dòng đầu nàng viết &quot;anh yêu của em&#8230;&quot; Trong thư nàng nói rất nhiều về cuộc sống nhưng có lẽ cái đọng lại trong tôi lại là quan điểm của nàng về tình yêu. Nàng nói người đàn bà khi biết yêu thực sự thì cũng là lúc chẳng còn cơ hội để đón nhận nó nữa. Bởi lễ giáo, bởi văn hoá, bởi quan hệ xã hội&#8230;. hay bởi chính chúng ta chưa hiểu gì về tình yêu&#8230;?</p><p>Ngày nay, người ta yêu vội vàng, chớp nhoáng nhưng có bao giờ tự hỏi đó có phải tình yêu hay không. Tôi chưa hề được cầm tay nàng nhưng đến bây giờ tôi vấn nghĩ nàng chính là tình yêu của tôi.</p><p align="right"><strong>banmaixanh_xinh</strong></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/08/tnh-muon-2/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Mong em cho anh một cơ hội quay về b&#234;n em như ng&#224;y xưa!</title><link>http://www.ymoi.com/2010/08/mong-em-cho-anh-mot-co-hoi-quay-ve-bn-em-nhu-ngy-xua/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/08/mong-em-cho-anh-mot-co-hoi-quay-ve-bn-em-nhu-ngy-xua/#comments</comments> <pubDate>Tue, 03 Aug 2010 18:22:56 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[cho anh quay về]]></category> <category><![CDATA[hạnh phúc như xưa]]></category> <category><![CDATA[mong anh quay về]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=53713</guid> <description><![CDATA[“Cái quý giá nhất trên đời không phải là cái mà ta chưa đạt được hay cái mà ta đã mất đi, mà chính là ta có biết nắm giữ hạnh phúc trong hiện tại hay không”. Mong em cho anh một cơ hội quay về bên em như ngày xưa Đọc lời “tổng kết” [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>“Cái quý giá nhất trên đời không phải là cái mà ta chưa đạt được hay cái mà ta đã mất đi, mà chính là ta có biết nắm giữ hạnh phúc trong hiện tại hay không”.</p><p align="center"><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/1182.jpg"><img title="1" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="1 thumb113 Mong em cho anh một cơ hội quay về b&ecirc;n em như ng&agrave;y xưa!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/1_thumb113.jpg" width="200" border="0" /></a> Mong em cho anh một cơ hội quay về bên em như ngày xưa</p><p>Đọc lời “tổng kết” của một người bạn sau khi kể một câu chuyện tình yêu trên blog của bạn ấy mà lòng anh đau nhói. Đau vì anh từng hạnh phúc với tình yêu chân thành của em nhưng anh không biết nắm giữ nó. Giờ đây, khi anh nhận ra điều quý giá ấy thì dường như quá muộn.</p><p>Tính đến nay, mình yêu nhau gần 5 năm, nhưng đến thời điểm trước khi nhận ra lỗi lầm của mình cách nay khoảng một tháng, anh không hề biết giữ gìn hạnh phúc mà mình đang có. Anh luôn khiến em buồn, thất vọng dù anh chưa bao giờ thôi yêu em.</p><p>Em yêu anh, hi sinh tất cả vì anh, luôn lo lắng cho anh, muốn sống bên anh với tình yêu chân thành dù em biết rằng cuộc sống của anh còn nhiều khó khăn. Em nói em sẵn sàng chia sẻ dù chẳng biết ngày mai của hai đứa như thế nào, chỉ tin rằng bằng tình yêu, hai đứa sẽ vượt qua tất cả. Thế mà anh lại yêu em một cách vô tư, không xác định rõ thời điểm mình sẽ cưới nhau, dù làm được nhiều tiền nhưng anh lại tiêu xài gần hết, không dành dụm lo cho tương lai hai đứa.</p><p>Thế rồi anh chuyển công tác về tỉnh xa, sự lạnh nhạt trong anh cũng bắt đầu dù anh không vì có tình cảm mới mà trở nên như vậy. Anh vẫn quan tâm em nhưng những lời nhớ thương cứ vơi dần. Em cảm thấy buồn chán, rồi viết trên một tờ báo với nội dung đừng bắt em phải cầu xin tình yêu của anh. Tổn thương từ lần này đến lần khác vì sự hờ hững, vô tâm của anh, cuối cùng em quyết định chia tay dứt khoát dù trước đó mình cũng đã nói chia tay nhiều lần.</p><p>Cũng từ đó anh tỉnh ngộ, anh nhận ra tình yêu thật của mình, anh nhận ra tất cả lỗi lầm. Sau nhiều ngày suy nghĩ, anh quyết định chạy xe máy 200km từ tỉnh lên Sài Gòn, cầu xin em cho anh cơ hội cuối cùng để sửa đổi, để có cơ hội yêu thương em. Sau bao biến cố, hơn lúc nào hết giờ anh nhận ra: cuộc sống anh không thể thiếu em.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/2149.jpg"><img title="2" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="280" alt="2 thumb112 Mong em cho anh một cơ hội quay về b&ecirc;n em như ng&agrave;y xưa!" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/2_thumb112.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Sau bao biến cố, hơn lúc nào hết giờ anh nhận ra: cuộc sống anh không thể thiếu em.</em></p><p>Đời người ai cũng có lúc sai lầm. Có sai lầm có thể sửa chữa nhưng cũng có sai lầm mãi mãi không còn cơ hội khắc phục. Những ngày tháng này anh đang sống, đang cố gắng thay đổi vì em, với niềm hi vọng duy nhất là em có thể tha thứ cho anh, cho anh cơ hội làm người yêu tốt, người chồng tốt của em.</p><p>Thế nhưng, anh như người chết đứng khi em nói rằng tình yêu trong em đã hết, em cảm thấy thoải mái với cuộc sống hiện tại vì không còn cảm giác sợ mất anh. Anh hiểu cảm giác ấy nên chỉ cầu xin em tha thứ, cho anh cơ hội nhen nhóm lại tình yêu đã mất, cho anh cơ hội để mang đến hạnh phúc, giúp em thoải mái hơn khi có anh, một lần nữa em rộng lượng cho anh cơ hội thể hiện…</p><p>Nhiều đêm anh rớt nước mắt khi nghĩ lại những đau khổ mà em phải chịu đựng vì anh. Anh tự dằn vặt mình, tự trách móc mình sau ngày ấy mình có thể là con người như vậy.</p><p>“Qua thử thách, tình yêu sẽ đẹp hơn” &#8211; nhiều lúc anh nhớ tới lời bài hát này để tự an ủi mình và nguyện nếu có thể trở về như ngày xưa, anh sẽ không bao giờ làm em đau buồn, làm em phải rơi nước mắt vì anh. Bây giờ anh đã biết để ý những điều nhỏ nhặt mà nó có thể mang đến hạnh phúc cho em. Anh biết quan tâm, chia sẻ, biết sống như thế nào để xứng đáng với tình yêu của em. Có thể em chưa tin điều này nhưng hằng ngày, hằng giờ anh luôn nhắc nhở mình phải không quên những điều này và anh đang thực hiện điều đó.</p><p>Anh viết những dòng này khi đang bị cảm nặng vì mắc mưa sau chuyến thăm em ở Sài Gòn rồi trở về tỉnh bằng xe máy. Nhưng anh không mong em biết và quan tâm anh vì anh nghĩ đó là cái giá anh phải trả. Ly nước đã đổ khó có thể hốt lại như ban đầu nhưng anh sẽ cố gắng tất cả để hàn gắn nó.</p><p>Anh chia sẻ điều này với hi vọng khi đọc được em sẽ hiểu lòng anh, hiểu được sự thay đổi của anh và cũng mong rằng những người đang yêu và sẽ yêu hãy nhớ: cái quý giá nhất là cái mình đang có, đừng đánh mất nó bởi đánh mất nó rồi đôi khi không còn cơ hội để có lại lần nữa.</p><p align="right">Tuổi trẻ</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/08/mong-em-cho-anh-mot-co-hoi-quay-ve-bn-em-nhu-ngy-xua/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Lời hứa</title><link>http://www.ymoi.com/2010/08/loi-hua/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/08/loi-hua/#comments</comments> <pubDate>Mon, 02 Aug 2010 17:33:27 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Cảm nhận]]></category> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[lời hứa]]></category> <category><![CDATA[tâm sự hay]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=53978</guid> <description><![CDATA[Dù đã thấy nhau trên webcam nhiều lần, song Miên không thể không lúng túng khi lần đầu gặp Bent. Trong webcam anh trông trẻ hơn bên ngoài. Khi đối diện, nhìn những nếp nhăn nhỏ trên trán, Miên đoán chừng anh cũng phải lớn hơn mình đến chục tuổi. &#34;Sao anh đến mà không [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Dù đã thấy nhau trên webcam nhiều lần, song Miên không thể không lúng túng khi lần đầu gặp Bent. Trong webcam anh trông trẻ hơn bên ngoài. Khi đối diện, nhìn những nếp nhăn nhỏ trên trán, Miên đoán chừng anh cũng phải lớn hơn mình đến chục tuổi.</p><p>&quot;Sao anh đến mà không báo, làm em không kịp mua hoa?&quot;, &quot;Anh muốn dành cho em một ngạc nhiên bất ngờ. Vậy mà em vẫn biết&quot;. Bent cười, ôm choàng lấy Miên&#8230; Miên lúng túng bởi thấy mọi người đang quay lại nhìn mình. Đây là sân bay một thành phố nhỏ, rất nhiều người quen&#8230; Mà mình có giữ ý thái quá chăng, đây đâu phải một người lạ. Con người này và mình đã hiểu nhau từng li từng tí hơn một năm nay rồi.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/daotien.jpg"><img title="daotien" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="400" alt="daotien thumb Lời hứa" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/daotien_thumb.jpg" width="320" border="0" /></a></p><p>Tự nhủ mình thế nên khi taxi đi được ba phần tư con đường từ sân bay vào thành phố thì Miên đã xua được gần hết cảm giác ngại ngùng. Miên nhớ lại lời cô bạn tham mưu: &quot;Tất cả những ai quen nhau trên mạng khi lần đầu gặp gỡ đều cảm thấy một chút thất vọng. Ai vượt qua được cảm giác ban đầu đó thì còn, mà không được, thì coi như tiêu luôn&quot;. Liếc nhìn Bent, Miên thấy sau phút nồng hậu ban đầu, giờ anh cũng đang ngồi im, đôi mắt xanh lơ bối rối. Biết đâu chừng anh ấy cũng đang thất vọng&#8230; Bỗng cảm giác thân quen từ hơn ba trăm bức email chợt tràn ngập trong Miên, cô rụt rè đưa tay cầm lấy tay Bent&#8230; Anh quay lại, mỉm cười thật hiền, thế là phút lóng ngóng ban đầu đã qua đi.</p><p><a name="more103501"></a></p><p>Xe dừng trước khách sạn, Bent nhìn Miên, ngạc nhiên. Như đã nói trong email, anh tính sẽ ở lại nhà Miên. Trong không gian mạng anh đã đánh thức Miên dậy mỗi buổi sáng, uống cà phê với cô, đưa cô đến sở làm. Buổi tối Miên nấu cơm đợi anh về, anh vừa ăn vừa luôn miệng khen ngon&#8230; Ăn xong anh còn làm việc thêm ba tiếng đồng hồ trên máy tính, đêm nào Miên cũng phải nhắc anh đi ngủ sớm.</p><p>Vậy mà bây giờ Miên đưa anh đến một khách sạn! Miên lúng túng giải thích: Ở đây không giống trên mạng. Muốn được ở chung một nhà thì còn phải qua nhiều công đoạn lắm.</p><p>***</p><p>Khách sạn Hoa Tím nằm bên sông, nhỏ xinh và sạch sẽ, xây dựng đơn giản nhưng đẹp nhờ cảnh thiên nhiên bao quanh. Chọn khách sạn này, Miên đã hỏi thăm thông tin từ nhiều bạn bè trong ngành du lịch. Theo lời các bạn Miên, khách sạn này trông có vẻ giống một nơi ở ẩn, không có tiếng gõ cửa lúc đêm khuya. Trong lúc chờ Bent lên phòng cất hành lý và tắm, Miên đọc lại thực đơn để đặt bữa tối. &quot;Theo em thì chị đừng gọi món vả chua. Sợ người nước ngoài chưa quen bụng với đồ ăn lên men của xứ mình&quot;. Cô gái ở khách sạn e dè đề nghị. Miên nghĩ cô ta có lý, nhưng món ăn này cô đã nhiều lần tả với Bent trong những bữa ăn chung trên mạng. Anh vẫn thường hỏi mỗi khi ngồi vào bàn ăn tưởng tượng giữa hai người. Vậy hôm nay cũng nên để anh nếm thử một chút, Miên tự nhủ, mình sẽ cẩn thận bảo anh ăn ít thôi.</p><p>Bữa ăn tối tuyệt vời. Một dĩa nhạc Schubert nhẹ nhàng tha thiết. Bàn ăn đặt bên cửa sổ. Xa xa là nhịp cầu lấp lánh đèn soi bóng trên sông. Bent ăn ngon miệng, anh đánh sạch cả dĩa vả chua. Đúng là bên ngoài trông anh hơi thô, bụng đã hơi mập, không lung linh như trong trí tưởng tượng của Miên. Nhưng cái quan trọng là mình phải biết mình muốn gì!</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/tanvo.jpg"><img title="tanvo" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="320" alt="tanvo thumb Lời hứa" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/tanvo_thumb.jpg" width="400" border="0" /></a> Ba mươi sáu tuổi, Miên không còn trẻ. Cuộc hôn nhân đầu đời đổ vỡ làm cô trở thành lầm lì khép kín hơn mười năm. Hơn mười năm sau khi chia tay Tuấn, Miên không quen thân được với một người đàn ông nào, chỉ vì luôn bị ám ảnh: họ lại sắp nói dối, sắp nói dối&#8230;</p><p>Sau này, khi công tác ở bộ phận đối ngoại có lần Miên nghe một khách nước ngoài than vãn: &quot;Ở đây thật lạ, đôi khi chỉ một chuyện đơn giản, lý do đi trễ chẳng hạn người ta cũng không chịu nói thật&quot;. Ấn tượng về Tuấn bỗng quay lại, Miên bất giác lạnh người. Mười năm trước, điện thoại di động chưa phổ biến như bây giờ. Lần nào cô đi công tác, Tuấn cũng gọi điện cho cô mỗi đêm. &quot;Anh đang ở đâu?&quot;. &quot;Ở nhà, xem tivi, nhớ em lắm!&quot;. Miên xuýt xoa khuyên chồng đi ngủ sớm&#8230; Một hôm tình cờ nghe lọt vào trong điện thoại một âm thanh lạ, cô tò mò kiểm tra tổng đài, phát hiện ra số điện từ đó Tuấn gọi là số điện của một hộp đêm&#8230; Lúc đó, cô lạnh da gà, mỗi chân lông đều sởn ốc.</p><p>Từ đó Miên thận trọng, thận trọng thái quá đến nỗi chẳng tìm được cho mình một người đàn ông nào khác. &quot;Muốn có tình yêu thì phải mở lòng ra chứ&quot; &#8211; Bạn gái khuyên. Họ giới thiệu Bent. &quot;Anh ấy là người tốt. Những người Việt qua bên đó công tác đều được Bent giúp đỡ. Thật thà như đếm và dễ tính vô cùng&quot;. Mấy dòng lý lịch trích ngang đó làm Miên tạm yên tâm. Khoảng cách xa làm Miên không bị ám ảnh bởi nỗi sợ đàn ông, rồi sự cô đơn làm cho trò chơi lứa đôi trên mạng dần dần trở nên một nửa cuộc sống.</p><p>Bây giờ Bent ngồi đây. Miên bắt đầu thôi không nhìn thấy cái bụng đã hơi mập, mái tóc bắt đầu thưa và những nếp nhăn nhỏ trên trán. Bây giờ cô thấy ánh mắt anh cởi mở, miệng cười thân thiện, những câu nói đùa hóm hỉnh thật dễ thương, đúng là hình ảnh đã thấy qua những bức thư. Những bức thư luôn kết thúc bằng dòng chữ ấm áp: &quot;Lots of love from Bent&quot; rồi &quot;Lots of kisses from Bent &quot;- rất nhiều tình yêu và cái hôn từ Bent.</p><p>&quot;Anh muốn đến thăm nhà em, nơi anh đã đến nhiều lần lắm rồi&quot;. Bent bảo. Miên do dự. Bây giờ trời đã tối. Hàng xóm sẽ nghĩ sao khi thấy cô đột ngột xuất hiện với một ông Tây cao lêu đêu.</p><p>&quot;Để mai đi anh&quot;, Miên hẹn. Miên đưa Bent đến một quán cà phê nhạc để anh có thể nghe Beethoven và uống một ly Brandy như anh vẫn thường miêu tả về những buổi tối một mình. Một nghệ sĩ vĩ cầm đang chơi nhạc cạnh cái lò sưởi cũ hắt lên một thứ ánh sáng ấm áp. Khi nghe hết bài Sonate moonlight, Bent đặt tay lên vai Miên, rồi cánh tay anh quàng quanh vai cô.</p><p>Họ chưa dám nói gì về tương lai, bởi cả hai đều cảm thấy trước hết phải làm sao cho những gì trong không gian mạng bước ra ngoài cuộc đời. Họ tiếp tục câu chuyện thường nói: những món ăn, thời tiết, những bộ phim rồi những dự tính cho tương lai, những kỷ niệm trong quãng đời quá khứ&#8230;</p><p>Miên bất giác bật ra một câu từ đâu đó sâu trong tâm tưởng: &quot;Em chỉ mong lúc nào anh cũng nói thật với em về mọi chuyện&quot;. Bent mỉm cười: &quot;Tất nhiên. Nói dối là một tội trọng, anh sẽ không bao giờ hạ mình làm chuyện đó&quot;.</p><p>***</p><p>Một tuần sau Bent đi. Miên hỏi cảm tưởng, Bent cười: &quot;More than I can dream&quot; &#8211; Còn hơn những gì anh có thể mơ. Anh ôm Miên thật chặt khi chia tay, lần này Miên không còn thấy ngượng ngùng nữa. &quot;Anh sẽ quay lại chứ?&quot;. &quot;Tất nhiên&quot; Anh cúi xuống hôn từ biệt. Miên vòng hai tay quanh người anh siết chặt, cái bụng hơi cồm cộm của anh chạm vào dưới ngực, một cảm giác ngộ nghĩnh và thân thương. Bent chỉ vắng có hai hôm đi đường, sau đó lại trở về ngay với Miên&#8230; trên mạng. Những bức thư lại tiếp tục. Bây giờ hơi khác đi, những bức thư kết thúc bằng &quot;Warmest hugs from Bent&quot; &#8211; Bent ôm hôn thắm thiết. Sao thế, Miên cười thầm, bây giờ anh đã nhiễm ngôn ngữ chính trị rồi chắc?</p><p>Bốn tháng sau, đột nhiên Bent gửi mail hỏi Miên về giá đất, giá nhà. &quot;Anh định sống ở đây sao?&quot;, &quot;Tại sao không? Đi đi về về giữa hai châu lục, đó là cuộc sống mà ở đây nhiều người mơ ước&quot;. Một tháng trời, Miên đi hỏi rồi mail cho Bent cả một danh sách giá cả đủ loại đất từ mặt tiền đường phố đến đất rẻo ở ven sông.</p><p>Bent thì miệt mài làm việc. Bây giờ anh làm việc đến mười ba giờ một ngày, nhiều đêm ngủ gật bên máy tính. Kể với Miên, Miên xót cả ruột. Miên chẳng biết làm gì để giúp anh ngoài những lời chăm sóc. Nhớ ăn nhiều trái cây, ăn nhiều cá, nhớ cẩn thận khi lái xe trên đường. Thư của anh thưa hơn trước. Hai hôm một bức, rồi ba bốn hôm. Chỉ vì muốn có một chỗ ở đẹp mà anh phải hy sinh nhiều thế&#8230; Mỗi lần mở hộp thư không thấy Bent, Miên buồn hẫng cả người. &quot;Bent, không cần phải vất vả thế, mình có thể ở trong căn nhà nhỏ của em mà!&quot;. Nhưng Bent bảo: &quot;My dear do not be sad, we have to see what the future has in mind for us&quot; &#8211; Đừng buồn em ạ, hãy chờ xem tương lai&#8230; Vậy là Miên lại thấy tin tưởng, lại vui&#8230;</p><p>***</p><p>Rồi tháng chín đến, mùa du lịch bắt đầu và bỗng nhiên đèn nickname của Bent tắt hẳn trên mạng. Trước đó Bent đã nói với Miên dự định tháng chín này về Huế. Hay là anh đã lên đường? Nhưng sao anh không nói gì với Miên? Anh muốn dành một ngạc nhiên bất ngờ?</p><p>Lòng Miên tưng bừng vui, cô lau dọn căn nhà nhỏ, mua thức ăn chất đầy tủ lạnh rồi dạo phố sắm cho mình vài bộ cánh mới. Lần này không phải quá e dè nữa, có thể để Bent về đây ăn cơm với mình, anh có vẻ thích hợp với cơm Á Đông, món vả chua anh còn xơi được cả dĩa nữa là.</p><p>Chuông điện thoại reo. Miên cầm máy, chắc chắn là Bent, ai có thể gọi vào giờ khuya khoắt như thế này.</p><p>&quot;Cám ơn chị&#8230;&quot;, đó là tiếng bà chủ miếng đất &#8211; một trong những miếng đất mà Miên đã đi hỏi cách đây mấy tháng. &quot;Tôi đã bán được miếng đất nặng vía cho ông Tây đó rồi, muốn gặp chị để gửi chút hoa hồng&#8230;&quot;.</p><p>Sao có thể như vậy được? Vậy là Bent đã về, nhưng đang ở đâu?</p><p>Miên gọi điện đến khách sạn Hoa Tím. Liên tục nghe trả lời: &quot;Ông Bent Johnson có ở đây, nhưng ông ấy đi chưa về&quot;. Một cuốc taxi đến khách sạn, Miên được cô gái ở quầy tiếp tân mời ngồi chờ. Một tiếng, hai tiếng. Đây là lần đầu Miên ngồi đây vào buổi tối. Trông vẻ căng thẳng của Miên, cô gái làm ở khách sạn đến ngồi cạnh cô, bắt chuyện.</p><p>Miên nhìn kỹ cô gái: Đây chính là cô gái lần trước đã góp ý về món vả chua&#8230; Hôm ấy thu mình trong chiếc áo dày cộp trông cô có vẻ chất phác, nhưng giờ này với chiếc áo hai dây mềm mại trông cô thật sexy với khuôn mặt tuổi hai mươi và khóe môi đầy nhục cảm. Nghe Miên bảo là cùng làm việc với Bent, cô tâm sự:</p><p>&quot;Chị làm việc được với Bent thật giỏi&#8230; Chưa thấy ai kỹ tính như anh ấy. Khiếp, mua có miếng đất nhỏ tẹo mà cũng hỏi lui hỏi tới giá cả, thuê phiên dịch đọc giấy tờ, lại còn bảo đã tham khảo nhiều nguồn tin&#8230; Em bực mình, dọa bỏ luôn, ảnh mới chịu dứt khoát ký giấy&quot;.</p><p>Mười ngày sau Bent làm đám cưới với cô dâu nhỏ hơn chú rể hơn ba mươi tuổi. Miên cũng nhận được thiếp mời. Dù vẫn còn khản giọng, sưng mắt, trán còn chưa hết mùi dầu gió, Miên cũng mặc chiếc áo đầm mới mua đi dự tiệc. Dù sao đi nữa, cũng đến để chúc mừng Bent quả thực đã được &quot;nhiều hơn mơ ước&quot;, bởi dù sao, anh đã giữ lời, anh không hề nói dối khi bảo Miên: &quot;Hãy chờ xem tương lai&#8230;&quot;.</p></p><p align="right"><strong>banmaixanh_xinh</strong></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/08/loi-hua/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Em vẫn y&#234;u anh, người đ&#224;n &#244;ng chưa ho&#224;n hảo của em ạ!</title><link>http://www.ymoi.com/2010/08/em-van-yu-anh-nguoi-dn-ng-chua-hon-hao-cua-em-a/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/08/em-van-yu-anh-nguoi-dn-ng-chua-hon-hao-cua-em-a/#comments</comments> <pubDate>Sun, 01 Aug 2010 17:38:22 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Góc chuyên gia]]></category> <category><![CDATA[Tâm sự]]></category> <category><![CDATA[sau ngoại tình]]></category> <category><![CDATA[tâm sự hay]]></category> <category><![CDATA[tâm trạng]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[yêu anh]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=53645</guid> <description><![CDATA[Tình yêu của họ không hoàn toàn xấu dù họ nghĩ tình yêu đó là &#34;tội lỗi thâm sâu&#34;. Có ai hiểu được người tôi yêu chiều lại phải sống trong &#34;chìm đắm nỗi đau từng ngày&#34; thì tôi đau khổ đến như thế nào không?]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Tình yêu của họ không hoàn toàn xấu dù họ nghĩ tình yêu đó là &quot;tội lỗi thâm sâu&quot;. Có ai hiểu được người tôi yêu chiều lại phải sống trong &quot;chìm đắm nỗi đau từng ngày&quot; thì tôi đau khổ đến như thế nào không?</p><p><a <img title="1280197225_con-bao-ngoai-tinh-d" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="200" alt="1280197225_con-bao-ngoai-tinh-d" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/1280197225_conbaongoaitinhd.jpg" width="200" border="0" /> </a></p><p align="center"><em>Tôi tự hỏi mình có thật đơn giản đến vậy không?</em></p><p>Tôi cũng đang bước những bước nặng nhọc sau cơn bão ngoại tình ấy. Tôi thấy rất rõ cái khoảng trống của chồng mình và cái &quot;tôi&quot; của mình đòi hỏi những gì. Nếu có một điều ước, tôi ước nó sẽ không bao giờ xảy ra.</p><p>Tình yêu của chúng tôi đã rất đẹp trong mắt mọi người và cái sự thật trớ trêu này quá đủ để khiến bạn bè, người thân thất vọng và hụt hẫng. Trong cuộc tình này, tôi không phải là người có lỗi, còn chồng tôi, anh đã cư xử và hành động thiếu suy nghĩ&#8230; để giờ đây, tình cảm vợ chồng chúng tôi chống chếnh giữa bờ vực thẳm như thế này!</p><p>Vợ chồng tôi còn trẻ, chưa đến 30 tuổi nhưng tình yêu hạnh phúc trọn vẹn không có tì vết, không gian dối thì cũng đã được 8 năm. Thời gian quá dài hay tình yêu cũng quá lớn nên anh ấy chưa bao giờ dám dứt bỏ tình yêu này dù đã sắm cho mình một cuộc tình con con. Anh đã viết lời bài hát &quot;<em>Hạnh phúc mơ hoang&quot;</em> cho một trang âm nhạc và anh cũng kể với tôi là anh đã gởi cho người ấy bài hát này khi hai người còn quen và tôi chưa biết chuyện gì cả. Tôi đang nghe bài hát đó.</p><p>Tôi đã cố thuyết phục anh rằng cuộc tình đó không trọn vẹn nên nó sẽ thật day dứt trong anh và với tôi, tình yêu như vậy cũng xem như là đã đủ, đã thật mãn nguyện, anh nên tiếp tục xây dựng giấc mộng vàng với người ấy thì hơn. Anh đã khóc vì nghĩ tôi cố gắng từ bỏ anh. Có ai hiểu được rằng tôi là người luôn xem sự thành công, sự nỗ lực, tình yêu và hạnh phúc của người khác đều là những viên ngọc quý của cuộc đời.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/1280198400giacmohoang3.jpg"><img title="1280198400-giac-mo-hoang-3" style="border-right: 0px; border-top: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-left: 0px; margin-right: auto; border-bottom: 0px" height="333" alt="1280198400-giac-mo-hoang-3" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/1280198400giacmohoang3_thumb.jpg" width="500" border="0" /></a></p><p><em>Có ai hiểu được người tôi yêu chiều lại phải sống trong &quot;chìm đắm nỗi đau từng ngày&quot; thì tôi đau khổ đến như thế nào không?</em></p><p>Tình yêu của anh và người ấy lúc đầu cũng như là cát bụi nhưng nó được nuôi dưỡng trong tâm hồn của hai con người giàu tình cảm nên nó đã thành viên ngọc trai. Tình yêu của họ không hoàn toàn xấu dù họ nghĩ tình yêu đó là &quot;tội lỗi thâm sâu&quot;. Có ai hiểu được người tôi yêu thương lại phải sống trong &quot;chìm đắm nỗi đau từng ngày&quot; thì tôi đau khổ đến như thế nào không? Đến đây tôi lại ước mình không quá tốt đẹp để người tôi yêu lại phải đau khổ như vậy hay tự tạo cho mình cái sẹo để không còn đẹp nữa vào lúc này có làm anh bớt tội lỗi hay không? Hay nó lại làm anh càng chìm đắm trong đau khổ tội lỗi?</p><p>Tôi cũng đau cho mình lắm chứ nhưng tôi không hiểu tại sao mỗi lần nghĩ cho mình, khóc cho mình và nói với anh cảm xúc đó, anh chỉ xin lỗi và khóc thì những điều đó trong tôi tắt lịm. Tôi tự hỏi mình có thật đơn giản đến vậy không? Còn cái khoảng trống sau cơn bão ngoại tình trong anh có thể lấp đầy nhanh được hay không khi sáng nay anh, không muốn đi làm mà anh quyến luyến muốn ở nhà với tôi. Nếu sáng nay anh cần bình yên khi ở bên tôi thì nghỉ làm ở nhà thêm một ngày nữa cũng đáng lắm chứ! Nhưng anh cũng đã đi làm rồi, lát nữa anh sẽ về ăn cơm với tôi và tối nay, anh sẽ chở tôi đi chơi&#8230;</p><p>Tình yêu và bình yên sẽ không thiếu cho vợ chồng mình đâu anh! Em vẫn yêu anh, người đàn ông chưa hoàn hảo của em ạ!</p></p><p align="right">Phương Vinh</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/08/em-van-yu-anh-nguoi-dn-ng-chua-hon-hao-cua-em-a/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Đ&#232;n v&#224;ng</title><link>http://www.ymoi.com/2010/08/dn-vng/</link> <comments>http://www.ymoi.com/2010/08/dn-vng/#comments</comments> <pubDate>Sat, 31 Jul 2010 17:17:26 +0000</pubDate> <dc:creator>hotteen</dc:creator> <category><![CDATA[Cảm nhận]]></category> <category><![CDATA[Gởi gió]]></category> <category><![CDATA[tâm sự hay]]></category> <category><![CDATA[Tình yêu]]></category> <category><![CDATA[Đèn vàng]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.ymoi.com/?p=53969</guid> <description><![CDATA[Vũ quay sang tôi giễu cợt: “Em cũng chẳng bao giờ trở thành doanh nhân lớn được đâu cô bé của anh ạ. Bởi vì em không dám liều mình bước qua “đèn vàng”. Ngồi với đối tượng vừa đẹp trai, vừa giàu có hơn anh gấp bội lần, lại yêu em trước và rất [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Vũ quay sang tôi giễu cợt: “Em cũng chẳng bao giờ trở thành doanh nhân lớn được đâu cô bé của anh ạ. Bởi vì em không dám liều mình bước qua “đèn vàng”. Ngồi với đối tượng vừa đẹp trai, vừa giàu có hơn anh gấp bội lần, lại yêu em trước và rất có thể còn yêu hơn anh yêu em ấy chứ, thế mà em vẫn không để mình đi quá giới hạn cho phép&#8230;”.</p><p>Bao giờ cũng vậy, khi tín hiệu đèn giao thông đã chuyển sang màu vàng, Vũ vẫn rồ ga thật mạnh cố vượt qua đường cho dù không ít lần suýt gây ra tai nạn, bị cảnh sát thổi phạt hoặc những người xung quanh nhìn anh với ánh mắt bất bình rồi buông lời chỉ trích thói phóng nhanh vượt ẩu.</p><p>Ngồi sau Vũ, tôi hốt hoảng đấm thùm thụp vào vai anh, căn vặn vì sao cứ chứng nào tật ấy, chẳng chịu sửa đổi, dừng lại một chút có sao đâu mà phải liều lĩnh với tính mạng của chính mình.</p><p>Vũ cười: “Làm cái nghề kinh doanh như bọn anh đôi khi chỉ nhanh hơn đối phương một vài giây là kiếm được tiền tỉ, song chỉ cần chậm chạp nửa phút là có thể thua một cách cay đắng. Vì thế luôn phải chạy đua với người khác, thậm chí phải chấp nhận hi sinh một thứ để nắm bắt cơ hội thì mới đạt được những điều mong muốn. Anh không bao giờ được dừng lại trước đèn vàng, thậm chí trong nhiều trường hợp, đèn đỏ cũng phải vượt”.</p><p><a href="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/sacmau.jpg"><img style="display: block; float: none; margin-left: auto; margin-right: auto; border: 0px;" title="sacmau" src="http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/sacmau_thumb.jpg" border="0" alt="sacmau thumb Đ&egrave;n v&agrave;ng" width="464" height="309" /></a></p><p>Tôi chẳng hiểu gì về chuyện làm ăn của Vũ, song cũng mơ hồ cảm nhận được cái khát vọng làm giàu luôn thiêu đốt dữ dội của anh. Có lẽ vì thế mà anh luôn đặt công việc ở vị trí quan trọng hơn tất thảy mọi thứ khác.</p><p>Ngay cả tôi – người con gái mà Vũ thổ lộ là yêu hơn chính bản thân mình, cũng thường xuyên phải nếm trải cảm giác hồi hộp chờ đợi và rồi lặng lẽ nuốt nước mắt tủi hờn vào trong vì anh đã hẹn nhưng không tới, cũng chẳng gọi điện.</p><p><a name="more63433"></a></p><p>Dù là Valentine, mồng 8-3, sinh nhật hay đơn giản là buổi chiều cuối tuần đang nồng nàn, đắm đuối bên nhau, song chỉ cần một cuộc điện thoại từ văn phòng, hoặc dòng tin nhắn của đối tác là Vũ vội vã nói lời chia tay, mặc cho tôi nhìn theo anh bằng đôi mắt ngập nước.</p><p>Quá yêu Vũ nên những giận hờn, tức tưởi tưởng chừng rất nghiêm trọng trong tôi nhanh chóng tiêu tan khi anh thủ thỉ vào tai tôi những lời xin lỗi rồi bao biện rằng những việc anh làm không chỉ vì cá nhân mà xuất phát từ tình yêu dành cho tôi và cũng là vì tương lai sau này của hai đứa nên tôi phải tin, phải thấu hiểu, phải thông cảm cho anh một cách sâu sắc, chân thành.</p><p>Anh bảo những thanh niên trai tráng cứ thong dong, bình thản dừng lại trước đèn vàng, đợi đèn xanh mới từ từ cho xe chuyển bánh thì mãi mãi chỉ là anh “phó thường dân” mà thôi, chứ không bao giờ trở thành doanh nhân đi xe hơi, ở nhà lầu, sống trong nhung lụa&#8230;</p><p>Chiều nay, vừa đi làm về đến cổng nhà trọ, tôi đã thấy Vũ đứng đợi, dáng vẻ sốt sắng, vội vàng. Nắm chặt tay tôi, Vũ bộc bạch: “Vụ làm ăn này của anh mà thắng lợi như ý là chúng mình tổ chức đám cưới ngay, không phải để em đợi chờ nữa, chẳng gì em cũng bước sang tuổi 28 rồi. Anh đang gặp rắc rối, rất cần sự giúp đỡ từ phía em. Đối tác mà anh cần chinh phục lần này để kí được hợp đồng béo bở là một tay giám đốc trẻ, nhưng lại rất nghiêm khắc. Anh đã cho nhân viên điều tra kĩ càng rồi, tên này không thích tiệc tùng chiêu đãi, không ưa phỉnh nịnh, tâng bốc và đặc biệt rất ghét hối lộ phong bì, phong bao. Nhưng rất may, hắn lại là người Thái Bình và cùng huyện Đông Hưng với em, nên chúng ta phải khai thác triệt để “điểm yếu” này thì mới có hi vọng đạt được mục đích. Anh tính toán kĩ rồi, chúng ta phải dùng chiêu “mĩ nhân kế” một cách kín đáo, tế nhị để đánh gục hắn”.</p><p>Rồi Vũ lấy ra từ túi xách một chiếc váy hồng khá thời trang, bảo tôi mặc vào và yêu cầu tôi trang điểm cẩn thận để đi cùng anh đến quán cà phê nơi anh hẹn đối tác.</p><p>Lần đầu tiên kể từ ngày yêu nhau, Vũ kéo tôi vào công việc làm ăn nên dù không muốn đóng vai trò “cầu nối”, tôi vẫn chẳng nỡ từ chối ánh mắt khẩn khoản, van nài của anh&#8230;</p><p>Trước khi đến nơi hẹn, Vũ ghé sát tai tôi thì thầm: “Hôm nay trông em gợi cảm lắm. Em phải nhớ rằng chỉ một cái gật đầu của thằng cha này sẽ làm cho cánh cửa cuộc đời anh thênh thang rộng mở, nên tuyệt đối không để lộ chuyện chúng mình đang yêu nhau, mà phải giới thiệu là em họ của anh. Bằng mọi giá phải khiến hắn xiêu lòng để đặt bút kí vào hợp đồng của chúng ta. Khi mình đã nắm chắc phần thắng trong tay thì hắn có biết sự thật cũng chẳng giải quyết được gì”.</p><p>Tôi theo Vũ vào và không khỏi ngạc nhiên khi người mà Vũ nhắc đến chính là Lâm &#8211; chàng trai học cùng trường phổ thông, hơn tôi một lớp. Từ ngày đó, Lâm đã để ý tới tôi và suốt 4 năm học đại học anh vẫn kiên trì theo đuổi, song không được tôi đáp lại.</p><p>Lâm tỏ ra khá bất ngờ, song cũng rất hồ hởi khi gặp lại tôi. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt nồng nàn, tha thiết và những lời nói của anh vẫn thể hiện sự quan tâm, vỗ về.</p><p>Vũ nháy mắt khích lệ tôi rồi kiếm cớ rút lui để tôi có cơ hội hoàn thành “sứ mệnh cao cả” mà anh giao phó. Đối diện với sự đường hoàng, chững chạc và phong thái lịch lãm của Lâm, tôi không thể vờ vĩnh với anh nhằm giúp Vũ thỏa nguyện.</p><p>Vậy nhưng, bất ngờ Lâm bảo: “Đưa hợp đồng đây anh kí, coi như vì em mà anh chấp nhận thiệt thòi về phía mình, giúp Vũ lần này. Hãy nói với cậu ta rằng muốn thành công trong kinh doanh thì ngoài tài năng, cần phải có kinh nghiệm sống, có tâm hồn trong sáng và quan trọng nhất là phải có bản lĩnh thực sự. Với tư cách là đồng hương, anh chân thành khuyên em hãy nhìn nhận lại chuyện tình cảm của mình”.</p><p>Bị Lâm nói trúng ý đồ, tôi lúng túng không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Nhưng trong đầu tôi lại văng vẳng lời góp ý của cô bạn thân thiết từng bị tôi gán cho tội ghen ghét, đố kị: “Bạn sẽ không bao giờ tìm được hạnh phúc đích thực bên Vũ đâu bởi hai người quá đối lập về tính cách. Bạn ngây thơ, thật thà bao nhiêu thì Vũ ranh mãnh, thực dụng bấy nhiêu. Có thể bạn không tin, nhưng con người ấy chẳng ngần ngại chà đạp lên người khác, kể cả đó là người thân yêu để đạt được mục đích cá nhân”.</p><p>Lâm vừa đi khỏi thì Vũ chạy tới bên tôi. Mắt anh sáng rực lên khi nhìn thấy bản hợp đồng đã được kí kết mà chẳng hề đoái hoài tới nỗi hoang mang, chống chếnh đang xô đẩy tôi.</p><p>Khi niềm vui sướng đã tạm lắng xuống, Vũ quay sang tôi giễu cợt: “Em cũng chẳng bao giờ trở thành doanh nhân lớn được đâu cô bé của anh ạ. Bởi vì em không dám liều mình bước qua “đèn vàng”. Ngồi với đối tượng vừa đẹp trai, vừa giàu có hơn anh gấp bội lần, lại yêu em trước và rất có thể còn yêu hơn anh yêu em ấy chứ, thế mà em vẫn không để mình đi quá giới hạn cho phép&#8230;”.</p><p>Tai tôi như ù đi. Tôi bỏ chạy trong sự ngỡ ngàng, sửng sốt của Vũ và sự khó hiểu của những người xung quanh. Ra đến vỉa hè, chân tôi khuỵu xuống vì đau đớn thì bất chợt có một bàn tay ấm nóng, rắn chắc đỡ tôi dậy.</p><p>Ngước lên, tôi bắt gặp ánh mắt trìu mến, nồng nàn của Lâm. Trong lồng ngực, trái tim tôi bắt đầu trỗi dậy những rung động ấm áp lạ thường&#8230;</p><p><strong>banmaixanh_xinh</strong></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.ymoi.com/2010/08/dn-vng/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> </channel> </rss>
<!-- Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: http://www.w3-edge.com/wordpress-plugins/

Minified using disk
Page Caching using memcached
Database Caching 30/76 queries in 0.020 seconds using memcached

Served from: ymoi.com @ 2010-09-03 06:35:58 -->